ợi trong vô vọng. Tôi lắc đầu. Tự nói với bản thân đã quyết định, cho dù thế nào, tôi cũng không hối hận.
Tôi sẽ nhút nhát nốt lần này thôi. Và cũng chờ đợi, chỉ lần này thôi.
…
Tiếng cánh cửa gỗ ma sát chạm vào nhau nghe cọt kẹt, một dáng người mảnh khảnh ra mở cửa. Người bên ngoài có dáng vóc cao lớn. Vũ có quen biết anh. Thường vì đường xa nên thỉnh thoảng có nhờ anh đưa thuốc tới. Nhưng sau khi biết Mai ở cùng Hoàn, cậu đột nhiên thấy không muốn gặp anh. Có lẽ vì sợ rằng anh sẽ nói điều gì đó liên quan tới Mai. Vũ nhẹ giọng
– Có việc gì thế?
Hoàn nhìn cậu, một linh cảm nói cho Vũ biết, chuyện sắp nói có liên quan tới Mai. Và linh cảm của cậu thật sự đúng
– Mai đang ở chân núi đợi cậu, cô ấy nói muốn nói chuyện với cậu lần cuối cùng!
Hai mắt Vũ tối sầm, hiện tại Vĩ không có nhà, cánh tay cậu nắm chặt cánh cửa, hạ giọng
– Tôi đã không còn chuyện gì để nói với cô ấy! Anh hãy nói cô ấy đừng chờ tôi nữa!
Rồi cậu đưa tay đóng cửa. Không một chút do dự. Bên ngoài vang lên tiếng Hoàn
– Đó là quyết định của cậu. Tôi chỉ có trách nhiệm chuyển tin mà thôi.
Cánh cửa gỗ vẫn im lìm. Giọng nói của Vũ trở nên mơ hồ
– Chờ chán, cô ấy sẽ tự quay về!
…
Liệu cậu ấy có đến không? Tôi đã hỏi mình câu này không biết bao nhiêu lần. Mắt vẫn hướng về phía trước, chờ đợi một hình bóng xuất hiện. Có đôi lúc tôi tự hỏi, tại sao lại có thể chờ cậu lâu đến như vậy. Tôi là một người vô cùng thiếu kiên nhẫn. Làm việc gì cũng mau chán. Nhưng vẫn có thể chờ đợi cậu đến bốn năm. Có lẽ bởi vì lúc ấy tôi luôn tin rằng sẽ gặp lại cậu. Còn giờ phút này, khi đã từng đối diện với ánh mắt bình thản ấy, niềm tin trong tôi lại sụp đổ.
Liệu cậu ấy có đến không?
Thảm lá dưới chân đột ngột bị gió thốc lên cao, tán cây xung quanh chao đảo. Trong không khí ẩm ướt sự lên mùi ngai ngái. Dường như sắp mưa. Tôi nhìn về phía con đường dài phía trước. Chỉ có một sự lặng lẽ vô hình bủa vây.
Liệu cậu ấy có đến không?
Trời bắt đầu xâm xẩm tối, hai chân tôi cảm thấy tê tê, quên mất mình đã ngồi đây từ lúc nào. Một vài tiếng sấm sét vang lên. Tôi không sợ sấm. Chưa bao giờ sợ sấm. Nhưng nếu người ấy nghĩ rằng tôi bỏ về thì sao? Người ấy nghĩ là tôi sẽ không chờ đợi dưới trời mưa thì sao? Đừng mưa! Trong đầu tôi lúc ấy chỉ hiện hữu duy nhất ý nghĩ . Đừng mưa! Xin đừng mưa!
Hạt nước đầu tiên táp xuống mặt đất, xung quanh tràn ngập mùi rễ cây, mùi lá mục hòa lẫn vào nhau. Cuối cùng thì trời vẫn mưa. Vũ vẫn không xuất hiện!
