pacman, rainbows, and roller s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218552

Bình chọn: 8.00/10/1855 lượt.

vẫn nhịn xuống. Lát sau, anh cầm điện thoại, đẩy cửa bước ra ngoài.

Mọi chuyện bất ngờ phát sinh thật ra không phải ngoài ý muốn.

Chỉ có người cao tay mới có thể dựng lên cách giết người không để lại vết tích, nhìn có vẻ ngoài ý muốn. Người khác không biết, nhưng anh phát giác ra được. Có quá nhiều sự việc trùng hợp diễn ra cùng lúc.

Điện thoại truyền tín hiệu đi, đối phương mau chóng nghe máy. Ánh mắt Lệ Minh Vũ nặng trĩu, đầu dây bên kia vừa “Alô”, anh liền cất giọng trầm thấp, “Vì sao phải làm vậy?”

Đối phương trả lời ngắn gọn.

Lệ Minh Vũ cực kỳ buồn bực, anh đập mạnh tay lên thân cây ngoài sân, lá cây rơi ào ạt xuống đất, anh dằn từng chữ rành rọt: “Lần trước suýt nữa cô ấy đã chịu khổ! Chẳng lẽ muốn thấy kết quả như thế ư?”

Lệ Minh Vũ nhăn mặt, chẳng biết đối phương nói gì, anh thô lỗ chen ngang, “Nói tóm lại, đừng bao giờ tiếp diễn loại chuyện ‘ngoài ý muốn’ như hôm nay nữa. Cổ phần công ty của Tô Nhiễm sẽ có cách giành được, nhưng không thể dùng cách giết người!” Nói dứt lời, anh cúp ngay điện thoại.

Ánh mặt trời chiếu toả bóng lên nguồi anh, tựa như tấm lưới hút hết không khí. Chốc lát say, anh cất điện thoại, xoay người ra sau. Loáng cái, thân hình cao lớn cứng đờ!

Trên bậc thang màu trắng, Tô Nhiễm đứng ở đó, bất động nhìn anh, ánh mắt cô kinh sợ, khủng hoảng, phẫn nộ và đau đớn…

Lệ Minh Vũ như bị ai đó quất mạnh, lòng anh đầy dự cảm không hay, anh ngây người, sau đó bước đến bên Tô Nhiễm. Cô không né tránh, để mặc anh ghì siết hai vai mình, cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt hoá thành tuyệt vọng. Cô nhướng mắt nhìn anh, ánh mắt cô thiêu đốt anh đau đớn.

“Em…nghe thấy hết?” Giọng anh ngập ngừng, khản đặc vô lực.

Tô Nhiễm gật đầu, nỗi tuyệt vọng lại trở thành vẻ bình ổn lạ thường.

Anh mỗi lúc một sốt ruột hơn.

“Tôi cho rằng…” Cô mở miệng, giọng nói cũng khản đặc vô lực như anh, sắc mặt tái nhợt, “Anh thật lòng muốn làm lại từ đầu… Tôi còn nghĩ biết đâu một chút nữa thôi là chúng ta có thể nắm tay nhau đi hết cuộc đời, chỉ cần tôi đừng nhớ quá khứ, lãng quên việc ly hôn, không hỏi anh đối xử như thế nào với Hoà Vy, giả bộ chưa từng xảy ra chuyện gì, chúng ta có thể đến với nhau, cùng làm lại từ đầu…”

Giọng Tô Nhiễm run rẩy, “Mới sáng hôm nay thôi, tôi thật sự rất do dự, thật sự đã nghĩ đến…” Cô nhìn anh, ánh mắt lạnh băng, “Hoá ra tôi sai rồi. Từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một con ngốc. Bốn năm trước và bốn năm sau tôi cũng chỉ là một con ngốc. Cái anh muốn chỉ là những thứ thuộc về nhà họ Hoà, cái anh cần chỉ là cổ phần trong tay tôi!”

