Old school Easter eggs.
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218535

Bình chọn: 7.00/10/1853 lượt.

ng tuyệt đối lời anh nói trong điện thoại, nhất định anh đã tìm thấy bằng chứng có ích.

Rốt cuộc chứng cứ này là gì? Nó chứng minh Lệ Minh Vũ là hung thủ giết người ư?

Nỗi lo bỗng bao trùm tâm trạng vui vẻ của cô, tựa như cô đang dần chết ngạt trong màn sương giá rét.

Lệ Minh Vũ ngồi trong xe lại bấm kèn lần nữa. Giây lát chần chừ, cô chỉ muốn xông thẳng lên trước, tóm anh hỏi rõ mọi chuyện quá khứ. Nhưng nhớ tới lời cảnh cáo của Đinh Minh Khải, cô nén xuống. Chuyện này không phải chuyện nhỏ, không thể bốc đồng xằng bậy. Cô cần phải gặp Đinh Minh Khải hỏi rõ mọi thứ trước tiên, cô không thể để Lệ Minh Vũ biết cô đi gặp Đinh Minh Khải. Không phải cô kết tội anh là hung thủ giết người, mà cô chỉ muốn biết mọi chuyện không phức tạp hơn.

Tô Nhiễm đang trầm tư, thì gió đột nhiên thổi mạnh, công trường ở phía xa bụi bằm bay ngút trời, một chiếc xe bất chợt thắng gấp, cơn gió cũng tắt theo. Toà cao ốc đối diện Tô Nhiễm đã làm vệ sinh xong cuôi, ánh sáng hắt ra từ đó càng thêm chói chang, tạo nên hiệu ứng phản chiếu mạnh mẽ với chiếc xe đó.

Chiếc xe đó có dáng thể thao mui trần, vầng sáng phản chiếu ánh lên phân nửa kiếng xe, chủ xe cảm thấy chói mắt liền giờ tay che chắn theo bản năng. Tay lái lại xoay tròn, bánh xe ma sát trên mặt đất thổi tung bụi đất vừa lắng xuống, xe thể thao bất ngờ đánh cua, nhào thẳng về Tô Nhiễm.

Biến cố đột nhiên xảy ra khiến Tô Nhiễm bàng hoàng trợn to mắt, giọng nói tắc nghẹn. Cô trông thấy chiếc xe mỗi lúc một gần, gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi chết chóc nồng đậm. Lúc này cô mới hiểu, kỳ thực một người lâm vào nổi sợ hãi kinh hoàng thật sự, chính là lúc họ muốn kêu mà không thể kêu.

Ngay lúc xe sắp đụng trúng cô, một nguồn lực mạnh mẽ giật cô lại, ngã nhào xuống đường, đầu cô đập mạnh va vòm ngực đàn ông, vòng eo được cánh tay đàn ông ôm chặt.

Xe thể thao mất tay lái đâm sầm cửa hàng bên đường, người mua đồ bên trong nháo nhào bỏ chạy, trong đó có hai người khách tránh không kịp bị đầu xe húc thẳng vào tường, chết ngay tại chỗ.

Máu tươi tràn lan mặt đường, tiếng thét chói tai đan lẫn tiếng khóc lóc thảm thiết, chủ xe ngất xỉu tức thì, ai đó hớt ha hớt hải lấy điện thoại báo cảnh sát.

Phía đường bên này, Tô Nhiễm như vừa sống sót sau đại nạn khủng khiếp, cô kinh hoàng quan sát cảnh tưởng gần đó, mùi máu tanh đậm đặc trong không khí xông vào mũi Tô Nhiễm. Tai nạn thình lình xảy ra rút hết mọi sức lực của cô.

Lệ Minh Vũ đỡ cô đứng lên, đôi mắt anh căng thẳng dừng trên vẻ mặt tái nhợt khác thường của cô. Anh vỗ nhẹ gò má cô, “Tô Nhiễm?” Có trời biết khi anh phát hiện có gì đó khác thường trên con đường này, khi xe trượt thẳng về trước, anh lao ngay khỏi xe, nháy mắt trông thấy nó xông đến Tô Nhiễm, tim anh như rơi ra ngoài. Giây phút ấy, anh mới nhận ra bản thân có biết bao lo lắng và quan tâm cô.

Rất lâu sau Tô Nhiễm mới đoạt lại lý trí, đôi mắt ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, bờ môi run run, “Hai mạng người…hai mạng…”

Lệ Minh Vũ đau lòng nhìn cô, anh ôm choàng cô, trấn an, “Không sao nữa rồi, không sao nữa rồi.” Thần sắc anh căng cứng loé vẻ suy tư.

“Ban nãy…người chết phải là tôi…” Tô Nhiễm vô ý thức nói.

Lệ Minh Vũ hơi kéo cô ra, cúi nhìn cô, thanh âm hết sức ôn hoà, “Đây chỉ là tai nạn bất ngờ, không thể lường trước. Anh dẫn em đến bệnh viện kiểm tra xem có bị thương hay không.”

Tô Nhiễm lắc đầu nguầy nguậy. Cô hốt hoảng theo dõi tai nạn phía trước, xa xa truyền đến tiếng còi xe cảnh sát, cô thấy máu người chết lan chầm chậm theo đám đông đứng vây quanh, giống như bàn tay khổng lồ duỗi về một nơi xa xôi không tên…

Lẽ ra người chết là cô, nhưng vì cô may mắn tránh thoát nên hại chết hai mạng người. Làn môi Tô Nhiễm run cầm cập, màu máu đỏ sẫm kích thích thị giác, mùi máy tanh dày đặc quấy nhiễu khứu giác, dạ dày cô quặn lên, cô bỗng che miệng chạy tới thùng rác bên cạnh nôn thốc nôn tháo mọi thứ vừa ăn vào buổi trưa…

Lệ Minh Vũ đứng đằng sau, đau xót quan sát cô. Chờ cô nôn xong, anh lấy một chai nước suối từ xe cho cô súc miệng, cầm khăn giấy đưa cô, thần sắc anh toát lên vẻ nghi hoặc.

Nôn xong, sắc mặt Tô Nhiễm càng tái mét đáng sợ.

Anh trông thấy, lật đật dìu cô, nói khẽ, “Sao em nôn nhiều như vậy? Em đau dạ dày?” Loáng cái, sự chần chừ của anh hoá thành phỏng đoán khó tin. Trước đây, anh chưa từng nghĩ tới, nhưng hôm nay chứng kiến dáng dấp nôn mửa của cô, ý nghĩ này chợt bùng nổ, ngay cả anh cũng ngạc nhiên.

Ý nghĩ trong đầu anh chính là…phải chăng cô đã mang thai.

Không thể trách tại sao anh nghĩ tới diều này. Bởi vì dù là chín ngày sống chung hay hai đêm sau khi ly hôn, anh chưa từng dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào. Nếu nói vậy, khả năng cô mang thai là cực lớn. Nhưng suy nghĩ này mau chóng tắt ngúm, vì hai nguyên nhân, thứ nhất là có khả năng Tô Nhiễm dùng thuốc tránh thai, thứ hai, anh không nắm được chu kỳ sinh lý của Tô Nhiễm. Chỉ vài ngày ngắn ngủi ở cạnh cô, anh không nghĩ bản thân sẽ may mắn tới mức đó.

Tô Nhiễm đẩy anh ra, không muốn anh dìu mình, cô ôm bụng, giọng nói yếu ớt cất lên, “Không khí nồng mùi máu tanh, nên dạ dày tôi khó chịu.”