không có nghĩa là phải ở bên anh ấy.” Ánh mắt Tô Nhiễm rơi vào ly nước hoa quả, dõi theo hạt trái cây đảo tròn bên trong, thanh âm nhàn nhạt, “Tính cách của em và anh ấy khác nhau quá nhiều, em không sao tán thành suy nghĩ và hành động của anh ấy, sống cạnh nhau như bọn em chỉ như hai con nhím thương tổn đôi bên, trừ phi rút hết mọi gai nhọn trên người thì bọn em mới có khả năng, thế nhưng làm vậy thì chỉ có chết mà thôi. Em không đủ dũng khí nhổ hết gai trên người mình, cũng như anh ấy sẽ không vì phần tình cảm này mà từ bỏ mọi thứ.”
Mộ Thừa xót xa, “Có nhất thiết phải vất vả như vậy không?”
Tô Nhiễm cười vô lực, “Đành chịu thôi, yêu một người đàn ông như vậy đã định trước là vất vả.”
“Giống như anh yêu em.” Mộ Thừa nhìn cô chăm chú, đáy mắt nhuốm đầy quyến luyến.
Tô Nhiễm cười nhẹ, “Vậy nghĩa là nếu em không tài nào đón nhận tình yêu của anh, thì chúng ta cũng không thể làm bạn bè?”
Mộ Thừa vừa cười vừa lắc đầu, “Tiểu Nhiễm, làm gì có chuyện đó? Làm bạn với em, tốt hơn đánh mất em hoàn toàn.” Anh nhìn cô, “Anh đã từng nói, anh chỉ muốn cho em hạnh phúc, nếu em cho rằng em hài lòng với quyết định này, vậy anh sẽ nghe theo em vô điều kiện, nhưng anh có một yêu cầu.”
“Yêu cầu gì?” Tô Nhiễm khẽ hỏi.
Mộ Thừa nắm chặt tay cô, anh không nỡ buông ra. Anh biết thả tay lần này có nghĩa là từ bỏ mãi mãi. “Không được từ chối sự quan tâm của anh, nhưng em đừng hiểu lầm, anh chỉ quan tâm em như một người bạn thân mà thôi.”
“Đương nhiên em không từ chối rồi. Nếu lỡ hôm nào đó em không có gì để ăn, vậy em đến xin anh, phiếu ăn tốt như anh sao em bỏ được.” Tô Nhiễm nói đùa.
Mộ Thừa nở nụ cười, dù ánh mắt anh không cam lòng, nhưng vẫn cố tỏ vẻ thoải mái, “Anh phải thu lãi mới được.”
“Đồ keo kiệt.” Tô Nhiễm bật cười.
Mộ Thừa cũng cười ngây ngô.
So với trước đây, hai người càng gần gũi nhau hơn.
“Mộ Thừa, anh phải hạnh phúc.” Thanh âm của cô hoà quyện vào không gian tựa như một lời căn dặn.
Mộ Thừa đăm đăm nhìn cô, cuối cùng gật đầu.
***
Ngoài cổng bệnh viện.
An Tiểu Đoá tiễn cô ra, nhẹ giọng trấn an, “Tiểu Nhiễm, cậu đừng lo lắng suốt ngày mà, đứa bé rất khoẻ mạnh, một chút bất ổn cũng không có.”
Khi ánh hoàng hôn vừa buông xuống, Tô Nhiễm cảm thấy không khoẻ nên đến thẳng bệnh viện tìm Tiểu Đoá. Tô Nhiễm sợ đứa bé xảy ra vấn đề gì đó, cô doạ An Tiểu Đoá hốt hoảng, lật đật sắp xếp cho cô khám phụ khoa, cuối cùng mọi chuyện đều do Tô Nhiễm sợ bóng sợ gió.
Biết kết quả xong, Tô Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, có thể trưa nay ăn đồ gì đó không hợp nên cô mới cảm thấy như vậy.
An Tiểu Đoá nhìn Tô Nhiễm, “Cậu định nuôi đứa bé này một mình thật à?”
