pacman, rainbows, and roller s
Lạc đường

Lạc đường

Tác giả: Dạ An

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325185

Bình chọn: 9.00/10/518 lượt.

ữ chủ nhân báo danh, sau đó lại đến thư phòng quen thuộc của lão Bát. Lão Bát không có ở đây, đang lúc khó hiểu tại sao nơi rộng lớn như vậy mà cả một a hoàn cũng không thấy, chợt nghe bên ngoài có vài tiếng giày soàn soạt đi vào. Tôi đứng sau giá sách trùng điệp, không nhìn thấy người bên ngoài, đương nhiên bọn họ cũng không nhìn thấy tôi. Người tới “Két…” một tiếng đóng cửa, tim tôi lập tức rơi lộp bộp, có dự cảm không tốt. “Hoàng thượng trở về cũng gần một tháng, tại sao còn chưa có động tĩnh gì?” Một giọng nói xa lạ vang lên.

“Khải Công, việc này không thể gấp.” Lão Bát nói chuyện vẫn bình tĩnh như vậy.

Một giọng nam khác chưa từng nghe qua nói: “Lão già Sách Ngạch Đồ cũng cạn kiệt rồi. Có muốn cho thêm chút xúc tác nữa…”

Lão Bát ôn hòa cắt ngang lời anh ta: “Không cần cho thêm nữa, trong lòng hoàng a mã đều rõ ràng rồi.”

Người nói chuyện thứ nhất nói: “Đúng vậy, có ong độc của Cao Sĩ Kỳ, lúc này chỉ sợ là hắn chạy trời không khỏi nắng.”

Tiếp đó bọn họ lại dùng tiếng Mãn nói liên miên một lát, sau đó liền mở cửa ra ngoài.

Tôi thở ra một hơi, vội vàng di chuyển đôi chân run lẩy bẩy đi ra ngoài. Nào có thể đoán được, đến ngưỡng cửa lại bị lão Bát đứng chặn lại. Anh ta dịu dàng cười nói: “Cuối cùng cũng chịu ra rồi à?”

Tôi bị anh ta dọa sợ đến mức lui về phía sau vài bước, tái mặt nhìn anh ta.

“Hóa ra cô cũng biết sợ.”

Vô nghĩa! Chưa bao giờ sợ hãi không phải là người chết thì cũng là đần độn. Là người đương nhiên sẽ sợ, sợ cao, sợ đau, sợ tai bay vạ gió, sợ bệnh chết…Tôi sợ ngài sẽ giết người diệt khẩu.

Lão Bát vừa cười hỏi: “Có muốn biết hai người ban nãy là ai không?”

Tôi liều chết lắc đầu, anh ta lại nói: “Một người là Chưởng viện học sĩ Hàn Lâm Việc kiêm Lễ Bộ Thị Lang Quý Tự, một người là thống lĩnh thị vệ đại nội A Linh A.” Sau đó, anh ta lại vỗ vai tôi nhẹ giọng trêu đùa nói: “Từ nay về sau, cô chính là ‘đồng phạm’ rồi.”

Có quỷ mới là ‘đồng phạm’ với ngài! Tôi ‘bốp’ gạt tay anh ta ra, đột nhiên đẩy anh ta xông ra ngoài, lại nghe thấy lão Bát cười ha ha trong phòng. Khốn kiếp! Đùa tôi vui lắm sao!

Hốt hoảng chạy thật lâu, ở một chỗ rẽ hành lang uốn khúc lại bị trượt chân, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, vì thế liền dừng lại ôm cây cột thở dốc.

“Cô làm gì ở đây?”

Tôi ngẩng đầu liền thấy lão Tứ khoác áo viền xanh đen đứng xa không đến hai thước. Chẳng lẽ bị tôi cản đường? Tôi thỉnh an anh ta, sau đó tránh sang một bên. Nhìn thấy trang phục ấm áp của anh ta tôi liền cảm thấy lạnh run. Còn đội nón nữa chứ, tôi ngay cả cái găng tay cũng không có.

