XtGem Forum catalog
Hoàng thượng nói phải

Hoàng thượng nói phải

Tác giả: Tịch Quyên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324694

Bình chọn: 7.00/10/469 lượt.

lại là một người lạnh lùng, lãnh đạm như thế? Nữ nhân như thế nào mới có thể lọt vào mắt của hắn đây, làm sao cho sự lãnh đạm chán ghét trong mắt của hắn biến mất? Lưu Linh thật rất muốn biết, nhưng lại càng sợ biết rằng quả thật tồn tại nữ nhân kia, hơn nữa người đó lại không phải là nàng.

Vẫn là… Không biết thì tốt hơn…

Vẫn là… Hy vọng ai hắn cũng không ham …

Tuy rằng bây giờ là cuối tháng bảy, đảo mắt sẽ tới mùa thu nhưng thời tiết vẫn là cực nóng làm cho người ta khó có thể chịu được. Hồ nước trong Minh Hạ Cung trở thành nơi thật tốt cho bọn nhỏ nghịch nước giải nhiệt, kết quả đầy một hồ ao hoa sen vì thế mà gặp tao ương, khó thoát khỏi vận mệnh bi thảm bị lạt thủ tồi hoa (hoa bị tàn phá).

Nhìn đến hoa sen cẩn thận bảo dưỡng bị tàn phá, Minh Ân Hoa thật đau đớn trong lòng, nhưng nếu đã thành như vậy rồi cũng chỉ có thể cho người đem ao sửa sang lại. Đem sen chuyển qua một cái ao nhỏ khác, đem đại ao tẩy sạch sẽ, rồi một lần nữa cho nước chảy vào, đem toàn bộ ao trở thành nơi vui chơi cho bọn nhỏ.

Ao rất nông nên không sợ nịch thủy (ngã xuống nước mà chết đuối), bởi vậy Minh Ân Hoa thực yên tâm mỗi khi bọn nhỏ ở bên cạnh ao chơi đùa, cũng vẫn cho bốn năm người đứng trông, không sợ bọn nhỏ gặp nguy hiểm.

Nhưng là buổi chiều hôm nay, chuyện ngoài ý muốn vẫn xảy ra. Tam hoàng tử Dư Dương chẳng may rơi xuống hồ nước, nghe nói bị thương hơn nữa còn hôn mê bất tỉnh.

“Dư Dương, con của ta! Con ở đâu, con của ta! Vi nương đến đây”

Trương phi sau khi nghe được tin tức, chạy vội mà đến, từ khi bước vào đại môn Minh Hạ Cung bắt đầu khóc kêu, hoàn toàn mất đi lý trí, nhìn thấy vài cung nữ ở bên cạnh của cung nghênh đón, chửi ầm lên: “Các ngươi đừng cản ta! Tránh ra! Kêu Minh Hạ Cung đi ra đây! Kêu nàng đi ra cho ta! Còn nữa, ta muốn gặp con ta, đừng cản ta!”

“Nương nương, xin dừng bước, thỉnh người an tâm một chút chớ tức giận, lo lắng, Thái y đang ở bên trong chẩn trị“. Tiếp đãi thanh âm của nữ cung là một cái tát hung hăng.

“Tránh ra!” . Giọng căm hận, Trương phi đá văng ra người ở ngay cạnh chân nàng ta, rồi nhằm phía phòng ngủ của Minh Ân Hoa mà xông vào. Hành động ngoan độc vừa xuất ra xong, nước mắt lại chảy xuống. Trời ạ… Thái y vẫn còn đang chẩn trị, đây là trọng thương! Nhi tử của nàng, tâm can của nàng, người trông cậy duy nhất của nàng trong kiếp này!

“Dư Dương, con của ta… Ô… Minh Hạ Cung ngươi thật giỏi, nếu con ta có điều gì không hay xảy ra, ta cùng ngươi liều mạng, cùng lắm thì đồng quy vu tận, ta không muốn sống nữa! Minh Ân Hoa, ngươi ra đây“

Thanh âm một đường vọt thẳng vào trong tẩm phòng, sau đó đập vào tầm mắt đầu tiên là hình ảnh Dư Dương bình an vô sự.

Sắc mặt Dư Dương trắng bệch, không biết là do vẫn chưa tiêu tan sự hồi hộp, sợ hãi hay vẫn là bị chính mẫu thân đang điên cuồng của mình làm cho kinh hách, chỉ thấy hắn sợ hãi kêu một tiếng.

“Mẫu thân…“

“Dương nhi! Con không sao chứ? Con có khỏe không? Có đau hay không? Con hãy nói tất cả cho nương biết! Nương nhất định sẽ vì con tác chủ, lần này vô luận như thế nào, Hoàng Thượng cũng không có thể lại bao che cho nàng ta nữa! Có cái gì ủy khuất, con hãy nói ra! Toàn bộ nói ra hết đi, không phải sợ!” . Trương phi kéo con qua, ngồi thẳng thân mình cẩn thận kiểm tra, mỗi một tấc đều không buông tha. Nghĩ đến ít nhất sẽ nhìn thấy miệng vết thương không lớn thì nhỏ, nhưng ngược lại, cái gì cũng không tìm được.

“Dương nhi, con bị thương chỗ nào?” . Nàng lo lắng hỏi.

“Mẫu thân, con không sao mà. Chỉ là quần áo bị ướt mà thôi, đã cho người thay ra giúp rồi”. Hắn sờ sờ đầu tóc còn ẩm ướt, ngập ngừng nói.

“Làm sao có thể không có việc gì cho được? Hạ nhân truyền lời cho ta nói con bị hôn mê!”

“Vâng, khi con vừa rơi vào nước, nhất thời kinh hoảng bị hôn mê trong chốc lát thôi, nhưng rất nhanh liền thanh tỉnh lại chắc không đến một khắc”. Dư Dương giải thích. Lại nói: “Là con không tốt, quá mức ham chơi, mới gặp phải tai họa này. Con sẽ thỉnh tội với phụ hoàng, thỉnh cầu người trách phạt…“

Trương phi ngắt lời hắn, kêu lên:

“Dương nhi, con nói bậy bạ gì đó? Minh Hạ Cung không chiếu cố tốt cho con, hại con bị chấn kinh rơi xuống nước, người nên xin Hoàng Thượng thỉnh tội nên là nàng mới đúng! Đúng rồi! Nàng đâu? Ta muốn tìm nàng lý luận, ta giao cho nàng một đứa nhỏ thật khỏe mạnh, thật tốt như vậy, xem nàng chiếu cố thành bộ dáng gì đây! Hôm nay nàng phải cho ta một lời giải thích mới được!”

Sau khi xác định con không có việc gì, nàng đứng lên, toàn thân tràn ngập chiến lực, đang lúc mải mê tìm Minh Ân Hoa tính toán muốn đem toàn bộ hỏa lực đem ra khai hỏa để chiến đấu một phen! Sau đó ánh mắt chuyển tới trên giường, định trụ, không tự chủ được kinh hô ra.

“A! Máu!”

Là máu, trên giường có máu, nhuộm đỏ một mảnh, ở trên cẩm trù màu trắng lại càng thêm kinh người.

Sau đó Trương phi thấy Minh Hạ Cung, cũng thấy rõ nhóm Thái y đang vì Minh Hạ Cung xử lý miệng vết thương, trên cánh tay trái của nàng có một vết thương thật dài, giống bị lợi khí xẹt qua, theo khuỷu tay kéo dài tới tận cổ tay, có vẻ như miệng vết thương rất sâu, cho nên vẫ