XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218432

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

ng đêm, Lệ Minh Vũ có vẻ khác thường hơn bao giờ hết, đôi mắt trầm lắng thâm căn cố đế cũng trở nên nồng nàn tình cảm, tựa như anh và cô xa cách nghìn trùng, khoảnh khắc bình lặng gặp lại cả hai đều đượm thấm ngọt ngào.

Hơi thở hai người bỗng rối loạn.

Tô Nhiễm bị anh nhìn chăm chú đến mất tự nhiên, cô cụp mắt, toan xoay người bỏ đi nhưng đôi chân cô như đóng chặt trên mặt đất, lát sau cô nhẹ nhàng hỏi, “Anh…sao anh ở đây?”

Lệ Minh Vũ nhìn cô, yết hầu gợi cảm chuyển động, ánh mắt anh nôn nóng như muốn bày tỏ tình cảm với cô lập tức. Nếu là anh của ngày trước hoặc anh lúc không uống rượu, chắc chắn anh sẽ thong dong điềm đạm trả lời cô một câu dối lòng. Nhưng chẳng hiểu bóng đêm hôm nay quỷ tha ma bắt thế nào mà say đắm thế này, cô đứng dưới ánh trăng lại đáng ghét hút chặt mắt anh không buông, nhìn cô mềm mại xuất hiện trước mặt, nghe âm thanh nho nhỏ như chiếc thuyền bất lực tròng trành giữa đại dương rộng lớn của cô, anh đột nhiên nghe thấy tiếng trái tim mình nứt toác, tựa như hạt giống đâm chồi, gây rối cả cõi lòng.

Bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của anh, Tô Nhiễm cúi thấp đầu, không nhìn anh.

“Anh muốn nhìn thấy em.” Anh chợt trả lời cô, thanh âm trầm thấp hữu lực.

Tô Nhiễm ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.

Lệ Minh Vũ tiến lên trước, dừng trước mặt cô, vươn tay mơn trớn hai má Tô Nhiễm, giọng anh ấm áp, “Tô Nhiễm, anh muốn nhìn thấy em.”

Một câu nói hệt như sợi dây thừng trói chặt quả tim Tô Nhiễm…

Sân bay, Úc.

Phòng nghỉ của khoang hạng nhất, Cách Lạc Băng chăm chú bày vỏ sò đủ sắc, san hô và sao biển ra ngoài, chia chúng thành từng phần khác nhau như châu báu. An Tiểu Đoá ngóng theo, không kìm được hỏi cô bé, “Băng Nựu, con phân thành từng phần tỉ mỉ thế này là để tặng mọi người à?”

Cách Lạc Băng gật mạnh đầu, “Dạ, san hô hồng này tặng cho Tưởng Hiểu Kỳ, bởi vì bạn ấy thích mặc váy hồng, sao biển này tặng cho Dương Đông, bởi vì bạn ấy thường khoe khoang với con rằng rất hay đi biển bắt đủ thứ trên bờ, nên lần này con cố tình tặng sao biển do con tự mò dưới biển lên, xem bạn ấy còn nói được gì không, cái này tặng cho…” Giọng cô bé nũng nịu chia từng món quà tặng bạn bè.

An Tiểu Đoá nghe vậy liền cười, lại thấy cô bé cẩn thận cất một sợi dây chuyển bằng vỏ sò, cô hiếu kỳ hỏi, “Vậy cái này con tặng ai? Mẹ Tô Nhiễm?”

Cách Lạc Băng lắc đầu, “San hô màu xanh lam lớn nhất và đẹp nhất con dành tặng cho mẹ Tô Nhiễm, giống với dì Tiểu Đoá.”

“Vậy quà này con tặng ai?” An Tiểu Đoá nghiêng đầu hỏi cô bé, sau đó cô sực hiểu ra, nhưng vẫn cố tình nói: “Woa, Băng Nựu, có phải con thích bạn nam nào không?”

