Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219180

Bình chọn: 7.00/10/1918 lượt.

, “Nếu vụ án của Đinh Minh Khải bị khui ra, con sẽ gánh chịu tất cả. Cái con muốn rất đơn giản, con chỉ hy vọng ba mẹ sống vui vẻ bình an.”

Bả vai Lệ Thiên run run, giọng ông thều thào: “Không thể, ba không thể để con làm vậy, ba không thể có lỗi với lão Cố. Minh Vũ, kể từ lúc bắt đầu, chúng ta đã định trước sẽ không còn hạnh phúc.”

“Một mình con đủ rồi. Dẫu con chỉ mới biết một chút mùi vị của hạnh phúc, nhưng con thấy đủ rồi.” Lệ Minh Vũ cười bình thản, vỗ vai Lệ Thiên, rồi không nói tiếng nào quay người bỏ đi.

“Minh Vũ…” Phía sau là giọng nói yêu thương của Lệ Thiên.

Q.7 – Chương 18: Tin Nhắn Thoại

Nghĩa trang đìu hiu vang vọng tiếng ve sầu râm ran, âm thanh đó tựa như hạt giống trồi lên từ bùn đất.

Rời khỏi nhà họ Lệ, Lệ Minh Vũ lái thẳng đến nghĩa trang.

Anh xuống xe, đi bộ qua con đường dẫn vào trong. Dưới chân núi là thành phố phồn hoa sầm uất, còn trên núi là thế giới tịch liêu của người sống và người chết.

Ngôi mộ đôi của cặp vợ chồng kia vẫn cao lớn sừng sững, bắt mắt đến khác thường, tựa như sự trang trọng mài dũa qua năm tháng. Lệ Minh Vũ ngồi trước ngôi mộ, bên cạnh là hai bó hoa, một bó hoa thiên điểu và một bó cúc trắng, hương cúc trắng thanh đạm, tỏa mùi thơm thanh mát trong không khí, tựa hồ đang phiêu diêu kể chuyện đời xưa của người chết.

Anh loay hoay điếu thuốc trên tay, nhưng thật lâu vẫn không châm hút. Cuối cùng anh thả tay, điếu thuốc rơi xuống mặt đất, làn gió thổi ngang cuốn điếu thuốc xoay tròn vài vòng rồi dừng lại.

Trên mộ bia, vẫn là hình Cố Hoài Dương và Giang Lăng như dĩ vãng, một người đàn ông anh tuấn và một người phụ nữ điềm đạm.

Lệ Minh Vũ lặng lẽ ngắm hai bức hình trên bia mộ. Gương mặt của người đàn ông trên bức hình đó y hệt anh, đôi mắt sâu lắng dần toát lên vẻ hoang mang và mệt mỏi.

Hồi lâu sau, anh nhìn chăm chú bức ảnh của Cố Hoài Dương, giọng anh như mất hết sức lực, “Con phải làm gì bây giờ?”

Thanh âm trầm thấp như đang thều thào trong nỗi đau…

***

Tin cảnh sát cao cấp Đinh Minh Khải bị giết lan truyền khắp nơi, trở thành đầu đề nổi bật trên các mặt báo, ti vi. Nhưng cánh báo chỉ tập trung vào chuyện Đinh Minh Khải bị giết, còn hiện trường vụ án ở số 45 đường Hoa Đôn thì không ai khoét sâu tìm hiểu. Mọi người chỉ đồn lác đác rằng nơi đây được chính phủ trưng thu, tiếp đó liệt kê vài vụ án mạng diễn ra trong mấy năm qua ở gần đường Hoa Đôn. Rồi cuối cùng kết luận rằng bởi do đường Hoa Đôn hẻo lánh, nên trở thành nơi dễ ra tay của bọn biến thái cuồng giết người.

Tin tức truyền ra, người dân đều hoảng hốt, dù sao người chết cũng là cảnh sát cao cấp, nếu chỉ là người bình thường thì sẽ không khiến xã hội hoang mang như vậy. Nhưng tin này nhanh chóng bị sở cảnh sát yêu cầu loại bỏ, đồng thời sở cảnh sát cũng không ngừng xoa dịu lòng dân. Dưới áp lực của xã hội, cảnh sát cũng đành tăng thêm nhân lực, lập ra một tổ chuyên trách vụ án này.

Tô Nhiễm không biết cảnh sát lập tổ chuyên trách vụ án này thế nào, cô chỉ biết Đinh Minh Khải chết ở số 45 đường Hoa Đôn không phải chuyện tình cờ. Cô cũng thử tra tìm tài liệu về số 45 đường Hoa Đôn, nhưng ngoài tin tức rao bán thì không tìm được điều gì khác.

Vốn dĩ cô muốn đến đó lần nữa, nhưng khu vực ấy đã bị cảnh sát phong tỏa. Thêm nữa, cô thường nhớ tới lời dặn của Lệ Minh Vũ, tuy cô không thể tự tìm hiểu, nhưng cô không thể không nghi ngờ số 45 đường Hoa Đôn.

Sáng hôm nay, cô vùi đầu vào máy tính, lướt khắp các trang web tìm kiếm thông tin về số 45 đường Hoa Đôn. Không tìm không biết, tin này khiến Tô Nhiễm giật mình, tuy trang web không miêu tả về số 45 đường Hoa Đôn, nhưng nhiều diễn đàn đang bàn tán về trường hợp của Đinh Minh Khải, còn gắn tên cho số 45 đường Hoa Đôn thành nơi chuyên giết người.

Tô Nhiễm không ngừng theo dõi hết trang này đến trang khác, nhưng càng xem càng thất vọng. Mọi người chỉ toàn suy đoán, còn nguồn gốc về số 45 đường Hoa Đôn thì trống rỗng. Đang định thoát khỏi diễn đàn, mắt cô chợt lia đến thành viên tên “Hạt đậu đỏ”, người này gửi bài lúc năm giờ sáng.

Điều hấp dẫn Tô Nhiễm chính là nội dung bài viết của “Hạt đậu đỏ”, xem cách nói chuyện có vẻ là một cô gái. Hạt đậu đỏ bảo rằng có duyên với đường Hoa Đôn, bởi vì ba mẹ từng sống ở đó, sau khi hạt đậu đỏ sinh ra thì mới dọn đến nơi khác sống.

Bài viết này khiến Tô Nhiễm hưng phấn vô cùng, cô lật đật tìm kiếm tất cả bài viết của hạt đậu đỏ.

Có vài người cũng hùa theo bài viết của hạt đậu đỏ, còn vài người thì trêu chọc bảo hạt đậu đỏ là thương gia giàu có, bởi vì cả thành phố này đều biết người sống ở đường Hoa Đôn ngày xưa đều là người có tiền có quyền.

Hạt đậu đỏ mau chóng hồi âm, kể rằng số 45 đường Hoa Đôn là chỗ ở của ma quỷ, nguyên nhân họ dọn đi cũng là vì điều này . Khi ba mẹ hạt đậu đỏ vừa dọn đến đây, thì ở ngay số 46, cạnh số 45 đường Hoa Đôn. Mà lúc đó, số 45 đã bỏ hoang không ai ở, nhưng có một buổi tối mẹ hạt đậu đỏ khó ngủ nên ra ngoài ban công hóng gió, vô tình trông thấy ánh sáng mơ hồ toả ra từ biệt thự số 45. Lúc đó, mẹ hạt đậu đỏ sợ hết hồn hết vía, tưởng là trộm cướp, nhưng sau đó trông thấy một ngư


The Soda Pop