Teya Salat
Lạc đường

Lạc đường

Tác giả: Dạ An

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325754

Bình chọn: 7.00/10/575 lượt.

của kiểu người không làm việc đàng hoàng của con cháu Bát Kỳ!

Trần Thời hạ cười nói: “Thanh Trạc đúng là “lòng không ham muốn vất vả, thân không muốn làm đầy tớ phục dịch, trốn tránh tục danh, thuận thời sống an ổn”, chẳng như chúng ta suốt ngày nôn nóng mưu cầu với phục dịch!” Lời này nếu là người khác nói thì còn có loại ý tứ châm chọc chua chát, nhưng nói ra từ miệng của Trần Thời Hạ, lại là nói Đạt Lan thì không hề ảnh hưởng đến sự vui vẻ giữa bằng hữu với nhau.

Sau đó, Trần Thời Hạ và Lý Hạo lại nói đến đề tài “kinh doanh giúp nước”, tôi và Đạt Lan hai người rãnh rỗi đành phản tán gẫu về thiên văn vật lý, núi sông linh tinh. Đạt Lan nói thu thập rất nhiều thiên thạch, làm tôi rất thích thú.

Nói chuyện khoảng chừng hơn một giờ, thấy cũng không còn sớm, chúng tôi liền vén màn, muốn đưa tiễn Trần Thời Hạ qua cầu. Mới ra khỏi quán trà liền gặp Lão Tứ và Chu Tòng Thiện lần trước. Chúng tôi ngồi xe la chậm rãi đi, Chu Tòng Thiện khẩn thiết lôi kéo Trần Thời Hạ dặn dò, bảo anh ta nhất định đừng để lỡ kì thi mùa xuân năm sau.

Con đường đá bằng phẳng không dài, rất nhanh đã đi tới đầu cầu, Trần Thời Hạ rưng rưng phất phất tay với chúng tôi, trèo lên xe đi. Chúng tôi nhìn theo chiếc xe la của anh ta hòa vào dòng xe ngựa rời Kinh, dần dần đi xa, biến mất.

Lúc cáo biệt Chu Tòng Thiện, lại trông thấy Chung Bình đánh xe cho ông ta. Cậu ta thấy tôi, gọi một tiếng “Lý cô nương”, sau đó cúi chào thỉnh an. Chu Tòng Thiện nghi hoặc nhìn cậu ta, lại nhìn tôi. Tôi “ừm” một tiếng, không quan tâm đến ánh mắt sắc nhọn của Chu Tòng Thiện, đánh ngựa rời đi.

Chạy một vòng quanh vùng ngoại ô với Lý Hạo, qua giữa trưa mới đi về, dù sao ban nãy ăn những thứ ở quán trà cũng đói rồi. Thấy sắp đến cửa nhà, cho dù từ xa đã thoáng nhìn thấy ở góc đường, Chung Bình khoanh tay đứng trước xe ngựa. Điều này hiển nhiên không phải là chiếc xe ngựa của Chu Tòng Thiện đi ban nãy.

Tôi xoay người xuống ngựa, nói với Lý Hạo: “Đệ về trước đi, tỷ còn có chút việc.” Nói xong đưa dây chương Bạo Tuyết cho cậu ta.

Nhưng cậu ta cũng nhảy xuống ngựa, kéo tôi lại nói: “Tỷ, tỷ đi đâu vậy?”

Tôi rút tay về, nói: “Tỷ có hẹn với một người, đệ cũng đừng quan tâm nữa. Trở về làm bài tập hình học đi, buổi tối tỷ sẽ kiểm tra.” Nói xong liền đi tới xe ngựa.

Quay đầu trông thấy Lý Hạo còn đứng ở đó, tôi liền thủ thế đánh cậu ta, cậu ta liền bước từng bước quay đầu lại rồi đi.

Chung Bình đặt ghế nhỏ xuống cho tôi, tôi xua tay tỏ ý không cần, nhẹ nhàng nhảy lên xe. Vừa mới vén rèm đã bị người ta dùng lực, ngã vào lòng ngực quen thuộc.

