Duck hunt
Lạc đường

Lạc đường

Tác giả: Dạ An

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325405

Bình chọn: 9.00/10/540 lượt.

m lắc đầu cười nói, cậu ta lại nắm tay tôi nói, “Lạnh quá! Nằm chỗ này không sợ bị đông lạnh hay sao!”

Tay cậu ta thật ấm áp, tôi duỗi tay kia qua để cậu ta ôm. Qua một lúc lâu, tôi rút tay về cười nói: “Tay của tôi không có nhiệt, làm ngài lạnh theo rồi.”

Chúng tôi ra khỏi viện, đứng dưới hành lang nói chuyện. Tôi nhớ tới trắc phúc tấn Qua Nhĩ Giai thị của cậu ta đã có thai, nói: “Chúc mừng ngài sắp làm cha.”

Thập Tam lạnh nhạt cười nói: “Đa tạ.”

Tôi rất tầm thường nói: “Cho dù là sinh con trai hay con gái, đều có thể mời tôi đến uống rượu đầy tháng!”

Cậu ta ranh mãnh cười nói: “Đến lúc đó chỉ sợ nâng kiệu tám người khiêng đến mời cô cũng không đi.”

Tôi nhất thời nghĩ đến thân thích của cậu ta, trong lòng bắt đầu co rút, bất đắc dĩ cười nói: “Ừ, tôi vẫn nên tránh thì tốt hơn.” Lập tức chuyển đề tài hỏi cậu ta chuyện đi tuần ở phương Nam. Cậu ta miêu tả tỉ mỉ cho tôi nghe, tôi cũng xác minh một chút đặc sắc về nơi đó, cậu ta kì lạ hỏi: “Cô đã từng đến phương Nam sao?”

Tôi nhìn nơi xa xa cười đáp: “Trong mơ đã đi qua.” Một giấc mộng đã rất lâu rồi.

“Đầu xuân đi cưỡi ngựa đi. Còn có thể săn bắt nữa. Cô biết dùng cung không?” Cậu ta nói.

“Không. Đến lúc đó học cũng không muộn.”

Đang nói chuyện, phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Thập Tam nhìn lại, gọi một tiếng: “Thập Tứ Đệ.”

Khuôn mặt Thập Tứ cố kiềm chế, nhìn chằm chằm chúng tôi hỏi: “Nói chuyện gì vậy?”

“Cũng không có gì, ôn lại chuyện xưa thôi.” Thập Tam cười vỗ vỗ bờ vai cậu ta, sau đó nói, “Hai người cứ nói chuyện đi, ta đi vào trước.”

Lại chuồn mất rồi! Tôi cũng không thể lôi kéo không cho cậu ta đi được, đành phải mắt to trừng mắt nhỏ với Thập Tứ. Sau khi Thập Tam đi, sắc mặt Thập Tứ cũng giãn ra. Cậu ta nói: “Nhìn nàng lạnh cóng kìa, theo ta đi vào thôi.”

“Tôi sợ bọn họ lại nghĩ cách cười tôi, không vào thì hơn.” Tôi lắc đầu nói. Trên người bỗng nhiên ấm áp, cúi đầu lại thấy cậu ta đã khoác áo da có viền nhũ kim loại lên người tôi.

Tôi ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn cậu ta nói: “Cảm ơn.”

Cậu ta quay mặt đi, bên tai dường như đỏ lên, nói: “Nàng đứng một lát thì vào. Ta sai người để lại cho nàng một ít thức ăn.” Nói xong liền vội vã rời đi. Tôi nhìn bóng lưng cậu ta, đứng ngây ngốc. Thiếu niên đáng yêu! Đáng tiếc tôi không yêu trẻ con.

Ahhh, lạnh quá! Tôi kéo áo choàng, đi lãng đãng trong vườn. Tôi rất hưởng thụ cảm giác cô đơn, cho dù không nghĩ được gì, một người ngốc cũng thật thoải mái.

