XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218053

Bình chọn: 7.5.00/10/1805 lượt.

ặng, mỉm cười.

“Anh…không sao thật chứ?” Tô Nhiễm lo lắng, truy hỏi.

“Không sao thật.” Hình như anh vừa trở mình.

Tô Nhiễm nhạy cảm, ánh mắt nao nao, “Anh đang ở đâu?”

“Bán Sơn.” Giọng anh có chút nặng nề.

“Ừm.” Tô Nhiễm xem giờ, giờ này còn sớm, sao anh lại về Bán Sơn nghỉ ngơi?

“Anh ăn chưa?” Cô hỏi tiếp.

Anh ngập ngừng giây lát, “Ăn rồi.”

“Vậy… không có gì nữa, tôi cúp máy.” Cô liếm môi, hạ thấp giọng.

“Ừ.” Giọng anh càng nhẹ nhàng, ngay khi cô định bấm nút tắt, anh đột nhiên hỏi, “Em sống tốt không?”

Tựa như làn nước tươi mát đảo qua lòng cô, ngón tay cô run run, cô nín thở, “Rất tốt.”

“Vậy là tốt rồi.” Thanh âm của anh đầy thoả mãn.

Tô Nhiễm tắt máy, buông thõng điện thoại. Nỗi đâu vô cơ bỗng dưng lan tràn, cô sống tốt không? Thật sự rất tốt ư?

Cô dựa người vào ghế sô pha, lòng cô hoảng loạn khôn nguôi, giọng anh trong điện thoại kỳ lạ vô cùng.

Cô vô thức cầm tách nước trên bàn, muốn uống nhưng bên trong trống rỗng. Cô lại đặt xuống, lòng dạ rối bời, nhìn đồng hồ vừa chỉ đúng bảy giờ. Cô muốn xem tivi, nhưng xem không vào, cô muốn lên lầu viết bản thảo, nhưng không có tâm trạng.

Cảm giác này dằn vặt đến mức cô gần như phát điên. Cô suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định cầm giỏ xách ra khỏi nhà.

***

Tập đoàn Hoà thị về đêm vẫn bận rộn như ban ngày. Ờ thành phố này, tăng ca đã trở thành thói quen.

Tiêu Diệp Lỗi gõ cửa phòng Hoà Vy, vừa lúc Hoà Vy đang nói chuyện điện thoại, thấy anh tới cô tỏ ý kêu anh ngồi đợi.

Anh ngồi xuống một bên ghế sô pha, nới lỏng cravat, thở dài một hơi.

Hoà Vy kết thúc cuộc gọi, nhìn Tiêu Diệp Lỗi nói, “Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ lần này ly hôn thật rồi.”

“Cái gì mà ly hôn thật?” Tiêu Diệp Lỗi khó hiểu, “Chẳng phải bốn năm trước họ ly hôn rồi ư?”

“Tôi cũng tưởng vậy, kết quả…” Hoà Vy nhún vai, cười nhạt, “Tôi không biết nguyên nhân ly hôn thất bại, mà cũng chẳng muốn biết làm gì. Tôi chỉ cần họ không dính đến nhau giống bây giờ là được.”

Ánh mắt Tiêu Diệp Lỗi ngấm ngầm chịu đựng, lười biếng nói, “Cô gọi tôi tới để nói chuyện này à?”

“Tôi muốn nói cậu biết, bây giờ Tô Nhiễm sống một mình ở phòng làm việc.” Hoà Vy nói.

“Nói vậy tôi phải cám ơn cô à?”

“Chẳng lẽ khỏi phải cám ơn?”

Tiêu Diệp Lỗi đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng, “Chỉ cần cô đừng tiếp tục thương tổn Tô Nhiễm, thì tôi biết ơn trời biết ơn đất lắm rồi.”

“Cậu…” Hoà Vy giận dữ đứng phắt dậy, đôi mắt cáu kỉnh.

