ẽ trở thành thói quen, nhớ cũng làm một thói quen. Nhưng chỉ cần dần dần làm ít đi, đến một ngày nào đó sẽ không làm nữa, không nhớ nữa. Có thể bắt đầu một thói quen thì cũng có thể kết thúc một thói quen. Tôi xoay người, đổi hướng khác.
Đột nhiên ngang qua sân trường. Tôi dừng lại. Còn chưa khai giảng nên trong trường khá vắng lặng. Tôi đứng nhìn hồi lâu rồi mới bước vào. Đây là bảng tin tôi từng khiêu chiến với Vũ. Gian kí túc xá mà chúng tôi đã ở. Tôi chợt nghe như có giọng nói trong trẻo vang lên bên tai
– Tôi là Trương Diên Vĩ! Là bạn cùng phòng của cậu!
– Tuyết Mai! Cậu là tài sản của mình. Nếu cậu cứ bị thương như vậy thì mình sẽ mất công bảo dưỡng lắm đấy!
Nụ cười tinh nghịch. Cậu ấy là Diên Vĩ. Nhưng Diên Vĩ đã không còn nữa rồi. Tất cả chúng tôi đều không còn. Tôi nhìn về khoảng không trước mặt. Phòng hồ sơ! Vườn hoa chỗ Vũ tưới cây. Tất cả đều sống động giống như thật. Tôi giật mình nhận ra, tôi chưa bao giờ quên. Cho dù đã dấu kín như thế nào, những kỉ niệm ngày xưa cứ ào ạt ùa về. Kỉ niệm là thứ dai dẳng nhất trong đời, nó sẽ luôn tồn tại, chỉ là ta có muốn nhớ đến hay không. Tôi ngồi bệt xuống đài phun nước. Cảm thấy cái giá lạnh giữa ngày hè tháng 8 này.
– Cuối cùng cậu cũng đến rồi! – Một giọng nói vang lên làm tôi giật mình. Không khỏi kinh ngạc.
Chỉ có duy nhất một người có giọng nói này. Chỉ có một người dùng ngữ điệu cao vút ấy khi nói chuyện. Lông mày lúc nào cũng nhướn cao. Vừa ngạo mạn, vừa đáng ghét. Tôi ngỡ ngàng không nói lên lời. Vũ!
Có phải tôi đang nằm mơ không? Tại sao cậu ấy lại có thể có mặt ở đây? Thế nhưng hình ảnh trước mắt chẳng thể nào là giả được. Tôi ngẩn người.
– Cậu có biết tôi đã chờ cậu bao lâu rồi không? – Vũ hỏi nhưng khóe miệng lại mỉm cười
– Tại sao cậu lại ở đây? – Tôi không kìm nổi ngạc nhiên, hỏi máy móc
– Tôi vẫn luôn ở đây! – Dường như thấy tôi không phản ứng, cậu nói thêm – Ngày nào tôi cũng ở đây đợi cậu!
Tôi im lặng. Đợi tôi?
– Tại sao lại đợi tôi? Nếu như…nếu như tôi không đến thì sao? – Tôi chợt thấy có thứ gì ươn ướt nơi khóe mắt. Đã tưởng rằng quên đi nhưng tại sao nghe những lời nói này lại thấy khó chịu như vậy. Gần gũi đến như vậy. Nhung nhớ đến như vậy.
– Thì sẽ tiếp tục đợi! – Cậu ấy đột nhiên nhoẻn cười – Cuối cùng tôi cũng biết cảm giác chờ đợi là như thế nào. Tuyết Mai! Cậu thật giỏi đấy, tôi đợi một tháng thì đã không thể đợi tiếp được rồi!
– Vậy nếu không đợi tiếp được thì sao? – Tôi hỏi mà cũng không hiểu mình đang nói gì
Vũ đột nhiên im lặng rồi tiến đến gần chỗ tôi. Cảm giác được người ấy đến bên cạnh, giống như một giấc mơ nào đó, chỉ cần mở mắt thì tất cả sẽ tan biến. Tôi muốn chạy trốn, nhưng lại chỉ có thể đứng yên. Chút tiềm thức ít ỏi không còn giúp tôi suy nghĩ được gì nữa. Cho đến khi Vũ đến bên cạnh. Giọng nói ấm áp vang lên bên tai tôi
– Nếu không đợi được nữa, thì tôi sẽ đến tìm cậu. Tôi không ngốc như cậu, cứ mãi đứng chờ đâu!
Một giọt nước mắt chợt rơi. Tại sao lại nói với tôi những lời này, chẳng phải cậu đã quyết định rồi ư? Tại sao lại khơi gợi tình cảm đã nằm yên trong tôi. Tôi vẫn yên lặng. Vũ đưa tay lau những giọt nước mắt của tôi. Một vạt nắng đi lạc xuyên qua kẽ lá, ánh lên trong nụ cười của cậu
Bầu trời giữa tháng tám có nắng nhạt, gió lau khô những giọt nước mắt. Tiếng cười đùa huyên náo bên một góc đường. Gió cuốn bay thảm lá mục, hất tung chúng rồi lại trả về vị trí cũ. Nụ cười trong nắng sớm trở nên mơ hồ.
– Tôi đến đây vì quên nói với cậu một điều. Tuyết Mai! – Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, giọng cậu thật nhẹ, rồi cứ như vậy, tan biến vào trong nắng chiều – Thực ra, tôi cũng chưa bao giờ tin vào định mệnh!
P/s: He he. Có thể cái kết sẽ khiến cho mọi người hụt hẫng, nhưng đó là tất cả những gì ta có thể làm cho Mai và Vũ. Câu truyện vẫn còn, họ sẽ vẫn bước tiếp bên nhau. Hoàn thành những việc còn dang dở.
Vẫn còn nhiều khúc mắc cần được giải quyết, nhưng đó là chuyện sau này. Đây là cái kết viên mãn nhất mà ta có thể nghĩ ra cho hai người. Họ đã trở về điểm bắt đầu. Và cũng sẽ bắt đầu lại mọi chuyện. Cảm ơn mọi người đã theo dõi truyện trong suốt thời gian qua. Điếu văn ta đã viết xong và dự định đăng trong vài hôm nữa. Cảm ơn vì đọc hết những dòng lảm nhảm này nhé! (Mà có chắc là có ai đọc hết không nhỉ)
***************** THE END *****************
Đọc truyện Học viện thiên tài – Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 1: Ngoại truyện này sẽ có một chút thay đổi giữa cách xưng hô của hai nhân vật chính. Đây cũng xem như là một đoạn kết khác, có vẻ HE rõ ràng hơn. Mọi người đọc truyện vui vẻ nhé!
……………
Cuộc sống của Mai dần trở về quỹ đạo bình thường. Chỉ có một sự thay đổi nhỏ là luôn có một chai sữa được đặt trước cửa nhà cô vào mỗi buổi sáng. Mặc dù cô không hề đặt sữa. Sự việc lặp đi lặp lại đúng một tháng và cô bắt đầu tò mò về người giao sữa bí mật. Cuối cùng cô quyết định mục kích, bắt quả tang để xem người đó là ai.
Vào một buổi sáng, Mai đặt chuông báo thức trước nửa tiếng rồi ngồi rình trước cửa. Qua khe hở nhỏ, cô có thể phần nào quan sát được xung quanh. Đúng 6.00. Một chiếc xe gia
