Old school Swatch Watches
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210304

Bình chọn: 8.00/10/1030 lượt.

: “Trang Mẫn Phu nhân đã vâng chỉ tới đó rồi.”

Hóa ra không phải là ý chỉ gọi tới thị tẩm, tôi mở choàng mắt ra, cất tiếng dặn dò: “Thay áo.”

Đường đi tới Nghi Nguyên điện đã vô cùng quen thuộc, bước đi của các thái giám cũng hết sức vững vàng, giữa làn gió đêm vi vút, chiếc kiệu cứ thế tiến đi không nghỉ.

Hôm nay là mùng Chín tháng Hai, trời vẫn còn rất lạnh, từng làn gió đêm luồn qua khe cửa sổ không ngừng thổi vào làm mấy lọn tóc mai của Hoàng hậu lất phất bay, khuôn mặt không được tô son điểm phấn lộ rõ nếp nhăn dưới ánh nến đỏ hồng. Vì là tấm thân mang tội nên toàn bộ những thứ đồ trang sức châu ngọc trên người nàng ta đều đã bị gỡ bỏ, chỉ còn lại cặp vòng ngọc phỉ thúy nặng nề đeo trên cổ tay. Mái tóc của nàng ta được búi gọn lại một cách đơn giản và cố định chắc chắn bằng hai sợi dây màu bạc, chẳng được tự do. Trên người vận một bộ cung trang màu đỏ viền đen thêu hoa văn hình gợn sóng, nàng ta cứ thế quỳ trên mặt đất không nói năng gì, cặp xương quai xanh gầy guộc lồ lộ hiện ra phía sau cổ áo.

Hồ Uẩn Dung đứng lặng lẽ bên cạnh Huyền Lăng, bên khóe môi thấp thoáng một nụ cười lạnh lẽo, không nói một lời.

Huyền Lăng khép hờ hai mắt, chỉ tay vào Tú Hạ và Hội Xuân quỳ phía sau Hoàng hậu, hờ hững nói: “Bọn họ đều đã khai nhận rồi, nàng còn có gì để nói nữa không?”

Hoàng hậu ngoảnh đầu lại nhìn hai thị nữ thân tín vừa phải chịu đủ mọi cực hình kia, rồi chỉ tay vào những chiếc móng tay đã bị kim đâm thủng của Hội Xuân, trầm giọng nói: “Hoàng thượng, Hội Xuân và Tú Hạ đều bị tra tấn dã man như thế, lời khai của họ chẳng lẽ có thể tin được ư?”

Huyền Lăng lạnh lùng đưa mắt liếc nhìn hai con người mình đầy thương tích đó. “Những vết thương trên người bọn họ đều là do trẫm trừng phạt sau khi khai báo, bởi hai kẻ này đã dám nối giáo cho giặc. Lời khai của cả hai vô cùng rõ ràng, nếu là bị nhục hình truy bức mà khai thì trước sau lại có thể thống nhất được đến thế sao?” Nói đến đây, bên khóe môi y lộ ra một tia giận dữ. “Nàng cứ yên tâm, nếu không tự mình thẩm vấn, trẫm thực chẳng dám tin rằng vị Hoàng hậu hiền thục vốn bầu bạn bên trẫm bao năm qua lại là một con người có lòng dạ tàn độc đến như vậy.”

Hoàng hậu cất giọng hờ hững: “Hoàng thượng giờ đã tin rồi, vậy còn triệu thần thiếp tới hỏi làm gì nữa?”

Huyền Lăng nhắm hai mắt lại, nói giọng đầy vẻ chán ghét: “Nếu không bởi vì muốn đợi nàng chính miệng thừa nhận, nàng nghĩ trẫm còn muốn nhìn thấy khuôn mặt này của nàng nữa sao?”