***

Tô Nhiễm bắt xe đến thẳng Bán Sơn, cô không biết bản thân thế nào, đã ly hôn mà vẫn luống cuống chạy về đây, chỉ đơn giản là vô tình quan tâm anh ư? Hay là vì giọng nói không có sức lực của anh trong điện thoại?

Bên ngoài biệt thự cực kỳ yên lặng, khác với trước đây, đèn ngoài sân và vòi phun nước đều tắt ngúm, trong nhà tối om, không một ánh đèn.

Tô Nhiễm bước lên bậc thềm, nhìn cửa nhà đóng chặt trước mắt, cô muốn nhấn chuông nhưng lại thôi, cô đột nhhiên khom người xoay nhẹ chậu hoa bên cạnh, rốt cuộc cũng tìm thấy chìa khoá.

Trước đây còn ở Bán Sơn, có lần cô quên chìa khoá, sau đó Lệ Minh Vũ đưa chìa khoá của anh, chỉ cần ra ngoài cô sẽ giấu vào chậu hoa, không ngờ nó vẫn nằm ở đây. Lệ Minh Vũ làm thêm chìa mới hay mở cửa xong lại giấu nó vào chậu hoa?

Nghĩ vậy, có lẽ cửa đã được mở khoá, một tiếng tách vang lên, cô bước vào nhà.

Phòng khách lạnh ngắt tối đen như mực, nhưng…Tô Nhiễm biết Lệ Minh Vũ đang ở biệt thự, bởi vì không phí vẫn loáng thoáng mùi hổ phách dịu nhẹ, và cặp xách của anh nằm lăn lốc trên ghế sô pha.

Cô đưa mắt về phía cầu thang, anh ở trên lầu ư? Tại sao im phăng phắc như vậy?

Tô Nhiễm thả giỏ xách xuống, đi thẳng lên lầu hai, cửa phòng ngủ khép hờ, ánh sáng yếu ớt từ bên trong toả ra. Tim cô đập dồn dập, cô hơi chần chừ rồi tiến lên trước đẩy cửa phòng.

Cô trông thấy ánh trăng và ánh đèn cùng bao trùm người đàn ông nằm trên giường, mái tóc đen rậm loà xoà trước mặt anh. Cô cũng trông thấy sắc mặt anh trắng bệch vô cùng.

Cô đến gần, đứng cạnh giường nhìn anh. Hình như anh đang ngủ, nhưng anh chau chặt mày, Tô Nhiễm hoài nghi đặt tay lên trán anh. Anh đang sốt cao!

Sao anh lại sốt đến mức này?

Tô Nhiễm vọi vàng xuống lầu, cầm hộp y tế vào phòng ngủ, lấy nhiệt kế cặp vào nách anh, tiếp đó đắp khăn ướt lên trán anh, “Lệ Minh Vũ…”

Anh nằm mê man, môi đóng chặt, đôi mắt nhắm nghiền.

Tô Nhiễm vô cớ sốt ruột. Lần đầu tiên cô chứng kiến anh bệnh, trong ấn tượng của cô, anh giống như người sắt, chưa từng thấy anh đổ bệnh bao giờ, nhưng hôm nay…Chẳng trách điện thoại đổ chuông hồi lâu anh mới nghe máy, chẳng trách giọng anh vô lực như vậy trong điện thoại, anh không khoẻ nhưng vẫn nghe máy.

Cô kéo chăn đắp cho Lệ Minh Vũ, lại thấy điện thoại rơi khỏi bàn tay anh, lòng cô bỗng tưng tức nghẹt thở. Anh không khoẻ nhưng vẫn tỏ ra bình thường nghe điện thoại của cô. Cô rút nhiệt kế khỏi nách anh, con số cao trên nhiệt ký doạ cô hoảng hốt. Cô sợ có chuyện bất trắc xảy ra, lập tức gọi điện cho bác sĩ gia đình.

***

Gần tới chín giờ, bác sĩ gia đình đến khám cho Lệ Minh Vũ xong xuôi, gọi Tô Nhiễm dặn dò.

“Bộ trưởng do bị cảm nên sốt cao, tôi đã tiêm thuốc hạ sốt ch