Insane
Học viện thiên tài

Học viện thiên tài

Tác giả: Tử Bình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329574

Bình chọn: 9.5.00/10/957 lượt.

cậu cũng có thể cười như vậy. Sau đó lúc Vũ chiến thắng, tôi lại nhìn thấy nụ cười ấy. Tôi lật qua một hồi, tất cả những tấm ảnh sau ngày này đều như vậy. Không có một bức ảnh nào tươi cười cả. Tôi ngạc nhiên nhìn mẹ Vũ. Bác ấy chỉ quay đi, một lúc mới nói

Chắc là lúc xem ảnh không để ý làm rách thôi!

Không khí chợt im lặng, mẹ cậu gấp cuốn album nhỏ lại. Tươi cười

Chúng ta đi ăn tối thôi!

Dạ! – Tôi miết tay vào tấm ảnh rồi bỏ lại chỗ cũ.

Cơm tối được dọn ra, mẹ Vũ vừa hỏi

Bao giờ thì các con lấy được bằng?

Chắc khoảng tuần sau! – Vũ trả lời

Bác ấy hơi tính toán điều gì đó, rất lâu sau mới đột ngột đề nghị

Vậy chờ khi lấy được bằng cưới hay là trước đó?

Tôi suýt nữa thì phun nguyên ngụm canh vừa uống ra khỏi miệng. Lập tức thu người lại mà ho sặc sụa. Cái gì chứ? Cưới? Mà…ai cưới ai? Vũ cũng ngạc nhiên không kém. Sợ mình nghe nhầm, hỏi lại

Cưới?

Phải! – Mẹ thiên Vũ thản nhiên gật đầu – Các con đều đã đủ tuổi, sao lại không thể bàn tới vấn đề này?

Tôi suýt sặc tập 2. Tôi mới 18 tuổi, Thiên Vũ cũng vậy, sao có thể tính là đủ tuổi chứ? Mà cho dù là thế, tôi cũng chưa từng nghĩ tới chuyện này. Thực sự thì…..không thể nào!

Mẹ! Chúng con vẫn chưa nghĩ tới chuyện này! – Vũ nói rồi lại bình thản ăn. Xem ra về góc độ này thì hai chúng tôi có suy nghĩ giống nhau. Tôi ra sức gật đầu. Mẹ Vũ thấy vậy thì thất vọng ra mặt

Được rồi! Việc này chiều theo ý các con! Nhưng các con đã tính những chuyện tiếp theo chưa?

Câu này rõ ràng là có ý hỏi tôi. Vì Vũ khi ra trường sẽ có ngay công ti của mình. Nếu không cũng có thể tùy tiện chọn một công ti mình thích để vào. Không như tôi, không tiền, không tài, cũng không biết làm gì. Bây giờ mới phát hiện, nếu không phải mẹ Vũ đề cập, thì tôi cũng không để ý. Tôi ấp úng trả lời

Việc này…

Chúng con sẽ đi du học! – Vũ cắt ngang lời tôi.

Du học??? – Tôi ngẩn người, chớp mắt hỏi lại. Mẹ cậu cũng ngạc nhiên không kém. Vũ chỉ nói

Con và Tuyết Mai sẽ cùng đi du học 3 năm. Trong thời gian đó mẹ có thể quản lí công ti, chờ chúng con trở về.

Sau đó Vũ còn trình bày luôn cả kế hoạch hoc gì, ở đâu, đăng kí như thế nào. Tóm lại là từ A đến Z. Khiến tôi và mẹ cậu chỉ còn biết tròn mắt tiếp nhận. Cậu ta….cậu ta lên kế hoạch từ hồi nào vậy?

Việc này…. – Mẹ Vũ đắn đo nhìn hai chúng tôi. Suy nghĩ về phần thuyết trình rất thuyết phục của cậu. – Nhưng…

Đây là một cơ hội tốt để phát triển. – Vũ tiếp tục nói

Bác gái im lặng, sau đó quay sang nhìn tôi

Tuyết Mai! Ý kiến của cháu thế nào?

