với đối phương. Vậy tại sao lại không làm?”
Lệ Minh Vũ hút một hơi, “Cô nói người tên Stephen, đúng không?”
“Đúng vậy, chính là anh ta.”
“Mấy giờ?” Lệ Minh Vũ hỏi.
Hoà Vy sửng sốt, mau chóng hiểu ý, báo ngay thời gian với anh. Cô tưởng bản thân phải hoa tốn nhiều lời mời thuyết phục được anh, nhưng không ngờ anh bằng lòng nhanh như vậy. Lệ Minh Vũ đứng dậy, thái độ lạnh lùng thể hiện rõ mong muốn tiễn khách, nhàn nhạt nói, “Cô đi được rồi?”
“Minh Vũ…” Hoà Vy chăm chú nhìn anh, bóng dáng anh cao lớn đứng giữa phòng, gương mặt anh tuấn có chút tái nhợt nhưng vẫn toả lên đường nét điển trai ngời ngời, cô si mê ngắm nghía, đứng bật dậy ôm anh, “Để em chăm sóc anh được không?”
Lệ Minh Vũ không đẩy cô ra, đối mặt với một Hoà Vy nhiệt tình, anh chỉ hờ hững đáp trả, “Hoà Vy, chúng ta hoàn toàn không có khà năng.”
“Vì sao?”
“Rất đơn giản, tôi không yêu cô.” Anh trả lời dứt khoát mà tàn nhẫn.
Hoà Vy nhìn anh đau đáu, “Anh với Tô Nhiễm đã ly hôn!”
“Tôi với Tô Nhiễm ly hôn và tôi không yêu cô là hai chuyện khác nhau.” Lệ Minh Vũ nhắc nhở.
Hoa vy thở dồn, “Bốn năm trước anh cưới Tô Nhiễm, là vì anh yêu nó phải không?”
Anh trầm mặc, không trả lời.
“Vì sao?” Đôi mắt
Hoà Vy ngân ngấn nước, “Vì sao ngay cả một cơ hội anh cũng không cho em? Vì sao anh đối xử tàn nhẫn với em như vậy?”
“Hoà Vy, dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, tôi đều nhẫn nhịn cô rất nhiều việc, vì lẽ đó cô nên thu hồi tâm tư cảu mình lại đi.” Anh mở cửa, dứt khoát mời cô ra ngoài. Bốn năm trước họ gặp nhau, Hoà Vy liền bắt đầu hành vy theo đuổi điên cuồng, kkhông ngừng công bố hai người yêu nhau, sau đó anh mới biết việc này, nhưng anh nhịn, bốn năm sau cô lại đưa tin khắp nơi rằng đã kết hôn với anh, may mà diện mạo của cô hao hao Tô Nhiễm, mọi người mới không nghi ngờ, anh cũng mặc kệ, không muốn vướng víu vào Hoà Vy. Những tưởng như vậy Hoà Vy sẽ thôi, nhưng không ngờ cô vẫn không chịu kết thúc.
Hoà Vy siết tay, nhìn thái độ lạnh nhạt của anh, cô cố nén cơn giận, “Anh hay lắm, anh trả lời thành thật câu này của em rồi em đi.”
Lệ Minh Vũ nhìn cô.
Cô hít sau một hơi, đối mặt với anh, “Có phải anh yêu Tô Nhiễm rồi không?”
Ánh mắt anh tối sầm, không trả lời thẳng trọng tâm, nhưng dùng thái độ chắc chắn như đinh đóng cột cho Hoà Vy câu trả lời: “Tô Nhiễm là người vợ duy nhất mà cả đời này tôi công khai và thừa nhận.”
Tim Hoà Vy rướm máu, “Anh biết câu trả lời của anh làm người khác tổn thương không hả?”
“Tổn thương vẫn tốt hơn để cô mơ mộng hão huyền. Hoà Vy, cô đừng lãng phí trời gian của mình với tôi nữa.” Ngữ khí của anh nhạt nhẽo vô cùng.
