Kính Vạn Hoa: Con Mả Con Ma – Nguyễn Nhật Ánh

Kính Vạn Hoa: Con Mả Con Ma – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324352

Bình chọn: 8.00/10/435 lượt.

p cho tụi mày ném bóng!

Sợ bọn nhóc không hiểu được giá trị của trò này, Quý ròm vội vàng quảng cáo:

– Tài ném bóng của Tiểu Long còn hay hơn tài đá song phi gấp tỉ lần! Nó đã từng dùng quả bóng nỉ ném gãy giò một tên cướp khét tiếng ở thành phố, được thủ tướng đến tận nhà khen ngợi và bắt tay lia lịa, đài truyền hình chiếu đi chiếu lại suốt cả tuần lễ cảnh nó hạ tên cướp…

– Ðủ rồi mày! – Tiểu Long liếc Quý ròm, cắt đứt sự khoe khoang càng lúc càng quá trớn của bạn mình.

Nhưng dù bị Tiểu Long chặn ngang, những lời lẽ huênh hoang của Quý ròm đã kịp thời phát huy hiệu lực.

Lo sốt vó vì phạm tới vùng đất thiêng sát chân đồi, lại chẳng được học các tuyệt kỹ “song phi cước” và “thiết đầu công”, bọn nhóc đã chán nản định rút lui. Nhưng khi nghe Quý ròm mở miệng ca tụng tài ném bóng của Tiểu Long lên tận mây xanh, những cẳng chân chớm rục rịch kia vội dừng cả lại. Và hàng chục cặp mắt lập tức nhình chòng chọc vào quả bóng trên tay Tiểu Long:

– Ðâu? Mày ném thử coi!

– Trổ tài cho anh em xem đi!

Ðang thấp thỏm không biết quả bóng lạ có chịu tuân theo lực ném của mình không, lại nghe Quý ròm ba hoa một tấc đến trời, Tiểu Long càng thêm hốt. Nhưng đã đến nước này, nó đành phải tận lực bình sinh chứng minh tài nghệ của mình.

Tiểu Long nhìn quanh quất tìm mục tiêu. Nhưng ba bề đồng cỏ mênh mông, chẳng vật gì có thể làm đích ném. Ðang loay hoay, sực nhớ đến lùm cây um tùm trên đồi Cắt Cỏ, Tiểu Long liền quay phắt lại phía sau. Và nó mừng rỡ chỉ tay vào túm lá bứa đang đong đưa trước gió, giọng dõng dạc:

– Tụi mày nhìn kỹ nghen! Tao sẽ ném trúng cái cành lá đang de ngang kia!

Nghe Tiểu Long tuyên bố sẽ “xạ kích” lên đồi, mặt mày bọn nhóc đột ngột tái mét. Một vài cái miệng lắp bắp:

– Ðừng… đừng…

Nhưng quả bóng đã rời khỏi tay Tiểu Long bay đánh “vù” một cái. Tiếp theo là một tiếng “roẹt”, quả bóng đã chui vào giữa túm lá bứa và tiếp tục lao thẳng vào đám cây cối rậm rạp trên đồi.

Cú ném chính xác của Tiểu Long làm Quý ròm phổng mũi. Nó dương dương tự đắc quay lại nhìn bọn nhóc:

– Tụi mày thấy chưa! Tao đã bảo…

Ðang gật gà gật gù, cổ Quý ròm bỗng cứng đơ, miệng há hốc. Trước mặt nó, đám đệ tử của Tiểu Long đã không còn ở chỗ cũ. Chẳng biết tự bao giờ, bọn nhóc đã chạy tuốt ra xa.

Thái độ lạ lùng của lũ nhóc khiến Quý ròm và Tiểu Long tròn xoe mắt. Chúng càng ngạc nhiên hơn khi thấy trong đám trẻ cuống cuồng chạy như chạy giặc đó có cả thằng Lượm “phe mình”.