Anh ta từ bên cạnh tôi đi qua, dường như nhớ đến cái gì đó lại dừng lại, nói với tôi một câu: “Thập Tứ đệ ở tiền thính, đang tìm cô đấy.”

Tin tức này khiến tôi kinh hãi, tôi không có tinh thần đối phó với con người phiền phức đó, phải tìm chỗ trốn! Tôi cúi chào anh ta rồi tranh thủ rút lui.

Tôi tìm gian phòng trống ngày thường không có ai ra vào, lấy sách không khỏi mà lấy từ chỗ lão bát giết thời gian. Đến giờ cơm chiều mới trở về chỗ Bát phúc tấn.

Sau đó, tôi lại phát hiện bị người ta đùa giỡn! Căn bản Thập Tứ không có tới. Đáng thương cho tôi ở chỗ kia không có lò sưởi, không có kháng nhiệt, không có nước trà điểm tâm, bị đông lạnh trong phòng hết ba giờ!

Tứ đại gia, tôi có đắc tội với ngài chỗ nào sao? Sau nhiều lần nghĩ đi nghĩ lại vẫn là—-không có. Các người rãnh rỗi cũng đừng lấy tôi ra chơi đùa chứ!

Chương 11

Chương 11: Yến tiệc không vui

Tiệc rượu mở tại Tinh Tuyết Đường, bên trong bên ngoài mỗi nơi bày hai bàn tròn lớn, ở giữa bày một tòa đá vân mẫu khảm đồ trang trí ngăn cách. Lúc tôi đến, khách nữ đều đã tề tụ ở nội đường. Bát phúc tấn là nữ chủ nhà, gánh lấy nhiệm vụ giới thiệu.

Tôi làm lễ chào hỏi với một đám người, sau đó càng ngày càng cảm thấy lúng túng, bởi ở đây phần lớn đều lá các bà vợ lớn bé của các hoàng tử, chỉ có hai ba người chưa xuất giá, nhưng cũng đều là cách cách tiểu thư họ hàng thân thuộc. Tôi cố gắng không để ý đến ánh mắt tò mò nghiên cứu của các vị phúc tấn, chỉ cúi đầu cười chết lặng. Cả vị trắc phúc tấn của Thập Tam cũng đến rồi, duy chỉ không thấy vị kia của Thập Tứ. Mấy cô nàng hai ba người một tụm đàm tiếu, tôi lại yên tĩnh đợi trong góc khuất.

Ước chừng uống xong hai chung trà vẫn không thấy khách nam đi vào. Bát phúc tấn liền phái người đi xem tình hình, a hoàn đi một lát, trở về nói, họ vẫn còn làm thơ thưởng tuyết, tiệc rượu bên kia đã mở rồi. Bát phúc tấn cười nói: “Mỗi năm tuyết rơi hơn cả năm sáu lần, cũng không biết có gì đẹp! Không bằng chúng ta cứ khai tiệc trước đi!”

Tiếp đó liền phân thứ tự chỗ ngồi, Bát phúc tấn kéo tôi lại gần một thiếu phụ xinh đẹp, cười nói: “Có lẽ kiếp trước hai người là người một nhà, vậy thì ngồi gần đi.” Vị này họ Lý, là Trắc phúc tấn của Tứ a ca, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, vì tuổi còn nhỏ nên gương mặt còn hơi đầy đặn, ngũ quan xinh xắn. Tôi nghĩ thầm, diễm phúc của Tứ a ca cũng không ít, phúc tấn đoan trang xinh đẹp, trắc phúc tấn Lý thị nhu mì ngọt ngào, giữa nhiều phúc tấn của các hoàng tử vậy cũng xem là nổi trội rồi. Lý Thị dịu dàng cười với tôi, k