“Thần thiếp tuổi già sắc phai, tất nhiên khó có thể làm Hoàng thượng vừa mắt được rồi. Có điều thần thiếp thật sự rất tò mò, nếu tỷ tỷ vẫn còn tại thế, liệu Hoàng thượng có yêu tấm dung nhan đã trở nên già nua của tỷ ấy không đây? Thần thiếp hối hận quá, lẽ ra nên để Hoàng thượng nhìn thấy tỷ tỷ của ngày hôm nay mới phải, như thế chắc Hoàng thượng sẽ không còn hận thần thiếp nữa.”

“Lòng hiền từ thì dung mạo sẽ xinh đẹp, Uyển Uyển dù có già nua đến mấy thì nhất định cũng hơn nàng muôn vạn lần.”

Hoàng hậu cười khẩy một tiếng, để lộ ra mấy nét hững hờ, đoạn nàng ta cúi đầu nhẹ nhàng vuốt ve cặp vòng ngọc phỉ thúy sáng lấp lánh trên cổ tay. “Nhớ ngày thần thiếp vào cung, Hoàng thượng đã tự tay đeo cặp vòng ngọc này cho thần thiếp, nói là nguyện như vòng này, sớm tối bên nhau. Nhưng bây giờ, nếu không phải Hoàng thượng cho rằng thần thiếp phạm phải lỗi lầm, có lẽ đã chẳng muốn gặp lại thần thiếp nữa.” Hơi dừng một chút, giọng của nàng ta càng lúc càng trầm xuống: “Năm xưa Hoàng thượng còn từng cầm chiếc vòng này mà nói với thần thiếp, chỉ cần sinh được hoàng tử, ngôi hoàng hậu sẽ là của thần thiếp. Nhưng khi thần thiếp sinh được hoàng tử thì người đã cưới tỷ tỷ của thần thiếp làm hoàng hậu rồi, ngay đến con của thần thiếp cũng vì thế mà trở thành con thứ như thần thiếp vậy, vĩnh viễn không thể thoát khỏi thân phận này.”

Huyền Lăng bất giác nhíu chặt đôi mày. “Nàng biết là trẫm không để tâm tới chuyện đích thứ mà. Mẫu hậu kỳ thực cũng không để tâm bởi bà là con dòng thứ, và trẫm cũng vậy.”

“Hoàng thượng có biết nỗi ấm ức của những nữ tử xuất thân dòng thứ không? Thần thiếp từ nhỏ đã phải chịu đủ ấm ức rồi, trong mắt cha chỉ có mình tỷ tỷ thôi, bởi thần thiếp là con dòng thứ, thần thiếp và mẫu thân của thần thiếp chưa bao giờ được coi trọng. Điều này Hoàng thượng dựa vào cái gì mà hiểu được đây?”

“Trẫm hiểu chứ.” Huyền Lăng đột ngột mở mắt ra nhìn chằm chằm vào nàng ta. “Chính bởi vì trẫm hiểu nên sau khi nàng vào cung trẫm mới đặc biệt hậu đãi nàng, cho dù về sau trẫm lập Uyển Uyển làm hoàng hậu duy nhất thì nàng cũng được làm Hiền Quý phi có địa vị chỉ kém nàng ấy thôi. Nhưng nàng vĩnh viễn không biết thế nào là đủ cả!”

Hoàng hậu cất giọng lạnh tựa băng sương: “Ngôi hoàng hậu đó vốn thuộc về thần thiếp, thế mà mới thoáng đó đã bị tỷ tỷ cướp đi, ngôi thái tử vốn cũng thuộc về con của thần thiếp, thế mà cuối cùng nó lại chỉ có thể làm con thứ. Thần thiếp từ nhỏ đã phải sống dưới vầng hào quang của tỷ tỷ rồi, sau khi vào cung lại phải vĩnh viễn ở dưới tỷ ấy nữa, thậm chí tỷ ấy còn đoạt mất mọi sự sủng ái của phu quân. Thần thiếp r