hư thế thì…”. Tại sao phải ly hôn chứ…Tôi cắn cắn môi, vẫn không hỏi câu ấy ra miệng, sợ sơ ý chạm vào vết thương lòng của người phụ nữ này.Tối về nhà, tôi đang ăn cơm rang trứng thì Trình Thần gọi điện tới, nói chị nhặt được một chú cún trắng xinh xắn ở ven đường, vốn định ôm về nhà nuôi, nhưng không ngờ Thẩm Hy Nhiên lại bị dị ứng với lông chó: “Đúng là vô dụng!”. Trình Thần mắng anh ta như thế.Tôi nghe thấy Thẩm Hy Nhiên ở bên cạnh ấm ức phản bác: “Anh cũng có muốn đâu!”.Tôi thở dài: “Thế thì sao?”.“Không phải lần trước có cô bé ở cửa hàng đồ ngọt nói biết chăm nuôi các loại động thực vật à? Em cho chị số điện thoại của cô bé ấy, nhờ cô bé ấy giúp. Dẫu sao cũng không tới nỗi vứt lại chú cún này ra đường chứ, trời lạnh lắm đó”.Tôi cân nhắc đôi chút: “Người ta dựa vào cái gì mà vô duyên vô cớ giúp chị nuôi chó hả?”.“Chị đang định thương lượng với cô bé ấy đây, không phải nhóc ấy đang làm thêm sao, giúp chị nuôi chó cũng được xem là làm công chứ gì, chị trả tiền công cho cô bé, nếu không được thì thôi vậy”.Tôi gửi số điện thoại của Phương Dĩnh cho Trình Thần, rồi luôn miệng dặn dò chị không được ép người quá đáng.Sau này tôi biết Phương Dĩnh vui vẻ sung sướng nhận sự nhờ vả của Trình Thần, ngoan ngoãn ôm chú cún về nhà. Nhưng, đây chỉ là khởi đầu của một chuyện…Ba hôm sau, sáng thứ bảy, tôi còn nằm ườn trên giường chưa thèm dậy thì Phương Dĩnh đã khóc lóc gọi điện cho tôi, nói chú chó mang thai rồi, ông anh trai Phương Thư nhất quyết không cho nuôi, đã xách con chó đi tìm tôi.Tôi chợt thấy hoang mang, chó có phải của tôi đâu, người làm cho nó mang thai cũng không phải tôi, Phương Thư xách tới tìm tôi làm gì, sau đó Phương Dĩnh mới nghẹn ngào sụt sịt nói cho tôi biết, Phương Thư không thích chó, cô bé vốn cứ nghĩ mượn danh của tôi để chú chó có thể sống trong nhà mình, không ngờ cái tên tôi vô dụng như thế, Phương Thư vừa nghe được tin tức chú chó mang thai bèn lập tức giữ vững quyết định vứt con chó ấy đi. Lúc này anh ta mới ôm chó tới chỗ tôi.Tôi nghĩ, dù sao Phương Thư cũng không biết tôi ở trong tòa nhà nào, tìm thì cứ tìm tới đi, tôi không ra ngoài là được rồi.“Hà Tịch!”. Dưới lầu chợt vang lên một tiếng gào lớn, tim tôi giật thót, khoác áo ngủ chạy tới bên cửa sổ nhìn xuống, lại thấy Phương Thư dẫn theo một chú chó đáng thương, đang đứng dưới một tòa nhà khác gào tên tôi, nhìn bộ dạng của anh ta, nếu tôi không ra ngoài, chắc anh ta sẽ tới từng tòa nhà mà gào mất. Tôi đỡ trán thở dài, là tôi đánh giá thấp độ dày của da mặt anh ta rồi…Vội vội vàng vàng thay quần áo, tôi chạy xuống dưới nhà gọi Phương Thư.Anh ta lập tức nhét chú chó vào trong lòng tôi, lạnh lùng nói: “Đồ của mình thì tự mà ôm về đi, chúng ta không quen nhau, không việc gì phải nuôi chó thay cô”.Tôi bất đắc dĩ gánh tội thay cho Trình Thần, khuyên giải: “Không phải Phương Dĩnh thích chú chó sao? Anh để cho con bé nuôi một con thì có làm sao đâu?”.Phương Thư khoanh tay: “Một con thì được, nhưng con này mang thai rồi, sau này đẻ ra cả ổ chó thì làm thế nào hả? Với cái tính của Phương Dĩnh thì tuyệt đối sẽ không mang đi bán hoặc là vứt bỏ, cô cũng thấy nhà tôi rồi đấy, không chứa nổi nhiều chó thế đâu”.Tôi trấn tĩnh đáp: “Thế thì cứ phá đi là được rồi”.Anh ta quay người đi: “Đây là chuyện của cô”.Tôi vội kéo anh ta lại: “Chờ đã, chờ đã nào! Được rồi, tôi khai thật, chú chó này là của bạn tôi, tôi gọi điện hỏi chị ấy trước đã, nếu chị ấy đồng ý phá cái thai của con chó đi thì chúng ta cùng tới bệnh viện, làm phẫu thuật xong thì anh cứ mang chú chó này về nhé. Đỡ việc sau này lại phải chạy thêm chuyến nữa”.Anh ta suy tư một lát, gật đầu đồng ý.Lúc này tôi mới lề rề gọi điện cho Trình Thần, ai dè chị vừa nghe thấy bốn từ “bỏ cái thai đi” thì đột ngột phát hỏa: “Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì! Không được, nói gì cũng không thể phá cái thai ấy đi được! Phải giữ, nhất định phải giữ! Giờ chị qua đó luôn, Hà Tịch, em cứ thử tới bệnh viện với cãi gã chết tiệt đó thử xem!”.Nói xong bèn cúp máy cái rụp.Tôi bất lực cầm di động nhìn một lúc, ngẩng lên nhìn Phương Thư, anh ta mặt lạnh te, nói: “Khẩu khí của bạn cô rất mạnh mẽ, tôi đã nghe thấy hết rồi”. Nói xong lại quay người định đi, chú chó trắng trong lòng tôi cứ kêu ư ử thật đáng thương, tôi không đành lòng, vội vàng kéo anh ta lại, “À thì, ừ… Hay là chúng ta thương lượng lại chút đi, nó đẻ xong thì đem bán đi nhé?”Phương Thư không hổ là luật sư, mặc chú chó có kêu bi ai thế nào, anh ta vẫn lạnh lùng nói: “Bỏ tay ra”.Thái độ lạnh nhạt này của Phương Thư khiến tôi hơi bực mình, chỉ muốn vung tay nói anh ta không cần thì thôi, tôi nuôi là được, nhưng lại nghĩ, công việc của tôi đi từ sớm, tối chẳng biết lúc nào mới về, chú chó mang thai cứ xác định chắc chắn là bị đói đến phát bệnh luôn…Đang rối rắm thì Phương Dĩnh vác đôi mắt đỏ hoe chẳng biết làm thế nào mà tìm tới được, nhìn chú chó đáng thương trong tay tôi, lại nhìn Phương Thư vẫn làm mặt lạnh, nước mắt lại rơi lã chã, lầm bầm nói anh trai lòng dạ sắt đá.Phương Thư bị cô em gái cưng nói như thế, gân xanh đột ngột nổi lên, lôi Phương Dĩnh về nhà. Phư