này xinh quá. Bộ trưởng, anh đẹp trai cực kỳ luôn.”
Lệ Minh Vũ chỉ cười, không nói lời nào
***
“Được rồi em. Bộ trưởng Lệ quyền cao chức trọng nhất định rất bận rộn, chúng ta đừng làm phiền anh ấy nữa.” Tô Nhiễm lôi kéo cô gái, nói nhanh.
Cô gái quyến luyến nhìn Lệ Minh Vũ chằm chặp.
Ánh mắt Lệ Minh Vũ không hề rời khỏi Tô Nhiễm.
Đúng lúc này.
“Minh Vũ…”
Mọi tốt đẹp đều tan vỡ trong nháy mắt.
Giọng nói Hoà Vy vang lên, tức thì thanh âm giày cao gót tao nhã truyền đến, nhưng trông thấy Tô Nhiễm thanh âm này liền tắt ngúm.
Hoà Vy bất ngờ xuất hiện tựa như quả bom nổ tung cõi lòng Tô Nhiễm. Hoá ra họ đi cùng nhau…
Đôi mắt Tô Nhiễm toát lên vẻ ảm đạm hụt hẫng, hàng mi dài rủ xuống.
“Tiểu Nhiễm? Sao em ở đây?” Giọng Hoà Vy ngàn ngạt như bị bóp nghẹt.
Tô Nhiễm lúng túng, lật đật kéo cô gái, “Chị em mình đi thôi.”
“Dạ?” Cô gái khó hiểu, nhưng vẫn bị Tô Nhiễm lôi đi xềnh xệch.
Hoà Vy tiến lên trước vài bước, dõi mắt về hướng Tô Nhiễm quẹo vào, lát sau mới quay đầu nhìn Lệ Minh Vũ, “Sao nó lại ở đây?”
Lệ Minh Vũ chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt luôn ngóng theo bóng lưng Tô Nhiễm.
***
Suốt bữa tối, Tô Nhiễm cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, toàn bộ tâm tư đều bay thẳng đến một gian phòng khác. Nghĩ đến khuôn mặt tiều tuỵ của anh, cô không khỏi buồn bực, tối qua anh bệnh nặng như vậy, mà hôm nay vẫn đến đây xã giao?
Có vài lần cô muốn rời khỏi đây, chạy ào đến gian phòng anh ngồi, dẫn anh về nhà lập tức. Cô mong anh có thể nghỉ ngơi nhiều hơn.
Âm thanh xung quanh quấy nhiễu, ý nghĩ này mỗi lúc một mãnh liệt, mãnh liệt đến mức chi phối toàn bộ lý trí của cô.
Bỗng dưng cô đứng phắt dậy.
Bạn bè ngồi quanh đang chuyện trò vui vẻ chợt giật mình, ngây ngốc săm soi Tô Nhiễm. Tiêu Diệp Lỗi cũng hơi sửng sờ, đặt ly rượu xuống, đi đến cạnh cô, thấp giọng hỏi, “Cô sao vậy?”
Căn phòng đột nhiên im phăng phắc khiến Tô Nhiễm tỉnh táo hẳn, lúc này cô mới phát hiện bản thân đang làm gì. Trời ơi! Suýt nữa cô đã chạy thẳng khỏi gian phòng này.
“Không có gì.” Cô thầm thở dài, ngẫm nghĩ giây lát, cô nhìn Tiêu Diệp Lỗi, “Tôi hơi mệt. Mọi người ở lại vui vẻ, tôi xin phép về trước.”
“Chị Tiểu Nhiễm…” Mọi người không nỡ.
Tiêu Diệp Lỗi thấy sắc mặt cô không tốt, cất giọng lo lắng, “Có phải cô khó chịu ở đâu không?”
Tô Nhiễm lắc đầu, cười gượng, “Tối qua tôi ngủ không ngon giấc, nên muốn về sớm ngủ bù.” Tối qua ngủ không ngon giấc, chuyện này là sự thật.
Tiêu Diệp Lỗi cũng không ép cô, gật đầu, tiếp đó ngoảnh lại nói với mọi người: “Hay là hôm nay đến đây thôi. Mình đưa cô ấy về trước.”