“Có gì không được?” Tô Nhiễm điềm nhiên như không.
An Tiểu Đoá lắc đầu bất đắc dĩ, “Cậu tưởng đây là nước ngoài ư? Mẹ đơn thân rất vất vả. Vả lại cậu muốn sinh con ra mà không cho nó hộ khẩu?”
Tô Nhiễm thở dài thườn thượt, “Mình không nghĩ nhiều như vậy. Dù phải ra nước ngoài sống, mình cũng muốn sinh đứa bé này.”
An Tiểu Đoá thấy cô kiên trì, buộc lòng phải thôi, thở sượt một hơi.
“Thôi mình về nha.”
“Có việc thì gọi điện cho mình.”
Tô Nhiễm gật gù, đang định xoay người bước đi, cánh tay bỗng bị kéo lại từ đằng sau, cô vô thức thốt lên sợ hãi, quay đầu liền bắt gặp đôi mắt của Lệ Minh Vũ. Cô phát hoảng trợn to mắt.
An Tiểu Đoá cũng ngây người.
Hai người lo trò chuyện cùng nhau nên không chú ý Lệ Minh Vũ đi từ đâu đến.
“Anh, anh, anh sao lại ở đây?” Tô Nhiễm lắp bắp, có vẻ như cô đang rất sợ.
Lệ Minh Vũ kéo cánh tay Tô Nhiễm, thấy dáng vẻ cô hoang mang anh cau chặt mày, “Câu này để anh hỏi em mới đúng.” Ngày hôm nay, anh sắp xếp thời gian đến bệnh viện thăm đồng liêu, nào ngờ gặp Tô Nhiễm và An Tiểu Đoá đang trò chuyện ngoài cổng. Hơn nữa, anh còn thấy sắc mặt Tô Nhiễm phờ phạc, nên anh liền nghĩ Tô Nhiễm đến khám bệnh.
“Tôi? Tôi…” Tô Nhiễm bị anh hỏi đến choáng váng, cô cân nhắc một lúc, vội trả lời, “Tôi đến tìm Tiểu Đoá nói vài chuyện.”
“Vậy ư?” Lệ Minh Vũ săm soi Tô Nhiễm, bắt gặp ánh mắt né tránh của cô, anh càng nhíu chặt mày, ngoái nhìn An Tiểu Đoá…
“Tiểu Đoá, Tô Nhiễm không khoẻ chỗ nào?”
“Cậu ấy… cậu ấy…” An Tiểu Đoá nuốt nước bọt căng thẳng, mắt Lệ Minh Vũ như con dao sắc bén. Dưới ánh nhìn chăm chú của anh, cô hết đường lẩn tránh, “Cậu ấy…” Trong lúc nhất thời, cô tìm không ra lý do đáp lời anh.
“Tôi bị đau dạ dày.” Tô Nhiễm bình tĩnh nói.
Lệ Minh Vũ hạ ánh mắt xuống mặt cô, như đang thẩm định lời nói của cô có bao nhiêu chân thật. Tô Nhiễm lặng lẽ nhìn anh, cố gắng tỏ ra bình thường. May mà đứa bé còn nhỏ, nếu không thì bụng lộ ra ngoài, muốn nói dối cũng khó.
Tô Nhiễm đang ngẫm nghĩ, Lệ Minh Vũ bỗng vươn tay trước mặt cô, giọng nói trầm thấp vang lên, “Đưa kết quả kiểm tra anh xem.”
Hả…
Tô Nhiễm bần thần…
Q.7 – Chương 20: Suôn Sẻ
Yêu cầu của Lệ Minh Vũ trực tiếp mà thẳng thắn, tiến ngay đến trọng điểm, nhất thời Tô Nhiễm và An Tiểu Đoá chỉ biết đờ đẫn nhìn anh.
Vầng sáng chói loá khiến mọi thứ trong mắt cô đều trở nên mờ mờ ảo ảo, nhưng người đàn ông này lại không chút nào nhạt nhoà, đôi mắt sắc bén của anh tựa như lưỡi dao nhắm thẳ