Băng qua một con đường ngăn bởi cổng tròn, không biết giẫm phải cái gì, lảo đảo lao về phía trước. Không ngờ phía trước lại có người, bị tôi đụng phải trở tay không kịp, truyết trơn trượt, người đó cũng không đứng vững, ngã ngửa mặt lên trời.

Tôi tưởng là ai, hóa ra là Tứ a ca. Ha ha, tôi không sao, anh ta lại làm đệm cho tôi, cú ngã này chỉ sợ cũng không nhẹ. Ai kêu anh ta dám đùa bỡn tôi, cái này gọi là trả thù phải nhanh! Tôi dùng khuỷu tay chống lên ngực anh ta, nhìn anh ta đau đến nhíu mày lại nói “Thật xin lỗi”, sau đó nhanh chóng đứng dậy, trong lúc lộn xộn lại không quên giẫm một cước lên mu bàn chân anh ta.

Sau khi anh ta đứng thẳng dậy, hừ lạnh nói: “Cô đúng là oán hận tất báo!”

Tôi vỗ tuyết trên người nói: “Ngài có thể thông cảm vì tôi đã ngã vào lòng ôm ấp là đã may lắm rồi.” Tôi ngẩng đầu thỏa mãn nhìn vẻ mặt kinh ngạc của anh ta, cười nói: “Nói đùa thôi. Tứ gia biết tôi thích nói đùa mà.”

Ánh mắt anh ta uy nghiêm đáng sợ nhìn tôi, tôi bình tĩnh cười nói với anh ta: “Nếu Tứ gia không còn chuyện gì, cho phép tôi cáo lui trước.” Nói xong khom người với anh ta, tìm đường quay về.

Đói quá! Ban nãy chưa ăn gì cả, Thập Tứ có để dành thức ăn cho tôi không nhỉ.

Yên bình nghênh đón tháng giêng năm Khang Hi bốn mươi hai. Tôi chỉ ở nhà một ngày, mùng hai bắt đầu đến thăm cha Tiểu Chung như thường lệ. Tiếng La Tinh của tôi tiến bộ rất nhanh, đã có thể nói ăn cơm, đi toilet, hỏi đường…(hóa ra Tiểu Chung muốn dùng kinh thánh làm tài liệu dạy tôi, bị vẻ mặt giống như rút gân của tôi dọa lùi). Mùng năm lăn lộn ở chỗ anh ta một buổi sáng, đến bữa trưa lại về nhà. Vừa lúc Hồng Nguyệt Nhi trách móc tôi bỏ rơi cô nàng ở nhà, tôi liền dẫn cô ra ngoài đi dạo.

Đi vòng quanh lại đến nhà của Phương Ngọc Trúc. Lúc vào viện, cô đang múc nước tưới hoa, nhìn thấy tôi, một bầu nước đã đổ ướt giày thêu.

“Lý công…Lý cô nương!”

Tôi cầm lấy cái muôi trong tay cô, cười nói: “Gọi Lý Hàm là được rồi. Mau thay giày đi, trời lạnh đừng để bị bệnh.”

Phương Ngọc Trúc đỏ mặt, vội vàng chạy vào nhà, tôi và Hồng Nguyệt Nhi đứng chờ trong sân. Không bao lâu cô xuất hiện, nhưng khuôn mặt lại càng đỏ hơn, vội vàng mời chúng tôi vào phòng.

Cô rót trà cho chúng tôi, lại đem bánh ngọt hạt dưa cho chúng tôi ăn. Nhìn bên ngoài bánh ngọt xốp giòn màu vàng óng ánh, tầng tầng nhô ra như cánh hoa sen, rất hấp dẫn. Bên trong bọc bánh đậu, đưa vào miệng thơm ngọt xốp giòn, tôi ăn liền mấy cái.

“Rất ngon. Em cũng nếm thử đi.” Tôi bón một miếng cho Hồng Nguyệt Nhi một mực chỉ nhìn tôi ăn, hỏi Phương Ngọc Trúc: “Bánh này là bánh gì thế? Mua ở cửa hàng nào?”

Cô hé miệng cười, nói