Tôi nhớ có một lần một mình tôi chạy dưới trời mưa. Lần đó là vì anh. Tôi bị mưa làm trượt ngã dưới trời mưa, được Vũ kéo lên. Lần đó cũng vì anh. Nhưng kể từ khi cậu cõng tôi trong rừng mưa, có lẽ lúc đó, trong tôi đã vì một người khác nữa. Lúc tôi chạy trốn trong mưa, cậu đã giữ lại. Còn lần này thì sao?
Vũ vẫn không xuất hiện!
Mưa đột nhiên trở nên nặng hạt. Tôi chợt nhớ còn mấy cuộn phim trong ba lô, mưa ướt thì làm thế nào. Nhưng không hiểu sao lại không muốn đem đi cất. Đằng nào cũng mưa, cất đâu cũng ướt cả. Có lẽ những kí ức về nơi đây cũng sẽ theo những giọt mưa này trôi đi. Không còn lưu lại chút gì. Tôi nhìn về phía đường mòn vô tận đã chìm trong bóng tối, cười nhạt. Vũ sẽ không đến!
Cậu ấy biết tôi rất nhanh chán nên mới để tôi chờ đợi, cậu ấy nghĩ tôi sẽ không bao giờ đợi được. Đúng vậy. Tôi đã đợi bốn năm. Tôi chán rồi. Tôi rất nhanh chán. Tôi đã chán rồi. Cuối cùng cũng đợi được câu trả lời. Tôi sẽ không hối hận, không bao giờ hối hận nữa. Ít nhất thì trước khi ra đi cũng kịp làm một điều cuối cùng. Dù ngu ngốc. Tôi đứng dậy, nhưng hai chân tê cứng nên lại mất đà ngã xuống. Không hề đau nhưng tôi lại bật khóc dữ dội. Trên mặt nhạt nhòa nước mưa cùng nước mắt. Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, đợi chờ là việc làm vô vọng nhất trên thế gian.
Tôi loạng choạng đứng dậy, bước đi được hai bước thì lại chực ngã. Đúng lúc này, một bàn tay chợt nắm lấy tay tôi
– Tuyết Mai!
Giọng nói nhỏ nhẹ ấy dường như đã bị nước mưa nhấn chìm, nhưng tôi vẫn nghe rõ từng tiếng một. Đó là tiếng gọi tôi đã nghe biết bao nhiêu lần. Là tiếng gọi tôi đã mong chờ trong suốt bốn năm. Giờ lại nghe thấy rồi. Tôi quay người, nhìn thấy cậu ướt sũng trong mưa, nhưng đôi mắt vẫn nhìn tôi, lông mày nhíu chặt lại.
– Từ bao giờ cậu lại cố chấp như vậy? Thấy mưa thì phải về chứ?
Những âm thanh quen thuộc khiến tôi ngỡ ngàng, tưởng như vẫn đang mơ
– Cậu đến thật ư?
– ừ! Là tôi đây!
Cậu ấy nhìn tôi. Tôi muốn nói, nhưng lại chỉ yên lặng. Cậu đã ở đâu? Tại sao không đi tìm tôi? Tại sao để tôi tìm cậu lâu như vậy. Cậu không biết là tôi rất nhanh chán ư? Nếu tôi chán trước khi tìm ra cậu thì phải làm thế nào? Những câu hỏi ứ nghẹn ở cổ mà không thể thành lời.
Thực ra tôi, tôi rất, rất nhớ cậu!
Tôi khóc òa, mặc kệ cậu có nhìn thấy đi chăng nữa, mặc kệ những giọt mưa không ngừng táp vào mặt. Tôi đã muốn gặp lại cậu. Muốn gặp lại cậu đến phát điên. Vũ im lặng nhìn tôi, một tay đưa lên vuốt những giọt nước mưa trên mặt. Rồi đột ngột ôm chầm lấy tôi.
– Xin lỗi! Tôi xin lỗi!
Cậu ấy từng ôm tôi như vậy, từng nói rằng yêu tôi dù tôi có là ai đi chăng nữa, từn