Disneyland 1972 Love the old s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218632

Bình chọn: 7.00/10/1863 lượt.

ói đi.”

Lệ Minh Vũ dõi mắt theo cô, tình cảm nồng ấm lan tràn khắp mặt anh, “Em đừng cự tuyệt cảm giác trong lòng mình, đừng mù quáng từ chối anh. Anh và em cứ thuận theo tự nhiên để mọi việc rõ ràng hơn.”

Cô hít sâu, cân nhắc rất lâu, sau đó cô ngước lên tựa như đưa ra một quyết định trọng đạu, cô gật đầu, “Tôi đồng ý.”

Cô không muốn từ chối hạnh phúc, nhưng cũng không miễn cưỡng hạnh phúc không thuộc về bản thân. Cuối cùng cô và anh sẽ ra sao trong cục diện rối ren không lối thoát như lúc này? Thời gian là phương thuốc thần kỳ nhất, nó có thể giúp người ngỡ ngàng trở nên thông suốt, có thể mang hy vọng đến cho người mất lòng tin.

Cô đã không cách nào tìm hiểu kết hôn bốn năm trước là đúng hay sai. Có lẽ vậy mà tạo nên nỗi vương vấn khi đã ly hôn vào bốn năm sau. Cô và anh đều u mê, ngăn cách nhau bởi một thứ gì đó mỏng manh. Biết đâu anh nói đúng, thời gian có thể làm rõ mọi việc.

Cô không muốn kiên cường trong thế giới tình cảm. Bình tâm đôi mặt với mọi chuyện mới biết bản thân đang cần điều gì.

Thấy cô gật đầu đồng ý, Lệ Minh Vũ bỗng nhẹ lòng. Ông trời chứng giám, anh căng thẳng hơn bao giờ hết khi chờ đợi câu trả lời từ cô. Dù đứng trước giới chính trị tôi lừa anh, anh lừa tôi hỗn loạn, anh cũng chưa từng căng thẳng như vậy. anh nghĩ giây lát, ngữ khí thấp thoáng nhẹ nhõm, “Phải rồi, tự nhiên trưa nay anh thèm ăn cá.”

Q.7 – Chương 9: Bất Trắc

Tư duy Tô Nhiễm vẫn còn xoáy theo đề tài kia, nghe anh nói vậy, cô cau chặt mày, “Sao?”

“Cá ở nhà hàng Amber tươi ngon, tan ngay trong miệng. Bữa trưa, mình có thể đặt ở chỗ đó, rồi đến ăn thử.” Lệ Minh Vũ cũng đứng dậy, cầm áo sơ mi mặc vào, nhẹ nhàng nói.

Từ trước đến nay, tâm tư của anh luôn lắc lư bất định. Mãi đến khi Tô Nhiễm rời khỏi Bán Sơn, anh chợt nhận ra cô độc thật đáng sợ. Chỉ chín ngày ngắn ngủi, anh đã mất đi dũng khí đối mặt với cuộc sống đơn độc dĩ vãng. Anh sợ lẻ loi, anh sợ rét mướt. Từ hồi còn bé, anh đã chọn con đường không lấy gì vui vẻ cho mình. Thế nhưng giờ đây, anh bắt đầu trông mong, tham lam niềm hạnh phúc ấm áp giữa nam và nữ. Trạng thái lúc này khiến anh cảm thấy rất thoải mái. Con người là ích kỷ, anh cũng muốn có sự thoải mái này.

Thấy anh hết sức tự nhiên đi vào toilet, Tô Nhiễm không kìm được đi theo, nhíu mày, “Chẳng phải anh đau đầu à?”

“Thịt cá chứa nhiều protein, có thể xoa dịu cơn đau đầu. Em là tác giả, chẳng lẽ không biết kiến thức thông thường này?” Lệ Minh Vũ mở vòi nước rửa mặt.

Tô Nhiễm hoài nghi, phải không? Sao cô chưa nghe nói bao giờ?

