thấy anh không nói không rằng, cũng không tiện nói gì, cầm táo ăn chầm chậm, mượn việc này để loại bỏ đáy lòng hoảng loạn.
“Do tối qua anh và em lại lên giường lần nữa?” Anh dằn từng chữ rành rọt.
“Khụ khụ…” Tô Nhiễm ho khan, không biết do nước táo làm sặc khí quản hay phát hoảng bởi lời anh nói.
Ánh mắt Lệ Minh Vũ nặng nề, anh vừa tức vừa buồn cười, đứng dậy đi qua chỗ cô ngồi xuống, vỗ nhẹ lưng cô, “Sao em lại bất cẩn như vậy chứ?”
“Chẳng phải nhờ anh hết sao? Khụ khụ…” Tô Nhiễm thuận miệng, cô hổn hển pha lẫn hờn dỗi.
Anh bật cười, “Bản thân ngốc mà đổ thừa người khác.”
“Anh…” Tô Nhiễm ngước đầu, lườm Lệ Minh Vũ. Nào ngờ anh bỗng cúi thấp đầu, hôn đôi môi ngọt lịm của cô.
Cô run rẩy như bị điện giật, sóng lưng cứng đờ, bất động để mặc lưỡi anh xộc thẳng, quấn chặt lưỡi cô…
Nụ hôn cuồng nhiệt thân quen, mùi hương thuộc riêng anh lan tràn khoang miệng Tô Nhiễm, hệt như một liều thuốc mê triền miên mà nguy hiểm. Cô muốn đấy anh ra, muốn trốn tránh nụ hôn bất ngờ này, nhưng cuối cùng vẫn mềm oặt trong lòng anh. Cô ngoan ngoãn đón nhận nụ hôn từ dịu dàng đến mãnh liệt, lại từ mãnh liệt chuyển thành thâm tình. Hơi thở của anh vờn trên má cô, như làm gió xuân phe phẩy, kéo cô trầm luân vào hiểm nguy và quyến luyến.
Mãi lâu sau, Lệ Minh Vũ mới buông cô ra, trán anh tì sát trán cô, thờ dài, “Tại sao sáng nay em về mà không nói anh tiếng nào? Đã vậy tối nay ở nhà hàng, em lại tỏ vẻ như không quen biết anh.”
“Tôi…tôi không có.” Cô ngỡ ngàng trả lời, tựa như tâm tư cô không cách nào hiểu rõ cảm giác hạnh phúc khó diễn tả lúc này.
“Đồ ngốc.” Anh mỉm cười, ngắt nhẹ mũi cô, “Sáng nay, anh đã ăn sạch sành sanh cơm em nấu.”
Gương mặt Tô Nhiễm rực hồng, chỉ cần nghĩ đến chuyện tối qua cô liền xấu hổ. Nghe anh nói một cách trắng trợn, cô càng ngượng ngịu, né tránh ánh mắt anh, liếm môi, “Anh khoẻ hơn chưa?”
Anh cong môi, “Em nói thử xem?”
Tô Nhiễm thoạt khó hiểu, rồi mau chóng hiểu ý anh, mặt cô đỏ bừng bừng, rủ mi xuống, “Cũng trễ rồi, anh nên về sớm nghỉ ngơi, bệnh anh vừa mới khỏi thôi.”
Anh lặng lẽ ngắm cô, dường như anh không hề có ý định rời đi.
Tô Nhiễm không biết anh muốn nói gì, cô cũng im lặng không lên tiếng.
Một phút trôi qua, Lệ Minh Vũ mơn trớn gò má cô, dịu dàng mà yêu thương, anh thì thầm…
“Nếu anh nói, đêm nay anh muốn ở lại thì sao?”
Tô Nhiễm cả kinh, ngơ ngác mở to mắt nhìn anh.
Đôi mắt long lanh như nhuốm hơi sương đầy cám dỗ, tựa như dòng suối ngọt ngào chảy vào lòng anh. Anh không cầm nổi lòng cúi xuống hôn cô. Cô “ưm” một tiếng, không khước từ mà dường như cũng chẳng còn sức lực khước từ…
Tô Nhiễm hơi ngửa đầu, hít thở dồn dập, cơ thể cô run bần bật, giọng nói yếu ớt, “Chúng ta…không thể như vậy nữa.”