“Không phải mà.” Cách Lạc Băng chu miệng, cầm dây chuyền vỏ sò trong tay, cô bé nói nhỏ, “Dây chuyển này là tặng mẹ…”

***

An Tiểu Đoá ngây người, vô thức nhìn Mộ Thừa.

Mộ Thừa hiển nhiên không nghe thấy, anh đứng suốt bên cửa sổ trầm tư. An Tiểu Đoá biết kỳ nghỉ này tuy họ cùng tới Úc, nhưng trái tim của anh không hề ở Úc. Cô thở dài, nhìn Cách Lạc Băng, nhẹ nhàng hỏi: “Băng Nựu, con không sợ mẹ à?”

Cách Lạc Băng trề môi, chẳng nói chẳng rằng, nắm chặt dây chuyền.

“Con kể dì Tiểu Đoá biết một chút được không?” An Tiểu Đoá khẽ hỏi.

Cách Lạc Băng ngước nhìn cô, đôi mắt to ngân ngấn nước tủi thân…

“Các bạn đều có mẹ, còn con không có.”

Lồng ngực cô quặn đau, cô ôm chầm cô bé vào lòng. Cơn giận Quý Hâm Dao của cô vô cớ sâu đậm thêm, một người mẹ giống cô ta tổn thương chính con của mình, nhưng còn đứa trẻ thì sao? Tuy rằng sợ hãi, tuy bản thân bị mẹ ruột tổn thương, nhưng vẫn luôn dành tình cảm cho me. Băng Nựu như vậy khiến cô thương xót hơn bao giờ hết.

Cô cố nén nước mắt, ngước đầu lên cô lại bắt gặp ánh mắt đau buồn của Mộ Thừa nhìn về bên này.

***

Buổi tối thoáng rút đi cơn oi ả của cái nắng trưa hừng hực, trả lại sự tươi mát cho không khí.

Dưới ánh trăng, bóng hình Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ gần như hoà hợp vào nhau, rõ ràng rồi lại lờ mờ, gần gũi rồi lại xa cách.

Lời anh nói rung động lòng cô, song cũng dấy lên nỗi bất an.

Có lẽ đã từng tổn thương quá nhiều nên sợ hãi là điều hiển nhiên.

Anh dịu dàng thế này khiến cô không sao chống đỡ. Cô không biết bản thân nên nói gì, anh biểu đạt rõ ràng càng làm cô luống cuống, một lúc sau cô nói nhỏ, “Khuya rồi, anh…”

“Không định mời anh vào à?” Lệ Minh Vũ mỉm cười, nhẹ nhàng cắt ngang.

Tô Nhiễm kinh ngạc nhìn anh, đôi mắt anh sâu hun hút ẩn chứa ý cười, cô dại dột gật đầu. Lệ Minh Vũ cười tươi rạng rỡ, đi theo cô vào phòng.

Ánh đèn thắp sáng căn phòng.

Tô Nhiễm đi vào, trông thấy Lệ Minh Vũ hết sức tự nhiên ngồi xuống ghế sô pha, cô có vẻ lúng túng, giơ tay gãi đầu rồi xoay người vào nhà bếp, chuẩn bị hoa quả bưng ra.

Lệ Minh Vũ thấy cô bưng lên vội nhồm người nhận lấy, nhìn Tô Nhiễm đứng khép nép bên cạnh, anh cười dịu dàng, “Ngồi đi chứ, sao lại biến anh thành chủ nhà rồi?”

Cô cười gượng, ngồi đối diện anh, bàn tay đặt trên đùi vô thức nắm chặt.

“Sao em trốn anh?” Anh uống một lớp trà, giọng dứt khoát.

“Sao?” Cô ngẩng đầu, “Tôi, tôi không có.” Cô nói rồi lại cười bối rối.

Lệ Minh Vũ không cười, ánh mắt anh nhìn cô chăm chú.

Tô Nhiễm