The Soda Pop
Kính Vạn Hoa: Con Mả Con Ma – Nguyễn Nhật Ánh

Kính Vạn Hoa: Con Mả Con Ma – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324444

Bình chọn: 9.5.00/10/444 lượt.

hông ra hơi. Ba lo quá bèn sai em đạp xe xuống nhà ông Cửu Ngô ở Xóm Dưới mời ổng lên xem mạch cho ông.

– Sao tao nghe chú Năm bảo ông uống thuốc của thầy Giáo Hóa? – Tiểu Long vọt miệng cắt ngang.

Lượm khịt mũi:

– Ông chỉ mới uống thuốc của thầy Giáo Hóa cách đây vài ngày thôi! Trước đó ông vẫn hốt thuốc chỗ ông Cửu Ngô!

Quý ròm không quan tâm đến chuyện ông của Tiểu Long uống thuốc của ai cho lắm. Nó lộ vẻ sốt ruột:

– Thế rồi sao nữa? Mày có mời được ông thầy đó không?

– Ðược! – Lượm gật đầu – Nghe em hổn hển báo tin, ổng lật đật đi theo em liền!

– Rồi sao nữa? – Quý ròm lại nóng nảy giục.

– Rồi em chở ổng đi chứ sao! Ðến nơi, sau khi ổng bắt mạch và hốt thuốc cho ông xong, em lại chở ổng về nhà!

Cái lối kể chuyện con cà con kê của Lượm làm Quý ròm đổ quạu:

– Mày nói cái gì mà dông dài thế! Vậy chứ mày thấy ma đốt đèn vào khi nào?

Lượm đưa tay quệt mồ hôi trán:

– Từ từ để em kể! Sắp tới chỗ đó rồi!

Rồi nó thu người lại, mặt mày nghiêm trọng:

– Sau khi chở ông Cửu Ngô về lại Xóm Dưới, em một mình đạp xe về. Trước nay em vẫn nghe tụi bạn đồn đủ chuyện về ngôi nhà hoang trên đồi Cắt Cỏ nên ban đêm đi ngang qua đó em hãi lắm. Nhưng hai lượt chở ông Cửu Ngô đi về thì không sao. Ðến lần thứ ba, lúc quay trở về nhà một mình, em thình lình nhìn thấy có ánh lửa trên đồi. Ánh lửa phát ra ngay từ ngôi nhà hoang. Thế là hồn vía lên mây, em cong lưng đạp bán sống bán chết, bên tai cứ có cảm giác như ai đó đang thình thịch đuổi theo!

– Ðồ chết nhát! – Quý ròm cười mũi, nó quên bẳng so với Lượm, nó cũng chẳng dũng cảm hơn bao nhiêu – Chắc gì đó là ma! Biết đâu có ai đang đốt đèn tìm kiếm cái gì trên đó thì sao!

– Ai lại đi lên đồi vào giờ đó! – Lượm cãi – Hơn nữa, ánh lửa em nhìn thấy không giống với ngọn lửa thông thường. Ngọn lửa thông thường có mày vàng. Còn ngọn lửa kia xanh lè xanh lét!

– Ngọn lửa màu xanh? – Quý ròm ngạc nhiên.

Lượm nuốt nước bọt:

– Ừ! Ðó đích thị là ngọn đèn ma!

Trong khi Quý ròm thẩn người nghĩ ngợi thì Tiểu Long nheo mắt ngó Lượm:

– Thế sao hôm trước mày bảo ma đốt pháo bông?

Câu hỏi vặn của ông anh không làm Lượm bối rối tí ti. Nó gật đầu:

– Ðó là do tụi Xóm Dưới kể! Nhưng chuyện ma đốt pháo bông thỉnh thoảng mới có đứa bắt gặp. Còn ma thắp đèn mỗi tối thứ bảy thì đứa nào cũng trông thấy!

Rồi thấy Tiểu Long có vẻ ngờ vực, Lượm tặc lưỡi nói thêm:

– Không tin, anh đi hỏi thằng Tắc Kè Bông xem!

