Old school Easter eggs.
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218492

Bình chọn: 7.00/10/1849 lượt.

ông được. Hoà Vy, Quân Hạo cùng họ với con, dù muốn thừa hưởng gia sản cũng là Quân Hạo, con chỉ là phụ nữ, cho rằng mình nắm bắt được bao nhiêu?”

“Bạch Lâm, thôi đi.” Bạch Sơ Điệp lên tiếng ngăn cản.

Hoà Vy cười hả hê, đôi mắt vằn đầy tơ máu, chỉ Bạch Lâm và Bạch Sơ Điệp, “Rốt cuộc cũng giấu đầu lòi đuôi rồi à? Mấy người ở đây không phải vì tài sản nhà họ Hoà ư? Tôi nói cho mấy người biết, không có cửa đâu!”

“Con nhỏ xấu xa, tôi nhịn lâu lắm…” Bạch Lâm nói xong, liền giơ tay toan đánh Hòa Vy

“Cậu…” Hoà Quân Hạo chắn trước mặt Bạch Lâm, kéo ông ta, “Chị ấy uống say, cậu là người lớn, sao lại chấp nhặt người say?”

Bạch Lâm giận dữ thả tay, lườm Hoà Quân Hạo, “Con coi nó là người thân, nó có coi con là người thân không? Đồ ngu!”

“Bạch Lâm, đừng om som nữa.” Bạch Sơ Điệp nói.

Bạch Lâm tránh sang một bên.

Hoà Quân Hạo nhìn Hoà Vy, khẽ nói: “Em dìu chị về phòng nghỉ ngơi.”

Hoà Vy ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Hoà Quân Hạo, khoát tay lên vai anh, cất giọng biếng nhác: “Quân Hạo, cậu với mẹ cậu đóng kịch giỏi quá.”

Vẻ mặt Bạch Sơ Điệp khó coi. “Quân Hạo mau đỡ chị con về phòng đi.”

Hoà Quân Hạo dìu Hoà Vy lên lầu.

Trên lầu, Hoà Vy say xỉn kêu la.

“Con nhỏ đáng chết này rõ là phiền phức!” Bạch Lâm ngước nhìn trên lầu, giọng nói đầy hung ác.

Q.7 – Chương 7: Anh Muốn Nhìn Thấy Em

Bạch Sơ Điệp không nói tiếng nào, ánh mắt u ám, một lúc sau bà ta nhàn nhạt nói, “Trước khi mọi chuyện chuẩn bị sẵn sàng, cứ cẩn thận lời ăn tiếng nói với nó.”

Bạch lâm căm hận “Ừ” một tiếng, rồi xoay người lên lầu.

Phòng khách im lặng như tờ.

Bạch Sơ Điệp uống nước xong, cất ly về chỗ cũ, vừa quay đầu đã thấy Hoà Quân Hạo đứng ngay cửa phòng ăn. Bà ta giật minh, ôm ngực, “Lúc nãy Hoà Vy làm mẹ sợ hết hồn, giờ lại đến phiên con. Hoà Vy ngủ chưa?”

Hoà Quân Hạo gật gù.

“Vậy con mau lên ngủ đi, khuya nay đúng là giày vò.” Bạch Sơ Điệp dặn dò, xoa xoa huyệt thái dương, bà ta đến gần Hoà Quân Hạo, vỗ vai anh, đi khỏi phòng ăn.

“Con đang nghĩ…” Hoà Quân Hạo vẫn bất động phía sau bà ta, cất giọng sâu xa.

Bạch Sơ Điệp xoay người nhìn.

Hoà Quân Hạo mím môi, đáy mắt toát lên vẻ lưỡng lự quan sát bà ta, “Bao năm qua mẹ luôn đối xử tốt với Hoà Vy, nhưng vì sao chị ấy vẫn oán hận mẹ như vậy? Phải chăng chị ấy căm ghét mẹ là có lý do.”

Bạch Sơ Điệp run bắn, nhíu mày: “Quân Hạo, con đang nói bậy bạ gì thế?”