Tôi ngẩng đầu cười hỏi: “Chàng đang đợi ta?”

Anh ta vân vê tóc mai của tôi, đỡ tôi ngồi xuống, cười nói: “Hôm nay ngồi với ta.”

“Chàng gọi ta đến là để ta ngồi yên chỗ này sao?” Tôi ngồi ở mép giường, tay trái giữ cằm chống trên bàn gỗ liêm sơn đen.

Cuối cùng anh ta cũng ngẩng đầu lên từ trong đống công văn, dùng giọng điệu dỗ dành tiểu hài tử nói: “Lúc này ta không rãnh, nàng ngoan ngoãn ngồi đó đi.”

Phỏng chừng không đầy một chốc, tôi đã nói: “Chàng bận việc thì ta về trước.”

Anh ta vỗ về nói: “Nếu thấy buồn chán thì mang ghế đến ngồi bên cạnh ta.”

Ài, anh ta kiên quyết kéo tôi làm vật trang trí mà. Dù sao tôi cũng phải tìm chút việc để làm vậy! Vì thế tôi nói: “Ta muốn ăn cái gì đó.”

Anh ta vỗ tay “bốp bốp” hai cái, gọi Chung Bình tiến vào, hỏi tôi: “Nàng muốn ăn cái gì?”

Tôi nói, làm cho tôi vài món điểm tâm là được, chỉ đích danh muốn như loại măng tuyết nem rán. Sau đó lại nghĩ nghĩ, nói với Chung Bình: “Làm thêm cho ta một chén trà hồ đào, thêm một chút sữa bò, ít đường, không cần bỏ bột súng. Như vậy sẽ ngon miệng hơn.”

Chung Bình nghe xong yêu cầu của tôi, ánh mắt chớp cũng không chớp đáp ứng lui ra.

“Lại có nhiều suy nghĩ cổ quái như vậy.” Lão Tứ lắc đầu cười nói, “Ta thấy nàng thật là khó nuôi!”

Tôi không trả lời anh ta, hỏi: “Có sách gì cho ta đọc không?”

Anh ta chỉ chỉ một vài quyển đặt trên bàn, nói: “Ở đó không phải là có sao?”

“Ta không xem kinh phật.” Chủ nghĩa duy tâm, thần lực kì quái tôi cũng không xem.

“Còn có hai cuốn “Tống Thư” để bên dưới, nàng tìm xem.”

“Khỏi, ta xem rồi.”

Anh ta vừa bực vừa buồn cười: “Sách sử xem qua một lần thì không xem lại nữa sao?”

Tôi thuận miệng đáp: “Ta đã thuộc hết rồi.” Ai có kiên nhẫn đọc đến lần thứ hai chứ.

“Vậy nàng muốn xem cái gì?”

“Tiểu thuyết chẳng hạn.”

Anh ta dứt khoát đáp: “Trong nhà này không có sách đó.”

Tôi cau mày trừng anh ta, cuối cùng anh ta nói: “Trên kệ bên kia có một vài quyển ghi chú của ta. Cũng không phải là truyện truyền kì gì, nếu như nàng không xem thì chẳng còn cái khác đâu.”

Tôi liền rút cuốn bút ký trên ô sách gỗ tử đàn khảm ngà voi kia, có hai cuốn vốn là tiếng Mãn, tôi lật hai trang lại trả về, chỉ đem một vài quyển tiếng Hán đến giường xem. Mặt trên chi chít chữ viết tay nhỏ xíu, đều là bút tích của anh ta, ngẫu nhiên có sửa chữa chú thích bên cạnh. Nội dung rất hỗn tạp, có chuyện bịa về đời sống, bài học tâm đắc, kiến thức khi đi xa, đương nhiên nhiều nhất vẫn là nhận xét về chính trị. Mặc dù không hề thú vị như tình ti