Tất cả những gì tôi có lúc ấy là đôi bàn tay trắng.
Hai mắt anh nhắm chặt, giọng nhẹ đi
– Vì thế đêm đó, tôi đã bắt xe trở về Lục Ngạn, và hứa sẽ mãi mãi không bao giờ trở lại nữa.
– Vậy còn chị ấy? – Trong lòng tôi chợt nhói lên, như chính mình đã trải qua những cảm xúc tương tự. Hoàn nhìn tôi rồi lẳng lặng vuốt ve gương mặt người con gái trong ảnh.
– Tôi không biết rằng đó là lần cuối cùng được gặp cô ấy. Không lâu sau đó tôi nhận được tin cô ấy kết hôn, người chồng kia đối xử với cô ấy không tốt, nên vài tháng sau , cô ấy bị trầm cảm. Rồi trong một lần băng qua đường, không cẩn thận đã bị tai nạn.
Cảm thấy có thứ gì sắp trào ra trong đáy mắt, anh ngước lên trời. Nhưng những ngón tay vẫn ghì chặt vào bức ảnh, dường như muốn kéo hình ảnh kia ra khỏi lớp giấy vô hồn. Muốn nhìn thấy nụ cười rạng rỡ kia một lần nữa. Rất lâu sau anh mới buông tay, thở dài
– Đó là nỗi tiếc hận lớn nhất trong đời tôi. – Anh quay sang nhìn tôi. Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tôi nhận ra một thứ đồng cảm mơ hồ. Thì ra tôi hoàn toàn không biết gì về anh, không biết rằng anh cũng từng chịu tổn thương tới như vậy. Tôi mở miệng định nói nhưng không biết nói gì. Hoàn đặt bức ảnh lại vị trí cũ, đặt tay lên vai tôi rồi quay vào nhà.
– Đừng để sau này phải hối tiếc về bất cứ điều gì? – Giọng anh mơ hồ, giống như nói với tôi, nhưng cũng giống như đang tự trách chính mình.
Tôi im lặng. Xung quanh chỉ có tiếng côn trùng kêu lên từng hồi, hòa với tiếng củi cháy lép bép.
Đêm Lục Ngạn dài vô tận.
***
Cả đêm tôi không hề ngủ, trời vừa tỏ, đã ôm một đống quần áo và hành lí đứng đợi Hoàn ở cửa. Anh có vẻ không bất ngờ, chỉ nhìn tôi bình thản
– Cô đã quyết định rồi ư?
Tôi xiết nhẹ ba lô, nở nụ cười
– Vâng! Em nghĩ là em biết mình nên làm thế nào!
Hoàn chỉ yên lặng nhìn tôi, trong ánh mắt dường như là một lớp sương mù bao phủ, không để cho người ta đọc thấy bất kì ý nghĩ nào. Có lẽ chính vì ánh mắt này mà tôi đã tin tưởng anh ngay từ lần đầu gặp mặt. Tĩnh lặng. Và chân thật.
Tôi rút từ ba lô ra một tập giấy, đưa cho anh
– Em quyết định sẽ đánh cược một ván, anh có thể giúp em lần cuối được không?
Hoàn không gật đầu, nhưng trong ánh mắt anh tôi có thể cảm nhận được câu trả lời. Tôi chợt vòng tay ôm chầm lấy anh.
– Cảm ơn anh! Cảm ơn anh vì tất cả mọi chuyện!
Hoàn vỗ vỗ vai tôi
– Tôi biết cô làm được!
Trong ánh nắng nhàn nhạt của buổi bình minh vừa ló rạng, tôi lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp từ một người xa lạ. Hàng cây bên cạnh khẽ rì rào. Cõ lẽ sau này có việc gì đi chăng nữa, tôi sẽ vẫn không quên khoảnh khắc này, cho dù đi thật xa, tôi vẫn biết có một nơi mình có thể trở về.
………
Lần thứ hai tiễn tôi xuống núi, anh vẫn điềm đạm giống như mấy ngày trước. Tôi không vẫy tay anh, chỉ mỉm cười rồi đi thẳng. Có lẽ bây giờ đã là giữa trưa, ánh nắng xiên xiên qua kẽ lá, chiếu lên mình một chú sóc đang lượm quả. Nghe thấy tiếng động thì chạy biến đi.
Tôi dừng chân bên tảng đá, đặt ba lô xuống rồi ngồi nghỉ. Xung quanh vẫn là tiếng rì rào, Thảm lá mục dưới chân bị gió cuốn bay, lượn vòng trên mặt đất. Bị xoáy tung rồi lại rơi xuống. Giống như bàn tay vô hình nào đó đang vo chúng lại, hất lên trêu đùa. Tại sao tôi lại chọn nơi này nhỉ? Tôi nhìn như thôi miên về phía đám lá rồi chợt tự thắc mắc với bản thân. Tôi đã quyết định sẽ đánh cược một lần. Đã suy nghĩ rất nhiều nhưng vẫn quyết định chọn nơi này. Có lẽ vì đây là nơi tôi tìm thấy cậu. Cũng là nơi tôi gần đánh mất cậu. Phải rồi. Nếu như lúc đó tôi không nhận được lá bùa may mắn của anh, lá bùa với những dòng chữ của cậu, có lẽ tôi sẽ không giờ tìm được Vũ nữa. Thật sự tồn tại thứ gọi là duyên phận ư?
Tôi chợt cười. Tôi chưa bao giờ tin vào duyên phận. Mọi thứ xoay vòng rồi lại quay về điểm bắt đầu, giống như thảm lá bị gió cuốn đi, thấm vào đất, rồi lại mọc lên một cây xanh mới. Tôi đi hết những con đường mòn để tìm cậu, cuối cùng vẫn dừng chân ở nơi đây. Nơi tôi suýt đánh mất. Có phải đây gọi là sự xoay vòng của tạo hóa không? Hay chỉ vì sự cố chấp bướng bỉnh của riêng tôi? Có lẽ là cả hai.
Tôi thở dài, dùng đầu mũi giầy di di lớp lá trên mặt đất, tạo ra một khoảng trống. Hai mắt tôi xoáy sâu vào khoảng trống ấy, không hiểu sao lại bất ngờ hiện ra khuôn mặt cậu. Tôi lại suy nghĩ xem từ lúc nào tôi đã thích cậu. Nhưng suy nghĩ mãi vẫn không biết. Từ lúc cậu ta kéo tôi lên khỏi vách đá, lúc cõng tôi trong rừng mưa? Từng kỉ niệm chợt ùa về, nhưng tôi vẫn không trả lời được. Từ khi nào nhỉ? Cõ lẽ từ rất lâu, có lẽ khi nhận ra thì tôi đã thích cậu mất rồi.
Nắng vẫn nhạt và mềm, tôi ngước nhìn về một phía xa, tự hỏi rốt cuộc mình làm như vậy có phải hèn nhát lắm không? Dẫu biết nên đối diện trực tiếp, nhưng tôi vẫn phải nhờ đến Hoàn. Có lẽ bởi vì tôi không đủ can đảm đối mặt một lần nữa, sợ rằng sẽ bị từ chối. Tôi nhắm mắt.
Có người nói làm việc gì quá nhiều sẽ trở thành thói quen, vì tôi đã chờ đợi quá nhiều nên cũng trở thành một thói quen. Lần cuối cùng vẫn quyết định chờ cậu. Nhưng Vũ có đến không? Tôi chợt cảm thấy hoang mang. Liệu có giống như bốn năm trước, chờ đ
