Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218131

Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.

ưng đêm nay phải để tôi làm chủ.”

Tiêu Diệp Lỗi nhún vai, cười ngoác miệng, anh lột thêm một trái chuối đưa cô.

Tô Nhiễm lắc đầu.

“Không phải cô rất thích ăn chuối sao?” Tiêu Diệp Lỗi cảm thấy kỳ lạ.

Tô Nhiễm cầm khăn giấy lau miệng, nhẹ giọng, “Không biết tôi bị gì nữa, gần đây tôi rất chán ăn.”

“Phụ nữ đúng là dễ thay đổi.” Anh lắc đầu bất đắc dĩ.

Tô Nhiễm cười, “Thằng nhóc này, nói vậy coi chừng mắc nghẹn đấy.”

Tiêu Diệp Lỗi không trả lời, vẻ mặt chan chứa tình cảm.

***

Khi Lệ Minh Vũ tỉnh dậy đã là buổi trưa, nhưng lại bị bác sĩ ép truyền thêm thuốc kháng sinh và thuốc bổ, xong xuôi mới để anh bước xuống giường.

Bắt đầu từ lúc hiểu chuyện, anh chưa lần nào ngủ thẳng một giấc đến trưa trời trưa trật như hôm nay. Từ khi còn bé, ba mẹ đã dạy anh phải quý trọng thời gian, sau khi lớn lên bước chân vào giới chính khách, anh càng hiểu rõ điều nay. Vì vậy từ nhỏ đến lớn, anh đã quen với nếp sinh hoạt tốt đầy quy củ.

Vào phòng ăn, anh mới biết mình đói meo, nhìn cơm nước đậy lồng bàn, bụng anh sôi cồn cào. Cơm nước không nhiều, chỉ vừa đủ một người ăn. Anh ngồi xuống, lặng lẽ dùng cơm, nhưng tay cầm đũa run run.

Anh biết, tối qua chăm sóc cho anh là Tô Nhiễm.

Anh cũng biết, người phụ nữ anh chạm tối qua là Tô Nhiễm.

Anh càng biết, người làm bữa cơm ngon miệng này là Tô Nhiễm.

Lòng anh cực kỳ ấm áp. Thay vì nhai chậm nuốt kỹ như thường ngày, anh hạnh phúc ngốn nga ngốn nghiến mọi thứ, hệt như người đói lâu ngày đột nhiên được ăn bữa ngon. Cô nấu ăn ngon quá!

Chỉ cần nhớ đến tối qua, tâm trạng của anh liền tốt vô cùng, đáy lòng rung động không ngừng. Anh biết rõ tiếp theo mình muốn làm gì, lúc này đầu óc anh tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Giờ khắc này, bỗng dưng anh thấy rất buồn cười, trải qua quá nhiều chặng đường oan uổng trước đây, anh còn cho rằng suốt đời mình cũng không biết mùi vị của hạnh phúc và vui sướng. Nhưng tối hôm qua đã giúp anh nhận ra, kỳ thực hạnh phúc và vui sướng luôn ở cạnh, chưa từng rời khỏi anh.

Đúng lúc này, chuông cửa bất ngờ vang lên.

Lệ Minh Vũ lật đật buông đũa, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu anh…Tô Nhiễm đã về.

Anh chạy như bay đến phòng khách, gương mặt anh tuấn tràn đầy kích động. Giây phút này, anh chỉ như một cậu trai trẻ mới lớn chờ mong cô gái mình yêu thương xuất hiện, bàn tay anh kéo mạnh cửa, “Tô…”

Vừa trông thấy người đứng ngay cửa, còn chưa thốt trọn vẹn chữ cuối, anh đã im bặt. Vẻ dịu dàng và mừng vui của anh đông cứng trong nháy mắt. Nét mặt chưa hề có trên gương mặt Lệ Minh Vũ biến mất, thay vào đó là vẻ bàng quan thâm căn cố đế, “Tới đây làm gì?”

***

Hoà Vy tràn lòng yêu thương loáng cái đông cứng. Cô trông thấy vẻ mặt tươi cười của Lệ Minh Vũ đột nhiên chuyển thành lãnh đạm, lòng cô vô cớ ghen tuông, nhất là cái tên vẫn chưa được anh nói ra trọn vẹn kia. Anh muốn gọi ai? Anh tưởng ai tới đây? Tô Nhiễm?

“Em đã ngoan ngoãn giao chìa khoá cho anh. Anh không mời em vào sao? Em tới tìm anh vì việc công.” Hoà Vy cố nén chua xót, nhìn anh nói bằng giọng yếu ớt.

Lệ Minh Vũ sa sầm, hơi nhích người sang bên, Hoà Vy lách mình đi vào. Cô tinh mắt nhìn thấy bình thuốc trong thùng rác, lập tức khẩn trương đến gần anh, “Minh Vũ, banh bệnh sao?” Dứt lời, cô liền giơ tay muốn sơ trán của anh.

Lệ Minh Vũ né đầu, cau mày.

Dường như Hoà Vy đã quá quen với hành động này của anh, cất giọng chua xót, “Anh ăn chưa?”

“Tìm tôi không phải có việc công à? Nói đi.” Lệ Minh Vũ dựa người vào sô pha, vô ý thức lướt mắt qua đồng hồ treo trên tường.

Hoà Vy liếm môi, nhạy bén nhìn thấy động tác xem giờ của anh, cô không kìm được bật hỏi, “Anh vội quay về văn phòng à?”

Lệ Minh Vũ hết nhẫn nại, đứng dậy muốn đi…

“Được rồi mà, em nói, anh vừa lòng chưa?” Hoà Vy lật đật chữa lời.

Anh ngồi xuống lần nữa, lấy một hộp thuốc dưới bàn trà, rút thuốc châm hút, đợi Hoà Vy lên tiếng. Vốn dĩ Hoà Vy muốn nhắc nhở Lệ Minh Vũ rằng anh đang bệnh, không nên hút thuốc, nhưng sợ anh ghét bản thân nhiều chuyện, cô hắng giọng: “Tối nay, lão Mạnh làm chủ, muốn mời anh dùng cơm tối.”

“Lão Mạnh đang yên đang lành bày trò này làm gì?” Anh thản nhiên nói trong làn khói thuốc.

“Chẳng phải vì việc của tập đoàn Mỹ Thịnh ư? Mấy ngày trước anh từ chối ký kết, lão Mạnh sợ bản thân làm việc sai sót, muốn nhận tội với anh.” Hoà Vy nhẹ giọng.

Lệ Minh Vũ cười nhạt, “Nhận tội thì không cần, kêu ông ta làm tốt việc của bản thân là được rồi. Chính phủ đâu phải của Hoà thị, muốn thế nào thì thế nấy.”

“Em đã nhắc ông ta. Chuyện Mỹ Thịnh lần này đúng là ông ta thái quá, nhận cả mấy trăm triệu của người ta, em bắt ông ta ói lại hết.” Hoà Vy thấy anh không hứng thú, hấp tấp nói thêm, “Minh Vũ, tốt nhất tối nay anh nên tới dự một chút. Chẳng phải hiện tại Hoà thị đang định đầu tư ở nước ngoài hay sao? Quan chức phụ trách dự án cũng tới, chúng ta có thể móc nối chính khách đó, mối giao thiệp giữa anh và người đó có thể xem như giữa chính phủ và tư nhân. Nếu anh ra mặt, thứ nhất sẽ khiến đôi phương nghĩ chính phủ rất coi trọng kế hoạch công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán, thứ hai có thể chứng minh thành ý


The Soda Pop