Hoà Quân Hạo đến gần bà ta, thở dài sườn sượt, ánh mắt và giọng điệu nặng trĩu…

“Hồi nãy, cậu toan đánh Hoà Vy, sao mẹ không cản?”

Mắt Bạch Sơ Điệp ngẩn ra, thật lâu sau vẫn không đưa ra được đáp án.

***

Tô Nhiễm cước bộ về nhà.

Khi ngồi xe được phân nửa chặng đường, dạ dày lại nao nao, cảm giác buồn nôn buộc cô phải xuống xe. Cô ghé vào thùng rác bên đường, nôn hết mật xanh mật vàng, sau đó dứt khoát đi bộ về nhà.

Gió đêm mát mẻ giúp cô khoan khoái hơn.

Do dạ dày không khoẻ nên ít khi cô ăn hải sản. Tối nay cũng không thể xem là ăn nhiều, nhưng không ngờ dạ dày cô phản ứng mạnh như thế này.

Giờ này đã muộn, nhưng đường phố vẫn rất náo nhiệt. Một số thanh niên quen nếp sống sinh hoạt ban đêm, họ dạo chơi, đùa giỡn vui vẻ. Có vài đôi tình nhân tay trong tay đi ngang Tô Nhiễm cười nói ngọt ngào. Cô dừng chân, quay đầu dõi theo bóng lưng đôi tình nhân, đèn đường kéo bóng lưng họ dài tít tắp, lan toả mùi vị hạnh phúc khắp nơi.

Không bao lâu trước đây, co cũng khát vọng niềm hạnh phúc này.

Cô ước ao có thể cùng người mình yêu nắm tay nhau dạo phố, ngắm nghía thành phố lộng lẫy về đêm, nhưng tiếc thay tất thảy đều là ảo tưởng.

Bốn năm trước, cô từng tưởng rằng mình sẽ sống trọn đời cùng Lệ Minh Vũ, nhưng không ngờ vỏn vẹn ba tháng đã kết thúc cuộc sống hôn nhân mà cô hằng mong ước kéo dài một đời. Cả đời này của cô quá ngắn ngủi, ngắn ngủi đến mức chỉ có ba tháng.

Bất giác đã đến phòng làm việc, cô ngước nhìn ngôi nhà gần đó, khe khẽ thở dài, bắt đầu lục lọi giỏ xách tìm chìa khoá, ánh mắt vô tình lia đến một chiếc xe đậu dưới bóng cây!

Một chiếc MPV sang trọng mà không đánh mất vẻ khiêm tốn, trầm lặng như chủ nhân lẵng lặng đỗ ở đó, ánh trăng bàng bạc hắt sáng xuống xe.

Tim cô bỗng đập mạnh!

Tay cô vô thức thả lỏng, chìa khoá rơi xuống giỏ xách cô lần nữa. Cô ấn ngực, đi chầm chậm về trước, bước đến đầu xe.

Trước xe, bóng dáng đàn ông dài thượt, ảnh ngược hắt trên mặt đất gần như chạm vào cái bóng của cô. Anh ta dựa người trước xe, hướng mắt về phòng làm việc, ngón tay anh ta kẹp một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ hoà quyện mùi hổ phách dễ ngửi trên người.

Tô Nhiễm đứng đằng sau anh ta, cảnh tượng bất ngờ này khiến cô sốc vô cùng, một lúc sau cô vô thức mở miệng, “Anh…”

Tựa như vừa phá vỡ một điều cấm kỵ nào đó, giọng cô mềm nhẹ vang lên đột ngột khuấy động đến người đàn ông đang ngựng mắt nhìn phòng làm việc, anh ta bỗng quay đầu đối diện với đôi mắt trong vắt đang đờ đẫn của cô. Hai người lặng thinh, mắt đối mắt nhìn nhau. Cơn gió nhẹ lướt qua, thổi tóc Tô Nhiễm loà xoà trước trán, cũng dấy lên phiền toái cô kiềm nén dưới đáy lòng.

Trong nháy mắt nhìn thấy Lệ Minh Vũ, lòng cô cảm thấy ấm áp như ngày xuân.

Dưới bó