Tôi….tôi còn có ý kiến gì được nữa? Tôi ấp úng

Chuyện này….cháu cùng…

Cậu rất muốn học hội họa bên đó mà, không phải sao? – Vũ quay sang nhìn tôi

Kể ra thì…cũng đúng. Tôi luôn mong có thể đi du học. Chỉ là….có rất nhiều vấn đề khác cần nghĩ đến. Không gian trong chốc lát trở lên im lặng. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ, cho đến khi mẹ Vũ lên tiếng

Thôi được rồi! Mẹ đồng ý!

Vũ không có vẻ bất ngờ nhiều lắm. Chỉ nói gọn

Vậy tuần sau bọn con sẽ khởi hành!

Tôi và mẹ Vũ: “….”

Rốt cuộc thì cậu đã tính toán từ lúc nào vậy?

Sau tối đó, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị kế hoạch cho chuyến du học. Nói về việc này, tôi có chút phấn khích, nhưng cũng có chút buồn. Tự dưng đến một môi trường xa lạ, dù ở đây tôi không có quá nhiều người quen, thì vẫn cảm thấy có chút không thích. Hơn nữa tôi cũng có rất nhiều kỉ niệm ở đây, thật sự là không nỡ. Nhưng rồi cũng không tiếc được lâu. Cũng chỉ là 3 năm, không phải đi vĩnh viễn. Tôi lại tiếp tục chuẩn bị.

Thời gian trôi qua nhanh chóng. Tôi đã gần như làm xong mọi thứ. Thực tình thì làm xong mọi thứ ở đây là gấp xong quần áo cùng nhiều đồ lặt vặt, còn những thủ tục khác như làm hộ chiếu, xin visa hay đăng kí vào trường đều là do Thiên Vũ thu xếp cả. Tôi chỉ việc gấp đồ mà mang đi. Ấy vậy thôi mà cũng mất đến nửa ngày. Lấy món này lại không nỡ bỏ món kia. Lại không thể mang tất cả đi. Tôi cứ đặt lên đặt xuống một hồi, thật là khó nghĩ.

Đến lúc lấy chiếc hộp chưá đom đóm, tôi mới biết nó đã chết rồi, không còn tỏa sáng nữa. Biết trước là như vậy nhưng vẫn cảm thấy không vui. Tôi đem chôn con đom đóm vào một gốc cây sau nhà. “An táng” rất trang trọng.

Buổi chiều cuối cùng trước khi đi, tôi quyết định đi dạo một lát, dự định sẽ về thăm lại nhà của mình ngày trước. Coi như từ biệt anh trai trước khi đi. Đường phố về chiều hơi vắng vẻ. Có phần uể oải và chậm chạp. Tôi thong thả dong bộ trên các góc phố. Nhìn ngắm thủ đô thật kĩ. Mãi một hồi tôi mới nhận ra có người đang tiến lại phía mình. Vừa nhìn thấy tôi liền rất ngạc nhiên. Bởi đó là… Văn Nhân

Anh rủ tôi cùng đi uống cafe. Tôi đồng ý. Dù sao cũng đã qua, không nên tính toán nữa. Hơn nữa tôi sắp đi du học, sau này không còn cơ hội gặp mặt. Nhân không hề động đến gói đường gần đó, bỏ rất nhiều cafe. Có lẽ là rất đắng. Nhưng trùng hợp, tôi cũng thích uống như vậy. Trong cái đắng mới cảm nhận được vị ngọt rất quý giá. Nhân điềm đạm hỏi

Em vẫn ổn chứ?

Tôi gật đầu

Vậy thì tốt rồi! – Anh hơi cười, ngả hẳn ra phía sau – Em không có gì muốn nói với anh sao?

Tôi im lặng, khuấy khuấy chiếc chén tạo ra những tiếng leng ken