“Sao?” Mọi người vẫn chưa vui đùa thoả thuê. Dù gì cũng toàn thanh niên, chưa biết lo nghĩ cho người khác, đồng loạt bất mãn: “Màn đêm vừa xuống mà, Diệp Lỗi, chúng ta hẹn đi hát karaoke rồi còn gì.”
“Hôm khác chúng ta đi sau nhé.” Tiêu Diệp Lỗi cười nói.
Mọi người tụt hết hứng thú.
“Diệp Lỗi, cậu không cần đưa tôi về đâu. Thật đó.” Tô Nhiễm nhìn anh, “Tôi tự bắt xe về được rồi. Khó có dịp mọi người tụ tập đầy đủ, đừng vì tôi mà mất hứng.” Cô kiên trì.
Tiêu Diệp Lỗi khó xử, “Nhưng sắc mặt của cô không tốt…”
“Tôi rất mệt.”
“Nếu không tôi đưa cô về trước, rồi quay lại…”
“Không cần thật đâu. Bây giờ cũng trễ rồi, tôi về chỉ muốn ngủ ngay. Nếu cậu đưa tôi về, còn phải trò chuyện này nọ nữa, phiền phức lắm.” Tô Nhiễm vội nói.
Tiêu Diệp Lỗi thấy cô giữ khư khư ý kiến của bản thân, đành gật gù, “Vậy tôi đưa cô xuống lầu.”
Tô Nhiễm gật đầu.
***
Hoà Vy về đến nhà họ Hoà đã là đêm khuya. Do bị Lệ Minh Vũ cự tuyệt lần nữa nên cô uống đến say khướt. Cô không hiểu, vì sao tiệc rượu đang êm đẹp, bỗng dưng vì sự xuất hiện bất thình lình của Tô Nhiễm mà phá vỡ hết mọi thứ. Suốt buổi tối, Lệ Minh Vũ cứ lo đãng không yên, hiển nhiên tâm tư của anh đã trôi dạt về xa xôi, chẳng còn ở tiệc rượu. Nếu không vì khách quý nơi nước ngoài hiện diện trong phòng, có lẽ anh đã rời khỏi từ lâu.
Hoà Vy không hiểu, thật sự không hiểu, gương mặt của cô và Tô Nhiễm đều hao hao nhau, thậm chí vóc dáng cũng giống nhau như đúc, vậy rốt cuộc Lệ Minh Vũ si mê Tô Nhiễm ở điểm nào? Cô thua kém Tô Nhiễm cái gì?
Đèn phòng khách chợt sáng trưng, cánh cửa thuỷ tinh lóng lánh khắp phòng. Bạch Sơ Điệp vừa lúc đi từ trên lầu xuống, bà ta bật đèn liền trông thấy một bóng dáng say mèm, bèn kêu to sợ hãi, nh
ìn rõ hơn là Hoà Vy bà ta mới thở phào nhẹ nhõm, bà ta bước nhanh lên trước, “Sao con uống say thế này?” Dứt câu, bà ta vươn tay đỡ cô dậy.
“Biến đi!” Hoà Vy hất mạnh tay bà ta.
Bạch Sơ Điệp chếnh choáng ngã nhào xuống sàn nhà, bà ta đau đớn nhăn mặt, “Con điên rồi?”
Quản gia và ba người làm còn thức, cùng Bạch Lâm cộng thêm Hoà Quân Hạo đều nghe thấy, chạy ngay đến phòng khách. Hoà Quân Hạo nâng Bạch Sơ Điệp dậy, không vui nhìn Hoà Vy, “Chị, chị làm gì vậy?”
“Ai là chị cậu? Gia đình mấy người đều là trộm cướp, trơ tráo cướp đoạt, chiếm trọn nhà của chúng tôi không đi. Gia đình mấy người mới là đồ điên!” Hoà Vy vung tay, quát tháo lạnh lùng.
Bạch Lâm giận dữ xông đến, “Nói bậy gì đó? Con nói tôi là người ngoài cũng chẳng hề gì, nhưng nói dì Bạch của con và Hoà Quân Hạo thì kh