Lượm vọt tuốt ra ngoài xa, quay lại đứng ngoắc:

– Anh Quý! Anh Tiểu Long! Chạy mau đi!

Tiểu Long khẽ liếc Quý ròm một cái rồi lững thững tiến về phía Lượm:

– Chuyện gì vậy?

Lượm dậm chân:

– Em đã bảo chạy mau sao anh với anh Quý cứ lò dò như cò phải bão thế!

Giọng điệu trách móc pha lẫn lo lắng của ông em càng khiến Tiểu Long chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. Nó ngơ ngác:

– Ai đuổi mà chạy?

Lượm mặt nhăn như bị. Nó định đáp “Ma đuổi” nhưng sau khi len lét lia mắt về phía ngôi nhà hoang trên đồi, nó nghe trống ngực đập thình thịch, liền ngậm miệng làm thinh.

Lúc này Tiểu Long và Quý ròm đã ra ngoài “khu vực nguy hiểm” và đang đứng lơ láo trước mặt bọn nhóc.

Không để cho Tiểu Long kịp thắc mắc, Lượm nói ngay:

– Sao anh lại ném bóng lên đồi?

Tiểu Long quẹt mũi:

– Tao ném cành bứa mà!

– Thì ném cành bứa! – Lượm bứt tai – Nhưng cành bứa mọc trên đồi!

Tiểu Long càng ngẩn ngơ:

– Mọc trên đồi thì sao?

– Thì không được ném chứ sao! – Lượm nhún vai, ngán ngẩm – Bộ anh không nhớ những gì hôm trước em nói với anh hả?

Tiểu Long nhíu mày:

– Mày nói với tao chuyện gì đâu?

Lượm thận trọng hạ giọng, mặt lấm lét:

– Chuyện ngôi nhà hoang trên đồi ấy!

– À, tao nhớ rồi! – Tiểu Long gật gù, nó oang oang vẻ mừng rỡ như vừa tìm lại được tờ giấy bạc mấy hôm nay đánh mất – Hôm trước mày có bảo cứ đến tối thứ bảy là bọn ma hiện lên đốt đèn bày tiệc trong ngôi nhà này mà tao quên mất!

Ðiệu bộ hớn hở và cái giọng bô lô ba la của Tiểu Long khi nói về ngôi nhà ma khiến bọn nhóc chết điếng. Mãi một lúc, Dế Lửa mới sợ sệt lên tiếng:

– Mày không nên bô bô cái miệng như vậy!

Lượm gật đầu hùa theo:

– Thằng Dế Lửa nói đúng đó! Anh cứ hét ầm lên như vậy, “bọn họ” sẽ theo anh về đến tận nhà đấy!

– Nhưng dù không hét ầm thì thằng Tiểu Long sớm muộn gì cũng bị vặn cổ! – Thằng Hiện thấp thỏm nói – Khi nãy nó chả ném bóng lên đồi là gì!

Nghe Hiện nhắc chuyện ném bóng vừa rồi, mặt mày bọn nhóc bất giác lộ vẻ hoang mang. Giọng Lượm căng thẳng:

– Thế này thì nguy to rồi!

Vừa nói nó vừa nắm chặt tay Tiểu Long làm như ông anh nó sắp bị “bọn họ” vặn cổ tới nơi.

Vẻ nhớn nhác của bọn nhóc khiến Tiểu Long phì cười:

– Chúng vặn cổ tao thì tao vặn cổ lại chúng, lo gì!

– Mày đừng có ăn nói báng bổ như thế chứ! – Thằng Hiện nghiêm mặt, vẻ phật ý – “Song phi cước” của mày chả là cái đinh gì đối với “bọn họ” cả!

Quý ròm đứng nghe một hồi đã thấy nóng mặt. Giờ thấy thằng Hiện mở miệng chê bai tài nghệ của bạn mình, nó liền nhếch môi “xì” một tiếng:

– Ma với quỷ, tao chả tin!

Một mình Tiểu Long đắc tội với người


Insane