“Tô Nhiễm, mọi việc không giống em nghĩ…”

“Bỏ tôi ra!” Tô Nhiễm run bắn người, đẩy mạnh anh, cô nhìn anh như nhìn ma quỷ, “Chuyện này là thế nào? Chẳng phải anh muốn những thứ thuộc về nhà họ Hoà à?”

“Anh…” Lệ Minh Vũ muốn nói, nhưng nói không nên lời.

Tô Nhiễm lui về sau hai bước, “Anh muốn nói mọi chuyện là hiểu lầm? Là do tôi nghe sai, do tôi lãng tai!” Mắt cô chứa đầy bi thương đối diện với anh, “Vậy tôi hỏi anh, chuyện hôm nay không phải sự cố ngoài ý muốn?”

“Không phải.” Thần sắc Lệ Minh Vũ thống khổ.

Thanh âm Tô Nhiễm lạnh lùng, “Thậm chí anh còn biết đối phương là ai?”

Anh gật đầu.

Cô hít thở khó khăn, “Sự việc Trình Nhật Đông, anh đã biết trước? Thậm chí còn do mấy anh bày ra?”

“Tô Nhiễm, anh đích xác biết chuyện này, nhưng anh không ngờ họ xâm phạm em.” Lệ Minh Vũ nóng ruột cào tóc, tiếp tục nhìn cô, “Em tin anh, anh thật sự không muốn tổn thương em.”

“Nhưng anh luôn tổn thương tôi.” Mắt cô u ám như tro tàn, giọng cô mờ nhạt phiêu diêu, “Anh không muốn tổn hại tính mạng của tôi, nên hôm nay anh mới cứu tôi? Sự việc Trình Nhật Đông chẳng phải một mũi tên trúng hai con nhạn sao? Vậy hôm nay anh cứu tôi xong, định dùng cách gì nắm giữ cổ phần của tôi?”

Lệ Minh Vũ tới gần cô, giọng nói khàn khàn cất lên, “Anh đích xác muốn nhà họ Hoà. Thế nhưng bốn năm sau anh không muốn thương tổn em để đạt được mọi thứ.” Anh nói thẳng thắn mà tàn nhẫn.

Tô Nhiễm săm soi anh như người xa lạ, cô lùi từng bước về sau, “Lệ Minh Vũ, anh thật đáng sợ, tôi những tưởng mình đã hiểu anh một ít, nhưng hôm nay tôi mới biết, con người anh đúng là sâu không lường được.”

“Tô Nhiễm…”

“Anh muốn đạt được mọi thứ, nên lấy việc tổn thương tình cảm người khác làm niềm vui ư? Đầu tiên là tôi, sau đó là Hoà Vy. Rốt cục tôi cũng hiểu, tôi và Hoà Vy đều có cổ phần công ty mà anh muốn, nên anh không tiếc dịu dàng với tôi, đồng thời cũng giẫm đạp Hoà Vy phải không? Tôi khờ thật, khi Hoà Vy nói với tôi anh rất đáng sợ, tôi còn hoài nghi chị ấy đang nói dối! Lệ Minh Vũ, thủ đoạn chơi đùa phụ nữ của anh quá cao tay, tôi và Hoà Vy chỉ là quân cờ để anh dùng tiến về trước mà thôi!”

“Anh không có!” Lệ Minh Vũ cau chặt mày, rít lên.

“Vậy anh giải thích thế nào về cuộc gọi đó?” Tô Nhiễm đột nhiên hét to, bao áp lực và nhẫn nhịn bùng phát, ánh mắt điềm đạm trở thành lạnh lùng. “Chính miệng anh thừa nhận hai chuyện ngoài ý muốn này liên quan đến anh, hoặc ít nhất là anh nắm rõ mọi chuyện. Tận tai tôi nghe thấy anh nói chuyện với đối phương, anh có cách lấy cổ phần của tôi! Tôi rất tò mò, a