Đôi mắt Hòa Vy nhoè đi, lặng lẽ cầm túi xách rời khỏi.
Lệ Minh Vũ đóng cửa, xem đồng hồ lần nữa, sau đó chuẩn bị lên lâu thay quần áo. Trong đầu anh chỉ toàn hình bóng Tô Nhiễm đêm qua, nhưng vừa đến cầu thang thì điện thoại đổ chuông. Lệ Minh Vũ nghe máy, Đồng Hựu gọi cho anh.
“Bộ trưởng, Hạ Minh Hà lại bắt đầu điên cuồng dùng dư luận lôi kéo phiếu bầu. Anh mau về văn phòng đi ạ.”
***
Địa điểm dùng bữa tối do Tiêu Diệp Lỗi chọn lựa, quả nhiên là một buổi tụ tập náo nhiệt của bạn bè, đủ cả nam nữ. Tô Nhiễm nghĩ mọi người đi hát karaoke hoặc làm gì đó thì thích hợp hơn việc ồn ào dùng cơm ở đây. Nhà hàng này tuy rất cao cấp, song không hợp với bữa ăn liên hoan của lớp người trẻ tuổi.
Đồ ăn của nhà hàng này khá ngon, nhưng dạ dày của Tô Nhiễm dở chứng, hành cô nôn tháo nôn thốc trong toilet. Cô gái đứng cạnh lo lắng hỏi thăm, “Chị Tiểu Nhiễm, chị không sao chứ?”
Tiêu Diệp Lỗi không yên lòng, phái một bạn học nữ đi theo trông nom cô.
Tô Nhiễm lắc đầu, cười nhẹ.
“Dạ dày của chị là mệnh đầy tớ, không quen ăn sơn hào hải vị.”
“Chị Tiểu Nhiễm, chị đau bao tử, thì sau này phải chú ý việc ăn uống. Hải sản hôm nay đều là đồ ăn mang tính hàn.” Cô gái khẽ nói. Hai người cùng bước ra khỏi toilet. Ánh đèn vàng rực từ một căn phòng đổ bóng ra ngoài hành lang.
“Chị không sao đâu em. Chị sẽ chú ý…”
“A, chị Tiểu Nhiễm…”
Thanh âm sợ hãi của cô gái còn chưa thốt ra hết, Tô Nhiễm đã va mạnh vào một bức tường chắn ngang đường bằng ‘thịt’
“Ưm…” Tô Nhiễm bị động kêu khẽ một tiếng, dạ dày cô quặn đau, cơ thể lung lay của cô liền được một bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy. Cô ngước nhìn, tức thì trợn to hai mắt!
Ông trời ơi, là Lệ Minh Vũ!
Q.7 – Chương 6: Người Thật
Thời gian như biến khoảnh khắc này thành vĩnh hằng.
Tô Nhiễm đờ người, ánh mắt tràn đầy ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, cô không tài nào ngờ nổi ở nơi này cũng vô tình gặp được anh. Sắc mặt anh vẫn hơi phờ phạc, gò má hóp vào, vầng trán lộ vẻ mệt mỏi, mùi hổ phách hoà lẫn hương rượu nhàn nhạt phảng phất quanh cô.
Lơ đãng nhớ tới tối qua triền miên cùng anh, trống ngực Tô Nhiễm bất giác đập rộn ràng, ngón tay cô run run bởi vì người đàn ông không hẹn mà gặp trước mắt. Mọi việc diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức cô không cách nào chống trả.
Lệ Minh Vũ cúi nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng khác thường, khoé miệng hơi nhếch lên như có điểu muốn nói, cô gái đi cùng Tô Nhiễm đột nhiên hét to hốt hoảng, doạ Tô Nhiễm giật nảy người. Cô gái vui mừng khôn