“Tại sao?” Lệ Minh Vũ tỉ tê bên tai cô. Nụ hôn của anh lướt dần từ ngực đến eo Tô Nhiễm, rồi là mãi làn môi ẩm ướt trên bụng cô.
Tô Nhiễm nhổm người dậy, cố nén tiếng rên rỉ khe khẽ, vừa như cự tuyệt lại như thuận theo, đôi mắt cô tránh nhìn anh, “Chúng ta, chúng ta đã…”
Lệ Minh Vũ ngước đầu suỵt nhẹ một tiếng, dùng ngón trỏ chặn miệng cô, đôi môi mỏng khẽ cọ vào tai cô, giọng nói trầm trầm thâm tình cất lên, “Anh rất nhớ em, em biết không? Cả ngày hôm nay, anh đều nhớ dáng vẻ tối qua của em, nhớ em thỏ thẻ gọi tên anh, nhớ em kêu anh nhẹ một chút…đừng mạnh như vậy.”
Tô Nhiễm che mặt xấu hổ, nhưng tim cô chợt nổi sóng.
Anh nói, anh muốn nhìn thấy cô, anh nói, anh nhớ cô…
Anh cười khẽ, ôm chầm cô, cất giọng dụ dỗ, “Đêm nay, anh nhẹ một chút, được không?”
“Không…” Tô Nhiễm luống cuống.
Anh cố tình hiểu sai ý cô, hàng mày chau lại, cười nhẹ nhàng.
“Ừ, vậy anh…mạnh một chút.”
“Anh…đáng ghét.” Tô Nhiễm vung tay đánh anh. Anh bật cười, hôn môi cô lần nữa.
Cô ưm một tiếng, toàn thân mềm nhũn trong lòng anh.
Nụ hôn cảu anh nồng nàn như vũ bão.
Anh bế cô lên phòng ngủ tầng hai…
***
Sớm tinh mơ của thị trấn Hoa Điền chìm đắm trong màn sương. Nhiệt độ ở đây thấp hơn khu vực thành phố, cây cối lại um tùm nên sáng sớm ở đây tràn ngập mùi thơm thanh khiết của hơi sương.
Trời vừa rạng sáng, Tiêu Quốc Hào đã ra vườn hoa, miệt mài chăm chút hoa cảnh, dù sống chán chường suy sụp bao năm qua, nhưng tay nghề của ông vẫn giữ nguyên phong độ của ngày nào. Khi mặt trời dần ló dạng khỏi rặng mây, Tô Ánh Vân cũng mang dụng cụ tới vườn hoa giúp ông. Bà mặc quần áo đơn giản thoải mái, bóng dáng bà sau ngất trong hương hoa rạng rỡ vô cùng. Bà đội một chiếc nón màu sáng, rồi cầm thêm một chiếc khác đội cho Tiêu Quốc Hào.
Tiêu Quốc Hào ngẩng đầu, trông thấy bà, ông liền mỉm cười, khuôn mặt phúc hậu lấp lánh tình cảm.
“Ơ, hạt giống này nảy mầm rồi?” Tô Ánh Vân ngồi xổm xuống, nét mặt vui mừng.
“Ừ, đây là giống hoa mới nhất. Tôi còn chưa nghĩ ra tên cho nó. Thằng nhóc Diệp Lỗi có cách làm nó nảy mầm thật, xem ra hồi đó nó chọn học ngành này rất đúng đắn.” Tiêu Quốc Hào cười ha ha, cầm khăn lau mồ hôi.
Tô Ánh Vân rất thích ông giống bây giờ. Ông không còn ngày nào cũng uống rượu như trước. Mỗi ngày của Tiêu Quốc Hào bây giờ đều tràn đầy sức sống, nhiệt tâm hơn bất cư ai. Nghe ông nói vậy, bà trê