nh Phi Phàm cũng mang theo bạn gái Vân Vân trở lại, hai người bọn họ thành công hấp dẫn sự chú ý của mọi người, cô cuối cùng cũng được giải thoát.Nhìn Dì Mai đang ở phòng bếp nhưng lòng lại đang ở phòng khách, Tiếu Tử Hàm cười đẩy bà đi ra ngoài, “Dì Mai, dì cùng Vân Vân nói chuyện phiếm đi, phòng bếp giao cho con.”“Vậy không tốt lắm đâu?” Ánh mắt Dì Mai không ngừng nhìn về phía phòng khách và kệ bếp, giọng nói rất là do dự.Tiếu Tử Hàm thấy bà khó xử, cười khanh khách đoạt lấy đồ trong tay bà, “Có cái gì không được, , con cũng không phải là người ngoài, lại nói, bây giờ còn sớm, cùng lắm thì con đem món ăn rửa trước, xắt trước, sau đó đợi dì tới nấu!”Dì Mai từ chối chốc lát, cuối cùng quyết định, cởi tạp dề xuống, “Được rồi, vậy chờ dì vào nấu.”Tiếu Tử Hàm ở phòng bếp đang bề bộn, thình lình một đôi bàn tay đặt lên hông của cô, mùi vị quen thuộc cùng bờ ngực ấm áp, không cần xoay người cũng biết là ai. Cô không, có dừng lại động tác rửa rau, cong nhẹ đôi môi đỏ mọng, nhàn nhạt cười hỏi,“Này, cổ ngữ có nói, quân tử cách xa nhà bếp, anh vào làm chi?”“Cổ Ngữ cũng nói, nam nữ phối hợp, làm việc không mệt !” Anh gác cằm ở trên hõm vai cô, nghiêm trang nói.Tiếu Tử Hàm nghiêng đầu đưa cho anh một cái xem thường, tức giận hỏi, “Đây là Cổ Ngữ?” Nói xong lại dùng cùi chỏ đẩy anh, “Không mệt, tới làm việc, vậy đừng chỉ đứng phía sau em, anh thì đương nhiên không mệt rồi, nhưng em eo thì không nhúc nhích nổi nè, mệt chết á!”Chung Soái chạm khẽ một chút gò má của cô, cười buông tay ra, chủ động cầm lên tép tỏi cô đang bóc, “Cái này anh làm, em đụng vào sẽ đau!”Cử động rất nhỏ thân thiết khiến lòng của Tiếu Tử Hàm ấm áp, trên mặt cười sâu hơn.Ăn cơm xong, mọi người ngồi vây quanh ở phòng khách nói chuyện phiếm, Vân Vân là nhân vật chính hôm nay, đề tài dương nhiên vây quanh hai người bọn họ. Tiếu Tử Hàm đang nhìn có chút hả hê nghe bà nội cùng Dì Mai thay nhau oanh tạc Vân Vân, điện thoại di động thình lình ở trong túi chấn động, cô lấy ra vừa nhìn, lại là tin nhắn của Chung Soái——”Bà xã, đến thư phòng!”Tiếu Tử Hàm nhìn chung quanh phòng khách mới phát hiện, người này thừa dịp mọi người nói chuyện phiếm nhanh chóng đã trốn được trên lầu. Cô quan sát lực chú ý của mọi người đều đang chú ý đến đôi tình nhân mới, cầm lên cái ly, làm bộ như rót nước, chậm rãi dời bước đến thư phòng lầu hai.Đẩy cửa ra, Tiếu Tử Hàm đã nhìn thấy Chung Soái đứng trước bàn đọc sách, tay phải cầm bút, tay trái ép nhẹ ở trên giấy Tuyên Thành, thân thể hơi gấp, tư thế kia vừa nhìn chính là huấn luyện chịu phạt tốt đẹp. Thấy cô đi vào, Chung Soái chỉ hơi hơi ngẩng đầu, ý bảo cô đi qua.Tiếu Tử Hàm khép cửa lại nhẹ nhàng đi tới, lúc tầm mắt rơi vào trên giấy đỏ bừng, nhất thời hiểu nguyên nhân người này gọi cô đi lên, vậy mà tối hôm qua anh còn làm ra vẻ như đồng ý với cô chỉ viết mọt vạn chữ cam đoan.Tiếu Tử Hàm đập nhẹ một cái bờ vai của anh, tức giận hỏi, “Viết thì viết, anh phải dùng tới viết chữ phó tới làm khó em?”Chung Soái một tay bắt được cô cổ tay, cười hì hì nói, “Không phải làm khó, anh là chuẩn bị đợi em viết xong, đem in lại, rồi đóng khung treo lên, để tránh em lại quên!”“Anh dám!” Tiếu Tử Hàm trợn tròn mắt.“Tại sao không dám? Trong đoạn của bọn anh đều như vậy, viết giấy cam đoan thì phải đem dán lên tường, như vậy có thể lúc nào cũng cảnh tỉnh mình không tiếp tục phạm cùng một loại sai lầm!” Gã đàn ông không sợ chết nào đó nói tiếp, “Anh nể tình em là người quá thân thiết với anh, còn đề tựa giúp em, ‘Giấy cam kết trong đọa làm vợ chồng, không được nghi ngờ, thắc mắc, hay buồn lo vô cớ. . . . . . Nha, em véo anh làm gì?”“Còn dám đề tựa? Vậy có cần em in mấy bản nhỏ để em bỏ vào trong ví tiền, lúc nào cũng chăm chỉ học hỏi không? Có cần không, hả bảo?” Tiếu Tử Hàm híp mắt, trên tay hơi dùng thêm chút sức.“Đau. . . . . . Đau! Trời ơi, mưu sát chồng á!” Chung Soái gào khóc thảm thiết, một tay không bắt được cô, liền đem bút đặt ở nghiên mực, khéo léo xoay người đem cô kéo qua, ôm trọn trong lòng. Đôi tay siết chặt lấy cô còn đang giãy giụa, cười hì hì chế nhạo, “Bà xã, cái này gọi là thẹn quá thành giận?”Tiếu Tử Hàm muốn véo anh thêm một cái nữa, cho anh biết gì mới gọi giận, tiếc rằng tay bị anh bắt không thể động đậy, chỉ có thể duy trì nhìn chằm chằm anh, cực kỳ tức giận uy hiếp, “Nói thêm câu nữa, buổi tối ra nằm ngủ ở phòng khách đi!”Suy tính đến vấn đề phúc lợi, người nào đó vội vàng thu lại vẻ mặt giễu cợt phách lối, cười híp mắt dụ dỗ vợ, “Được rồi, không giỡn nữa.”Nhìn cô vẫn còn giận dỗi bĩu môi, Chung Soái chạm khẽ một chút lên đôi môi hồng cô, dụ dỗ nói, “Có muốn nhìn hình anh khi còn bé hay không?”“Hay quá!” Tiếu Tử Hàm vui vẻ nói, mắt cũng sáng lên.Nhìn bà xã thành công bị dời đi lực chú ý, Chung Soái nở nụ cười cưng chiều xoa xoa tóc của cô, ôm lấy cô đi về hướng phòng ngủ mình.“Này, để xuống, tự em đi.” Tiếu Tử Hàm vỗ bờ vai của anh kháng nghị, chỉ sợ đụng vào người nào lên lầu.“Suỵt, nhỏ giọng một chút!” Chung Soái nhẹ giọng nhắc nhở, bước chân trầm ổn ôm cô đi q
