XtGem Forum catalog
Hay là… Anh cưới em đi

Hay là… Anh cưới em đi

Tác giả: Nhím Quỳnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328052

Bình chọn: 8.00/10/805 lượt.

đêm. Khuôn mặt và đôi mắt hắn được ánh đèn phía xa làm cho rõ ràng hơn một chút nhưng cho cùng vẫn mờ ảo không thể nắm giữ.Cô vẫn khập khiễng lê từng bước. Hắn đứng bên cạnh cô thì hiểu ra vấn đề. Không nói gì, hắn ngồi xuống trước mặt cô, ra hiệu cho cô lên để hắn cõng. Cô bối rối, nói với hắn rằng cô không sao nhưng rồi hắn cũng kéo cô lên vai và cõng cô bước từng bước về phía trước.Được một người con trai cõng đi trên bờ biển quả thực là một điều rất nhiều cô gái mong muốn, nhưng nếu đó là người yêu mình thì mới thực sự là hạnh phúc, còn cô được hắn cõng như vầy là vì cô bị thương. Có vẻ việc cô được hắn cõng cũng giống như cuộc hôn nhân này, đều là mơ ước của những người con gái khác nhưng không phải là mơ ước của cô, đều xuất phát từ việc cô bị thương và đều may mắn có hắn đứng ra giúp đỡ. Cô với hắn hẳn cũng có chút duyên nợ, nhỉ? Bởi hắn chính là ân nhân của cô, phải không?Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, cô nghe thấy hắn lên tiếng:“Màn hình phẳng!”Suy nghĩ của cô bị hắn kéo về thực tại. Hắn, hắn, hắn ta vừa nói cái gì vậy? Cô vừa lúng túng, vừa xấu hổ khi hiểu ra hắn ta đang trêu mình. Nhưng như vậy là xúc phạm lòng tự trọng của phụ nữ. Cô đánh cho hắn một cái rồi giãy dụa một mực nhảy xuống, cũng may là đã đến cái mỏm đá cô để dép ban nãy nhưng khi bàn chân vừa chạm vào đá lại làm cô đau đến nhăm mặt, khụy xuống. Cô nhìn hắn ai oán như chính hắn gây ra cho cô vết thương này vậy.Hắn lúc ban nãy còn nhếch mép cười thì khi thấy cô ôm lấy bàn chân thì nhanh chóng ngồi xuống để xem xét bàn chân cho cô. Hắn mở điện thoại để lấy ánh sáng, ánh sáng điện thoại hất lên gương mặt hắn, cô thấy ánh mắt hắn nhìn vào vết thương thì nheo lại. Rồi hắn lấy trong túi ra một chiếc khăn, cô không rõ lắm nhưng hắn chị lưỡng lự đôi chút rồi xé đôi chiếc khăn đó ra. Một nửa hắn lau vết thương cho cô, một nửa còn lại dùng để buộc lại bàn chân cô sau đó. Xong việc, hắn ngồi xuống bên cạnh cô và nhìn ra biển.Cô lí nhí nói tiếng cảm ơn hắn, hắn nhún vai rồi lại nhếch miệng cười. Cô không biết nói gì nên cũng im lặng.Rồi bỗng hắn lên tiếng hỏi cô về chuyện của cô và Khải Hưng. Cô thấy hắn cũng đã biết gần hết nên cô đã kể cho hắn nghe câu chuyện tình yêu mười năm của mình. Hắn nghe mà không nói gì thêm. Chỉ ngồi yên lặng lắng nghe. Cô cũng cất tiếng hỏi hắn về chuyện của hắn. Hắn vẫn im lặng. Nhưng một lúc sau, vẫn nhìn ra biển, hắn kể cho cô nghe chuyện tình của hắn.Hắn và Thiên Ân lần đầu gặp nhau là khi hắn bỏ nhà đi bụi. Chính Thiên Ân đã cho hắn một chút niềm tin vào cuộc sống và hắn ấn tượng với Thiên Ân từ lúc ấy dù mới chỉ gặp một lần. Thiên Ân nói với hắn là cô muốn đi du học Úc và thế là hắn quyết định sang Úc để tìm cô. Cuối cùng, hơn mười năm sau họ cũng gặp lại ở nước Úc. Hắn đã nghĩ Thiên Ân chính là người con gái của cuộc đời mình, bởi xa cách bao nhiêu năm như vậy, không một chút quen biết như vậy mà cuối cùng họ vẫn gặp lại được nhau. Hắn nói có những lúc hắn cũng tin vào số phận. Giữa hắn và Thiên Ân thực sự có rất nhiều kỉ niệm đẹp và đã có lúc hắn cứ nghĩ Thiên Ân cũng yêu hắn. Nhưng cuối cùng chỉ là hắn ngộ nhận, Thiên Ân chưa bao giờ yêu hắn và chính vì thế nên cô ấy đã quyết định kết hôn mới Mạnh Huy. Hắn cười khẩy rồi lại thở dài.Nghe đến đây thì lòng cô bỗng nhiên thắt lại. Cô hoàn toàn có thể hiểu được cảm giác ngộ nhận hạnh phúc như hắn vậy. Và cô cũng có thể hiểu được nỗi đau trong đôi mắt của hắn, nỗi đau của một người không bao giờ được làm nhân vật chính trong câu chuyện tình yêu. Nhìn hắn ngồi bên cạnh cô lúc này, cô đột nhiên cảm thấy thương xót hắn. Hắn là một kẻ mà mọi người ai nhìn vào cũng phải nể phục và ngưỡng mộ vì những gì hắn có, nhưng thực sự cái hắn có có mạng lại cho hắn hạnh phúc hay không bởi người con gái hắn yêu thương nhất lại không yêu thương hắn và cái mà hắn gọi là số phận ấy đã trêu đùa hắn.“Đừng mang đôi giày đó nữa!” Cô nói với hắn. “Đã đến lúc cất đi rồi!”Hắn thoáng ngạc nhiên xong lại cười với cô. Cô bỗng sững sờ vì nụ cười của hắn. Một nụ cười rực rỡ chứ không phải chỉ nhếch mép như mọi lần.“An ủi có tác dụng đó!” Hắn nói.Rồi hắn và cô kết luận rằng: Khải Hưng không còn xứng đáng để cô yêu nữa nên hãy quên anh ta đi và hắn cũng sẽ cố gắng quên Thiên Ân. Hắn còn nói trong thời gian hợp đồng ngoài những mục đích của mỗi người, cô và hắn hãy coi nhau như “thuốc giải đau thương” giúp đỡ nhau như những người ban. Cô đồng ý. Cô và hắn móc tay vì đây là một điều khoản mới của hợp đồng và bảo đảm thực hiện bàng danh dự.Cô cười và hắn cũng cười. Lòng bỗng nhiên nhẹ nhõm.Nhìn ra phía biển, xa xa đã ửng hồng, mặt trời sắp ló rạng.Bình minh rồi! CHƯƠNG 13: PHÒNG EM BÉKì nghỉ gia đình cuối cùng cũng kết thúc và nhưng gì còn đọng lại trong cô sâu đậm nhất dường như chỉ có buổi tối hôm ấy. Buổi tối mà cô dường như hiểu thêm về con người hắn. Hiểu thêm về cuộc sống của hắn và dường như cô đã dần dần bước vào cuộc sống của con người ấy lúc nào không hay.Nhưng ngày còn lại ở Nha Trang, hắn và cô đã dành hết thời gian để tận hưởng cảm giác của những kẻ tự do, không gò bó và ràng buộc vào những