Tối đó, Tiểu Long và Quý ròm đợi đến khuya lơ khuya lắc mới thấy Tắc Kè Bông mò về.

Tiểu Long đón Tắc Kè Bông ngay ngạch cửa:

– Bông nè! Mày đã nhìn thấy ngọn đèn ma trên đồi Cắt Cỏ bao giờ chưa vậy?

– Chưa!

Câu trả lời của Tắc Kè Bông làm Tiểu Long và Quý ròm chưng hửng.

– Chưa hả? – Tiểu Long quẹt mũi – Sao thằng Lượm bảo tụi tao hỏi mày thì biết?

Tắc Kè Bông liếm môi:

– Chuyện ma quỷ trong ngôi nhà hoang chỉ mới xuất hiện chừng hai, ba tháng nay thôi! Còn tao thì lâu rồi không đi xuống Xóm Dưới nên tao không biết!

Quý ròm phấp phỏng:

– Nhưng theo mày thì chuyện đó có thật không?

– Tao cũng chả rõ! – Tắc Kè Bông lộ vẻ ngập ngừng – Nhưng chắc là có thật! Chuyện ma đốt đèn rất nhiều người nhìn thấy. Ngay cả mẹ tao cũng trông thấy một lần. Mẹ tao dặn tao nếu không có chuyện khẩn cấp thì không được đi ngang đồi Cắt Cỏ vào ban đêm!

Thấy Tắc Kè Bông đem thím Năm Sang ra làm bằng chứng, Quý ròm hết ham chất vấn. Nó liếc Tiểu Long như muốn nói “Như vậy chuyện ma này là có thật mày ạ!”. Và ý nghĩ đó khiến nó lo âu không tả. Nó sực nhớ hồi chiều bị Tiểu Long phá bĩnh, cuối cùng nó đã không nhặt một hòn đất nào nơi đồi Cắt Cỏ đem về như lời chị Cam dặn và như vậy rất có thể một ngày nào đó nó sẽ bị lũ ma kia tim tới vặn cổ.

Thấy Quý ròm nhìn mình bằng ánh mắt nhớn nhác, Tiểu Long biết tỏng bụng dạ thằng này đang nghĩ gì. Nó liền giở giọng cà khịa:

– Làm gì mày hãi thế? Bộ mày quên mày là “nhà khoa học” rồi sao?

Quý ròm chưa kịp “chống đỡ” đòn tấn công của Tiểu Long thì Tắc Kè Bông đã bất bình lên tiếng:

– Nhà khoa học thì nhà khoa học chứ! Ðã gặp ma rồi thì nhà khoa học cũng bó tay!

Tiểu Long nheo mắt:

– Ai bảo mày thế? Ðã là nhà khoa học thì đời nào người ta lại tin ma!

– Ðấy là anh tưởng thế thôi! – Tắc Kè Bông nhún vai – Ðâu phải chỉ có dân quê mới tin ma!

Rồi sợ Tiểu Long không tin, Tắc Kè Bông hùng hồn dẫn chứng:

– Ví dụ như anh Sơn ở trên huyện! Ảnh làm ở xưởng phân bón, là kỹ sư đàng hoàng nhé! Lúc đầu nghe người ta kháo nhau về chuyện ma thường hiện lên ở đồi Cắt Cỏ, ảnh cũng vỗ ngực nói ngang như mày vậy. Ảnh bảo ảnh là nhà khoa học, không bao giờ mê tín. Thậm chí cách đây khoảng hai tháng, hồi ngôi nhà hoang mới bắt đầu có ma, ảnh còn băng băng xộc lên tận đồi Cắt Cỏ, bảo sẽ tìm cho ra bọn người nào giả ma giả quỷ nhát dân làng.

Quý ròm nhấp nhổm như ngồi phải tổ kiến:

-Thế rồi sao? Ảnh có tìm ra dấu vết gì không?

– Ðã là ma thì làm quái gì có dấu vết mà tìm! – Tắc Kè Bông cười khảy – Một giờ trưa thứ bảy ảnh đi lên đồi, tới sau giờ chiều mới trở xuống, người tơi tả như cái mền rách. Bọn trẻ bu đen bu đỏ dưới