“Anh ba, anh. . . . . . Yêu cô ấy sao?”Chung Soái khẽ nhướng cao mày, cợt nhã, cười một tiếng, cúi đầu, khẽ hôn lên thái dương cô, lặp lại câu trả lời của anh, “Anh yêu em!” CHƯƠNG 42: VỀ NHÀ PHỤ GIÚPÉp buộc suốt một đêm dĩ nhiên là buổi sáng không thể tỉnh nổi, cho đến khi tiếng chuông điện thoại di động reo liên tục, Tiếu Tử Hàm mới mê mê hồ hồ mở mắt ra, mờ mịt hỏi, “Điện thoại của em?”“Ừ, không có chuyện gì, em cứ nằm, anh đi lấy cho em.” Chung Soái vỗ vỗ Tiếu Tử Hàm vẫn còn mông lung, mặc quần đi phòng khách cầm điện thoại.Nhìn người nào đó trần trụi nửa trên tràn đầy tinh thần nhấp nháy mà đi ra phòng ngủ, Tiếu Tử Hàm không khỏi than thở, đúng là quân nhân mà, mình mệt mỏi muốn chết, sao anh lại giống như không hề có chuyện gì xảy ra, , thậm chí sảng khoái tinh thần hơn?Chung Soái trở lại rất mau, đem điện thoại đưa cho cô, nói, “Hình như là điện thoại nhà!”Tiếu Tử Hàm vừa nghe bỗng chốc thanh tỉnh. Cô nhanh chóng liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, thế nhưng đã 12 giờ…, thảm rồi, cô đã hứa sẽ về nhà giúp Dì Mai.Tiếu Tử Hàm vội tiếp điện, luôn miệng nói xin lỗi, “Bà nội, thật ngại quá, con có chút chuyện, con sẽ lập tức tới ngay.”“A, không có chuyện gì. Bà chỉ sợ con quên.” Lão thái thái hời hợt đáp lời, lại săn sóc hỏi, “Bà nói tiểu Trương tới đón con nhé?”“Dạ!”Cúp điện thoại Tiếu Tử Hàm trợn mắt nhìn Chung Soái, “Đều tại anh, hại em quên về nhà giúp Dì Mai nấu cơm!”Chung Soái dùng một chân quỳ gối trên giường, cười hì hì ôm chầm cô, “Dì Mai làm cơm nhiều năm như vậy, còn phải cần em giúp một tay sao. Chúng ta đừng về nữa, sáng mai hãy về!” Lời vừa xong, tay cũng nghịch ngợm vuốt ve bờ lưng bóng loáng trần trụi của cô.Tiếu Tử Hàm trở tay bắt móng vuốt sói lại, cáu giận khiển trách, “Đừng làm rộn, hôm nay Phi Phàm mang bạn gái trở lại ăn cơm, em đã hứa với bà nội trở về giúp một tay.”“Tiểu Mạnh có bạn gái?” Chung Soái ngạc nhiên hỏi.“Đúng nha.” Tiếu Tử Hàm định lấy chăn quấn quanh người, nhưng cả người trần trụi, thật sự thẹn thùng, không thể làm gì khác hơn là đỏ mặt nghiêng đầu nhìn về Chung Soái, “Anh nhanh đi đánh răng rửa mặt. . . . . .”Chung Soái nhìn bên má cô đã ửng hồng, xem chừng cô là xấu hổ, khóe miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười giảo hoạt, “Không có chuyện gì, anh chờ em!”“Chờ em làm cái gì? Anh nhanh đi, nếu không sẽ không kịp đâu!” Cô gấp gáp đẩy đẩy anh!Nhìn anh vững như bàn thạch, Tiếu Tử Hàm gấp đến độ giận dỗi, vung tay đấm lên ngực anh, nhìn chằm chằm anh nói, “Nhanh đi…, em muốn thay quần áo!”Chung Soái chụp lấy tay của cô, thuận tay lôi kéo, dẫn cô vào trong ngực, xấu xa cười chế nhạo, “Bảo bối, toàn thân cao thấp của em đã bị anh xem thấu, sờ hết rồi, còn thẹn thùng gì?”Tiếu Tử Hàm bị chọc cho nói không ra lời, toàn thân mắc cỡ giống như trứng tôm chín muồi, nửa ngày mới thốt ra được một câu mắng anh, “Lưu manh!”“Ha ha ha. . . . . .” Chung Soái bị bộ dạng vô lực vừa thẹn vừa cáu của cô, chọc cho cười to, nhưng khi nhìn thấy cô gái nhỏ trong ngực mềm mại như chú mèo đáng yêu nhíu mày thật chặt, biết nếu tiếp tục trêu cô nữa thì mèo con sẽ biến thân cọp mẹ, mau mau thức thời mới là tuấn kiệt.“Được rồi, anh không đùa nữa. Anh đi lấy đồ cho em thay.” Chung Soái cười xoa xoa tóc của cô, đứng dậy đến tủ treo quần áo lấy quần áo cho cô, rồi mới đi phòng vệ sinh tắmTiếu Tử Hàm dọn dẹp thỏa đáng cũng chui vào phòng vệ sinh, nhìn đến vết thương sưng đỏ trên môi kêu thảm một tiếng “A!”Chung Soái đang sửa sang lại giường chiếu, nghe tiếng cô kêu hốt hoảng ném chăn bước nhanh vào phòng vệ sinh.“Sao vậy?” Anh lo lắng hỏi.Tiếu Tử Hàm nghiêng đầu chỉ vào vết thương trên môi, đáng thương hỏi, “Nơi này phải làm sao?”Thấy cô không có việc gì, Chung Soái mới thở phào một hơi. Chân mày cũng giãn ra, cười tủm tỉm nâng mặt của cô lên, dùng ngón tay lau vết sẹo mới vừa lên vảy, trêu cô, “Không có chuyện gì, anh với em cùng nhau trở về, bọn họ dĩ nhiên sẽ hiểu.”Tiếu Tử Hàm sửng sốt chốc lát mới hiểu được ám hiệu của anh, bĩu môi đẩy anh một cái, tức giận nói, “Người ta nói thật, anh lại trêu em!”Chung Soái khẽ nghiêng người, từ phía sau vòng chặt hông của cô, nhẹ nói, “Anh chính là giải thích tốt nhất, nếu không thì phải làm thế nào, chẳng lẽ nói thật, nói cho bọn họ biết có một bé ngốc ăn dấm, tự đem chính mình cắn?”Cũng đúng, so với sự thật, giống như có Chung Soái thfi sẽ tốt hơn một chút, nhiều lắm là bị bọn họ cười quá “Ân ái” thôi!Thấy cô không nói thêm gì nữa, Chung Soái giả bộ uất ức thở dài, “Ai, anh vừa không có lợi lại còn phải chịu tội oan, vậy mà người ta còn nghi ngờ anh. Thế giới này, đúng là khó làm người tốt mà!”Có người nghe vậy khóe miệng không kiềm nổi khẽ cong nhẹ, nghiêng đầu hôn lên đôi môi mỏng của người tốt nào đó, “Cám ơn!”Dĩ nhiên, dung Chung Soái để qua cửa thì đương nhiên rất tốt. Chỉ là, khi Chung gia từ trên xuống dưới như có điều suy nghĩ, ánh mắt bừng tỉnh khi khong ngừng nhìn chằm chằm vào đôi môi cô, rồi liếc qua Chung Soái thì Tiếu Tử Hàm có loại kích động muốn nói lời nói thật.Thật may là không lâu sau Mạ
