Duck hunt
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217594

Bình chọn: 9.5.00/10/1759 lượt.



“Thằng quỷ này, đây gọi là phương pháp hiểu không hả? Không hiểu thì ngậm miệng.” Lạc Tranh gõ đầu Hoà Quân Hạo.

“Xì…” Hoà Quân Hạo nhún vai.

Tô Nhiễm cũng nghĩ tới máy ghi âm trộm, nhìn Lạc Tranh, “Tiểu Tranh, hay mình huỷ đoạn ghi âm đó đi.”

Lạc Tranh cười cười, “Đương nhiên, thực ra đoạn ghi âm đó vô dụng mà.”

Tô Nhiễm thảng thốt.

“Lệ Minh Vũ là một người thông minh, chắc chắn anh ta biết đoạn ghi âm này không thể dùng làm chứng cư, nhưng không ngờ anh ta lại bằng lòng ký tên.” Lạc Tranh không thể hiểu nổi, thì thào.

“Anh rể tôi là quan chức chính phủ, chị đưa đoạn ghi âm đó cho đám truyền thông, chẳng phải là xong đời anh ấy à? Còn đòi dùng làm chứng cứ gì chứ? Nếu không thì luật sư giống chị, còn nghĩ ra được cách nào độc địa hơn đâu.” Hoà Quân Hạo phản bác.

“Sai rồi.” Lần này, Lạc Tranh không quát Hoà Quân Hạo, trái lại cô nhìn Tô Nhiễm chăm chú, “Dựa theo tính cách quyền uy của Lệ Minh Vũ, cô cho rằng anh ta sẽ để đoạn ghi âm này lọt ra ngoài? Anh ta muốn xoá bỏ nó, hoặc giải thích trước báo giới dễ dàng vô cùng. Nói cách khác đoạn ghi âm này không có khả năng hình thành chứng cứ tố cáo anh ta đang uy hiếp cô.”

Tô Nhiễm bỗng nhiên kinh hãi. Đúng vậy, muốn lấy đoạn ghi âm này khống chế anh là chuyện không thể xảy ra.

Nhưng anh…

Xe xuyên qua màn mưa mù mịt, giống như tâm tư lạc lối của cô.

Q.6 – Chương 18: Manh Mối Ở Nhà Họ Hòa

Trời đã về hè, nên màn đêm đến rất trễ, ve sấu trên bụi cây kêu râm ran.

Dạo gần đây, Tô Nhiễm hay nhốt mình trong phòng làm việc. Lý do thứ nhất là cô sợ nóng, thứ hai là cô muốn dồn hết sức lực và tinh thần vào điều chế nước hoa và viết bản thào. Cô sắp xếp công việc kín lịch. Mỗi sáng thứ bảy, cô thức dậy, chạy bộ, ăn sáng. sau đó tắm rửa thoải mái rồi vào phóng điều chế nước hoa. Khứu giác của con người vào buổi trưa là nhạy nhất, vì vậy có niều người không thích chọn nước hoa vào chiều tối.

Sau khi đánh một giấc ngủ trưa, cô bắt đầu sáng tác tiểu thuyết, tới tối thì xem phim hoặc đi dạo phố mua sắm. Nói chung cuộc sống của cô rất phong phú, Chỉ có đôi khi cộ chợt tỉnh giấc giữa khuya, rồi mất hết cảm giác buồn ngủ. Tình huống này không xảy ra thường xuyên nhưng khiến cô khó chịu vô cùng.

Sáng hôm nay, Tô Nhiễm nhận được điện thoại của Lạc Tranh, bảo vụ án của Tiêu Diệp Lỗi có tiến triển. Nhưng điều Tô Nhiễm không ngờ là Trình Nhật Đông chủ động hủy kiện Tiêu Diệp Lỗi. Cô gặng hỏi mới biết Lạc Tranh dùng giai đoạn rối ren phân tích thiệt hơn với Trình Nhật Đông. Có kẽ Trình Nhật Đông bị bộ trưởng Hạ mắng nhiếc đủ thứ, nên cũng không muốn gây thêm sóng gió, đồng ý hủy bỏ kiên cáo.

