XtGem Forum catalog
Kính Vạn Hoa: Con Mả Con Ma – Nguyễn Nhật Ánh

Kính Vạn Hoa: Con Mả Con Ma – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324374

Bình chọn: 8.5.00/10/437 lượt.

tục nói:

– Xưa nay những người gặp ma bao giờ cũng bị bắt mất hồn vía, nếu không lăn đùng ra chết thì cũng dở điên dở dại!

Quý ròm thấp thỏm:

– Thế chị Cam mày có điên điên dại dại không?

– Chị Cam tao thì không hề gì! – Dế Lửa chép miệng – Ðó là nhờ chị tao cúng!

Quý ròm tròn xoe mắt:

– Cúng?

– Ừ. Chị tao cúng suốt ba ngày luôn!

– Thế chị mày cúng như thế nào?

Dế Lửa lộ vẻ bối rối:

– Tao cũng chả rõ! Ðó là tao chỉ nghe chị tao bảo thế thôi!

Rồi nó chép miệng nói thêm:

– Chính vì không rõ nên tao mới rủ mày với thằng Tiểu Long về nhà chơi! Tao sẽ nhờ chị Cam tao chỉ cho mày cách cúng vái. Nếu không, sớm muộn gì mày cũng gặp tai họa!

Câu cuối cùng, Dế Lửa nói bằng giọng chắc như đinh đóng cột làm Quý ròm bất giác đâm lo. Tất nhiên Dế Lửa nói là nói về những người gặp ma thực sự. Quý ròm không ở trong trường hợp đó. Từ đầu đến cuối, nó chỉ toàn bịa. Nhưng câu chuyện chị Cam bị ma giấu tháng trước khiến nó la ngay ngáy. Nếu đúng như vậy thì trên đồi Cắt Cỏ quả là có ma thật! Mình tuy không gặp ma nhưng mình bịa lung tung về “họ” để dọa bọn nhóc, hành động bất kính đó thế nào “họ” cũng không bỏ qua! Quý ròm xao xuyến nhủ bụng và chẳng còn hứng thú gì để tiếp tục vặn vẹo, nó lặng lẽ đi theo Dế Lửa.

Tiểu Long trước sau tịnh không chen một lời nào vào câu chuyện giữa Quý ròm và Dế Lửa. Thấy thủ lĩnh Xóm Dưới lo lắng cho tính mạng của Quý ròm, Tiểu Long vừa cảm động lại vừa buồn cười. Nhưng nó không buồn nhếch mép. Nó đóng vai kẻ vô can, Dế Lửa bước tới đâu nó làm thinh bước theo tới đó.

Nhà Dế Lửa quả là gần xịt, đúng như nó “quảng cáo”. Bên kia con đường làng là một lối mòn chạy xuôi giữa hai bờ duối dại lốm đốm quả vàng. Lối mòn dẫn đến một ngôi nhà gạch ba gian xây theo kiểu xưa, mái lợp ngói âm dương với những cánh cửa gỗ lim to bản và lên nước đen bóng. Ðó là nhà Dế Lửa.

Nhà Dế Lửa có bốn chị em cả thảy. Nhưng vào giờ này, thằng Chút và thằng Do còn ở ngoài đồng. Chỉ có mỗi chị Cam nó ở nhà.

Chị Cam của thằng Dế Lửa là một cô gái xinh đẹp theo kiểu thôn dã. Ðôi môi mọng đỏ tự nhiên, mái tóc dài óng ả ngang lưng thoang thoảng mùi bồ kết và đôi mắt to tròn, đen láy như mắt nai.

Ðôi mắt đó càng mở to hơn nữa khi nghe ông em kể thao thao về những điều kinh dị Quý ròm vừa gặp phải trên đồi Cắt Cỏ.

Dế Lửa vừa dứt lời, chị quay sang Quý ròm, mỉm cười hỏi:

– Những chuyện vừa rồi là có thật cả đấy chứ?

