Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hay là… Anh cưới em đi

Hay là… Anh cưới em đi

Tác giả: Nhím Quỳnh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328542

Bình chọn: 9.5.00/10/854 lượt.

úc chứ?”Cô cười gượng với phóng viên rồi gật đầu lia lịa. Chẳng lẽ lại trả lời với phóng viên rằng: hạnh phúc khỉ gì mà hạnh phúc. Thì đột nhiên cô thấy một cánh tay của Hoàng Phong vươn ra, khoác lên vai cô, cô quay sang nhìn hắn thì nghe thấy hắn chậm rãi trả lời:“Hạnh phúc!”Lại một lần nữa đầu óc của cô vận động hết công suất. Hắn nói rằng hắn hạnh phúc và nhìn vào khuôn mặt hắn kia thì không có chút gì như đang nói dối. Hạnh phúc sao?Cô trả lời rằng cô hạnh phúc, nhưng như thế nào mới là hạnh phúc? Có một người chồng tài phiệt không biết làm gì như hắn sao? Hay là bị hắn biến thành osin không công trong nhà hắn? Hay là bị hắn mang ra làm trò tiêu khiển? Hắn coi việc sống chung với cô như vầy là hạnh phúc?Cô mải miết suy nghĩ về câu trả lời của hắn mà không nhận ra rằng, vì những trêu chọc và bận rộn hắn tạo ra cho cô mà cô dường như không còn thao thức bao đêm vì mất ngủ bởi chỉ cần đặt lưng xuống giường là cô đã ngủ thiếp đi mất. Vì lúc nào cũng phải để tâm trí đề phòng những lời nói mang đầy tính công kích của hắn mà cô không còn thời gian để suy nghĩ vẩn vơ về những chuyện trong quá khứ. Cô cũng không biết rằng từ khi ở cùng với hắn, trong mỗi giấc mơ của cô những hình ảnh đau buồn cũng đã được thay thế bằng những nụ cười và niềm vui. Và đêm đến, dường như có một bàn tay nào đó xoa đầu cô, cầm tay cô để cô cảm thấy ấm áp hơn, cảm thấy được chở che và vỗ về.“Hai người yêu nhau chứ?”Câu hỏi này của phóng viên làm cho không gian trong phòng khách bỗng trở nên im bặt. Cô bối rối quay sang nhìn hắn. Cô dường như không ý thức được mình phải trả lời câu hỏi mà cô lại có một chút mong đợi câu trả lời từ hắn. Lòng cô bỗng nhiên hồi hộp. Hắn sẽ nói thật hay nói dối? Nhưng làm sao cô biết được hắn sẽ nói thật hay nói dối? Hắn yêu cô chứ?Hoàng Phong dường như cũng khá bối rối với câu hỏi này của phóng viên, nhưng hắn ta chỉ suy nghĩ một chút. Cô nghe thấy lời nói của hắn lương lự rồi vang lên không nhanh không chậm.“Có lẽ là…” Có lẽ là gì? Tim cô bỗng nhiên đập nhanh. Cô nín thở.Nhưng chưa kịp nghe hết câu trả lời thì điện thoại của cô đổ chuông. Là của bố cô. Chắc chắn như vậy, vì để không bị nhầm lẫn, cô đã cài riêng cho bố cô một nhạc chuông. Cô xin phép vội vàng đi nhấc máy.Đầu dây bên kia là một giọng nói hốt hoảng. Bố nhắn cô và Hoàng Phong về nhà ngay lập tức. Cô bỗng nhiên run sợ. Đôi mắt lại như mờ đi trong sợ hãi. Đưa mắt về phía Hoàng Phong, cô chỉ còn nói được một từ “Mẹ!” thì hắn đã hiểu ra ngày vấn đề. Hắn vội vàng tức tốc xin lỗi và từ biệt phóng viên, lấy áo khoác, cô và hắn nhanh chóng lên xe về nhà cô.Ngồi trên xe, cô lại bắt đầu có những suy nghĩ đáng sợ. Bàn tay cô bất giác rung lên vì sợ hãi. Mẹ cô phải làm thế nào bây giờ? Cô cố gắng tự trần an mình bình tĩnh nhưng không hiểu sao trái tim cứ co thắt dồn dập, cảm giác khó thở ập đến.Cô đang hoang mang cực độ thì có một bàn tay bỗng nhiên nắm lấy bàn tay của cô. Cô quay sang nhìn hắn thì bắt gặp anh mắt lo lắng của hắn cũng đang nhìn cô. Nhưng hẵn vẫn nhẹ nhàng gật đầu trấn an cô. Tuy cảm giác lo lắng vẫn còn đó nhưng dường như cô cảm thấy bản thân không cô độc, trơ trọi.Xe chạy chưa được bao xa thì lại có điện thoại báo bọn cô hãy đến thẳng bệnh viện vì mẹ cô đã được đưa đến bệnh viện rồi. Nhanh chóng chuyển hướng xe, bọn cô nhanh chóng chạy đến bênh viện nơi mẹ cô vừa được chuyển đến.Đến nơi, cô thấy bố cô đang ngồi ngoài phòng cấp cứu nghe điện thoại của em cô gọi về. Thiên Phúc không thể về vì nó đang phải thi hết học kì, đám cưới của cô nó cũng chỉ sắp xếp về được ba ngày. Cô nghe thấy giọng bố trấn an nó rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Cô lo lắng nhìn vào phòng cấp cứu, bố cô dù cũng đang hết sức lo lắng nhưng cũng vỗ về trấn an cô rằng mọi chuyện sẽ ổn.Nhìn vào đôi mắt của bố, cô cảm nhận được sự lo lắng tột cùng. Bố đã phải cố gắng nhiều thế nào để có thể trấn an cô như vậy? Cô và hắn lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế chờ bên ngoài cửa phòng cấp cứu. Nhìn hình ảnh bố đang chống tay cúi gằm đầu xuống, cô lại càng cảm thấy nhói lòng.Cô đứng lên, nói rằng sẽ đến lễ đường để cầu nguyện. Bởi cô không thể ngồi nhìn bố như vậy được nữa. Nhìn bố như vậy, cô lại nghĩ đến hình ảnh của mẹ vẫn cười nói vui vẻ dù đang phải chịu những đau đơn tột cùng đang dày vò thể xác. Cô có thể thấy hết được điều đó nhưng không thể sẻ chia. Và như vậy khiến cô cảm thấy quá đau lòng.Bệnh viện này là một bệnh viện quốc tế nên phía trong bệnh viện có một giáo đường nhỏ dành cho người nhà bênh nhân đến cầu nguyện. Mỗi lần đến đây cô đều vào đây để cầu nguyện cho mẹ cô có thể nhanh khỏi bệnh. Giáo đường vắng người, cô nhẹ nhàng quỳ xuống và chắp tay cầu nguyện. Cô cầu xin thượng đế hãy ban cho mẹ một phép lạ, hãy giúp bà khỏi bệnh, khỏe mạnh sống bên cô.Nhưng những hình ảnh của hiện thực làm cho lời cầu nguyện của cô nghẹn lại. Cô lại tư hỏi bản thân rằng trên đời này có thượng đế hay không? Trên đời này có phép lạ hay không? Tại sao người không nghe tiếng cô cầu nguyện? Cô đã tin người như vậy mà sao…Nghĩ rồi bỗng thấy nước mắt trào ra, cô gục mặt xuống bàn cầu nguyện. Cô th