“Em muốn ăn không? Muốn tháo gỡ gúc mắt trong thời gian tới, em phải thuận theo hiện tại.” Anh cười với cô, thản nhiên nói.

Tô Nhiễm trầm tư giây lát, không nói thêm gì, xoay người rời đi.

Lệ Minh Vũ cầm khăn, thất thần ngóng theo hướng cô bỏ đi, hồi lâu sau mới giơ lên lau mặt bản thân.

***

Khi Hoà Vy tỉnh giấc, mặt trời đã lên cao, cô lướt mắt qua đồng hồ trên đầu giường, bèn hốt hoảng, lật đật thức giậy, rửa mặt, ngồi trước bàn trang điểm. Đang tô tô vẽ vẽ, cô nghe thấy tiếng cười nhàn nhạt ngoài cửa, ngước lên liền thấy Hoà Quân Hạo đứng dựa ở đó. Hoà Vy mặc kệ, không hề ngó ngàng tới anh.

Hoà Quân Hạo không để tâm, lười biếng nói, “Thật sự em nghĩ không ra, trời sinh chị xinh sẵn rồi, cần dùng ba cái thứ huỷ hoại nhan sắc này làm gì? À, hay chị vẫn bất mãn với diện mạo quá tuyệt vời của mỉnh, nên muốn trang điểm thêm. Có điều tới cuối cùng thì sao, vẻ mặt và da dẻ càng lúc càng xuống sắc, sau này lại thành không trang điểm không được. Đúng là tự mình hại mình.”

“Cậu biết cái gì mà nói?” Hoà Vy lườm anh, lại ngắm nghía bản thân trong gương, suy tư giây lát, “Tôi sinh ra là đã đẹp thật không?”

“Chị thiếu tự tin đến thế à? Dáng vẻ của chị giống hệt chị ba, chị cứ xem chị ba thế nào thì biết ngay bản thân mà. Nhưng chị ba không giống chị, trước giờ chị ấy không thích trang điểm.”

“Đừng gom tôi với nó làm một.” Tâm tình Hoà Vy vốn đang vui vẻ, nghe anh nhắc đến Tô Nhiễm liền mất hứng.

Hoà Quân Hạo nhún vai, quay người muốn đi.

“Này, cậu đợi đã…” Hoà Vy gọi anh từ đằng sau.

Hoà Quân Hạo xoay lại, “Sao nữa?”

Hoà Vy quan sát một lát, chỉ ghế sô pha bên cạnh, “Cậu ngồi trước đi, tôi có việc muốn hỏi.”

Hoà Quân Hạo lấy làm lạ, nhưng vẫn đi vào ngồi xuống, Hoà Vy đứng dậy, thò người ra ngoài hành lang quan sát, sau đó đóng cửa phòng.

“Chị hai, chị định làm gì? Chẳng lẽ tối qua em thấy bộ dạng say rượu của chị nên chị muốn giết em bịt đầu mối?” Hoà Quân Hạo giả vờ sợ hãi.

“Đàng hoàng chút đi. Tôi có chuyện muốn bàn bạc nghiêm túc với cậu.” Hoà Vy cáu kỉnh.

Hoà Quân Hạo im miệng.

“Quân Hạo, nếu tôi nhớ không lầm, cậu còn giữ 3% cổ phần Hoà thị phải không?” Hoà Vy vào thẳng vấn đề.

Hoà Quân Hạo không ngờ cô hỏi vấn đề này, anh gật đầu, “Đúng vậy.”

Hoà Vy liếm môi, “Tôi biết yêu cầu tôi đưa ra là quá đáng, nhưng vì Hoà thị, tôi chỉ có thể làm vậy. Cậu chuyển nhượng cổ phần Hoà thị của cậu cho tôi được không? Tôi sẽ tính theo giá hiện nay cho cậu.”

“Chị hai, chị định làm gì?” Hoà Quân Hạo không hiểu.

“Cậu đừng tò mò quá, Quân Hạo, chẳng phải cậu thích chụ