Đây là tin mừng với Tô Nhiễm. Biết Diệp Lỗi bình an vô sự, cô cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Hai người hàn thuyên thêm một lát, điện thoại lại báo có cuộc gọi tới, Tô Nhiễm vội vã dừng nói chuyện với Lạc Tranh.

Cuộc gọi đó là của Đinh Minh Khải.

Lòng Tô Nhiễm chùng xuống, cô gọi lại cho Đinh Minh Khải. Điện thoại vừa đổ chuông, Đinh Minh Khải liền nghe ngay, hỏi, “Cô Tô, theo góc nhìn chuyên nghiệp của cô, mùi nho đen ngoại trừ có trong nước hoa, thì còn có thể dùng làm gì khác nữa không?”

Tô Nhiễm thông cảm thói quen không vòng vo, đi ngay vào vấn đề chính của anh, cô không hề thấy quá đường đột, trầm ngâm giây lát, “theo tôi được biết tinh dầu cũng có loại mùi này.”

Đinh Minh Khải thở dài, “Chúng tôi đã thử nhưng mùi vẫn không giống.”

“Bên giám chứng hoặc pháp y không có ý kiến sao ạ?” Tô Nhiễm hỏi, hỏi xong cô lại hối hận. Nếu bên kia có manh mối, chắc Đinh Minh Khải cũng không gọi cuộc điện thoại này.

Đinh Minh Khải nhẫn nại trả lời, “Họ chỉ đưa ra kết luận rằng nó có dạng lỏng, còn chính xác là gì không biết.”

Chất lỏng?

Tô Nhiễm hết sức khó hiểu, không phải nước hoa, không phải tinh dầu. Nhưng không thể là đô uống, hoa quả, vậy còn cái gì phù hợp với điều kiện là chất lỏng?

“Cô Tô, chúng tôi không liên lạc được với chị cô – Hòa Vy, vì không có lệnh khám xét nên chúng tôi không thể đến nhà họ Hòa. Nều tiện, cô có thể đến đó dò xét một chuyển thay cảnh sát chúng tôi, đồng thời hỏi thăm tình hình của chị cô được không?”

“Chuyện này…” Tô Nhiễm khó xử. Muốn đến nhà họ Hòa?

Vấn đề then chốt là Hòa Vy không ở nhà họ Hòa, nơi có khả năng tìm thấy Hòa Vy lớn nhất chính là Bán Sơn. Cô không muốn đến đó lần nữa.

Nghe thấy giọng cô ngập ngừng, Đinh Minh Khải vội nói: “Tôi biết yêu cầu này có chút quá đáng, nhưng mong cô hiểu giúp. Tôi hy vọng có thể phá án nhanh chóng, vụ án nảy kéo dài càng lâu càng ảnh hưởng xấu đến quá trình điều tra. Việc này không dám miễn cưỡng cô, nhưng tôi mong được cô giúp đỡ. Biết đâu đến nhà họ Hòa có thể tìm thấy ít manh mối nào đó, Hơn nữa, ngày nào còn chưa tìm ra hung thủ, Hòa Vy bất cứ lúc nào cũng chịu lệnh triệu tập.”

Tô Nhiễm suy nghĩ một lúc, quyết định, “Được, tôi đồng ý với anh.”

“Cảm ơn cô.” Giọng Đinh Minh Khải nhẹ nhõm, “Đến đó khi cô nói chuyện cô nhớ phải lưu tâm.”

“Anh yên tâm, tôi sẽ lo liệu.”

Cúp điện thoại xong, Tô Nhiễm dựa người vào ghế sopha, xoay xoay điện thoại vài cái, rối ngừng lại, hạ quyết tâm.

Cô gọi điện thoại rất lâ