Câu hỏi đột ngột của chị Cam khiến Quý ròm chột dạ. Nó chớp mắt làm bộ thật thà:

– Thật trăm phần trăm đấy ạ! Chính mắt em thấy mà lại!

– Chị chỉ hỏi thế thôi, chứ chị tin là em trông thấy thật! – Trong thoáng mắt, chị Cam thu ngay nụ cười nửa miệng, mặt chị bỗng chốc mơ màng. Và trong vẻ mơ màng đó, chị nói – Trên đồi Cắt Cỏ ma nhiều lắm! Ma ở trong ngôi nhà hoang! Tháng trước chị đi mót củi ở đó, bị ma giấu gần nửa ngày trời!

Quý ròm tò mò:

– Thế con ma giấu chị có giống với con ma nhát em không?

– Chị không nhìn thấy! – Chị Cam khẽ cắn môi – Hôm đó là buổi trưa, chị bó củi xong tính trở về nhà thì không tìm được đường đi xuống. Như bị một kẻ vô hình dẫn dắt, chị cứ đi loanh quanh trên đồi. Ði mãi, đi mãi đến khi kiệt sức thì chị thiếp đi!

Quý ròn hồi hộp:

– Rồi sau đó thì sao?

Chi Cam đưa tay vuốt tóc:

– Mãi đến khi trời gần tối, chị mới tỉnh dậy. Và nhận ra mình đang nằm vắt vẻo trên ngọn cây.

Câu chuyện của chị Cam làm Quý ròm sởn gai ốc. Nó nói, và nghe miệng khô rang:

– Như vậy đúng là ma thật rồi!

– Còn thật với không thật gì nữa! – Dế Lửa hừ giọng – Ðang ở dưới đất tự nhiên lại toòng teng trên cây,không phải ma làm thì ai vào đấy!

Rồi quay sang bà chị, nó sốt ruột đi vào mục đích chính:

– Thế rồi sau đó chị cúng vái ra sao, bày cho bạn em đi!

Chị Cam lim dim mắt:

– Sau đó chị phải trở lại đồi Cắt Cỏ nhặt một hòn đất đem về. Và đợi đến nửa đêm chị ra sau vườn thắp một nén nhang cắm trước hòn đất. Suốt ba đêm liền như vậy!

Quý ròm thở phào:

– Chỉ thế thôi ư?

– Ừ, chỉ thế thôi! Nhưng khi thắp nhang mình phải thật thành tâm!

Câu chuyện rùng rợn của chị Cam đủ biến một đứa lém lỉnh như Quý ròm trở thành đờ đẫn. Nó nghệt mặt ra:

– Chị đừng lo! Em sẽ làm được mà!

Nói sao làm vậy, lúc quay trở ra, Quý ròm không thẳng đường về Xóm Trên mà kéo Tiểu Long lần theo lối cũ.

– Ði đâu đây? – Tiểu Long vùng ra khỏi tay bạn.

– Trở lại đồi Cắt Cỏ!

– Chi vậy?

– Thì như chị Cam dặn đó! Nhặt một hòn đất đem về!

– Trời đất! – Tiểu Long trợn tròn mắt – Bộ mày tính làm thật hả?

Lần này thì Quý ròm không đáp. Tự dưng nó cảm thấy ngường ngượng. Ừ, một “nhà khoa học” như nó bỗng nhiên lại đi nghe lời một cô gái quê bày ra chuyện cúng vái ma quỷ quả là trông chẳng giống ai thật! Nhưng biết làm thế nào được! Nhà khoa học thì nhà khoa học chứ! Nếu nổi khùng lên, những hồn ma lảng vảng trong ngôi nhà hoang kia thừa sức vặt cổ bất cứ một nhà khoa học nào! Mà Quý ròm thì không muốn bị vặn cổ. Nó cũng không muốn dở điên dở dại. Vì vậy, nó đành phải nghe lời chị Cam. Và cũng vì vậy, nó nói mà không nhìn Tiểu Long, giọng ngượng ngập:

– Tự dưng tao