à là do mình quá thông minh thôi.- Cao Mẫn Mẫn nở nụ cười đẹp mê hồn, vậy mà lại có phần châm chọc trong đó. Cô cười ngặt nghẽo rồi cho miếng bánh vào miệng nhai rất ư là ” thoải mái”.
– Bối, cậu và thiếu gia ” socola” thế nào rồi?
– Cái gì mà thiếu gia socola?
– Chẳng phải là Nhị thiếu gia nhà họ Chương đó sao?
– À…sao đâu…!- Không hẹn mà bất giác mặt Thiên Bối đỏ lựng lên, đây chẳng phải là thừa nhận rồi sao?
– Đừng tỏ ra nai tơ như vậy, có cần mình sẽ đeo thêm một cái nơ vào cổ cậu.- Sớm hiểu cái tính ” có tật mà giấu” của bạn mình, Cao Mẫn Mẫn liền dùng lời lẽ tấn công trực diện cho nhanh.
– Thì Vương Thần vẫn hay giúp đỡ mình…- Thiên Bối dơ hai tay lên ôm hai má ửng đỏ của mình, lắc lắc đầu coi thật dễ thương.
– Ra vậy, chậc…- Mẫn Mẫn chỉ biết cười mà lắc đầu cho sự ngốc ngếch trời sinh của bạn mình.
Họ nói chuyện phiếm suốt giờ nghỉ trưa. Có thể nói là miệng hoạt động không ngớt nếu hai người này ngồi với nhau. Nhưng giữa họ vẫn luôn tồn tại một tình bạn vô cùng đẹp đẽ.
Chương 4: Đại tiểu thư
Dương Thiên Bối dậy từ sớm, vẫn công việc hằng ngày, cô lau toàn bộ cửa kính trong tòa nhà, mệt kinh khủng nhưng được làm việc cho nhà họ Chương đối với cô là niềm vinh hạnh lớn lao nhất.
Qua ô cửa kính trong suốt của tầng bốn, cô có thể nhìn thấy toàn bộ khuôn viên của tòa biệt thự này. Bên dưới, những bông hoa hướng dương đã nở rực rỡ, một màu vàng đặc quánh thật tươi mới. Ánh nắng nhè nhẹ phủ lên từng cánh hoa đang tỏa ra mùi hương quyến rũ. Đằng xa xa, vòi nước phun thành nhiều tia mát mẻ. Khung cảnh viễn xứ đẹp đẽ đem cảm giác dễ chịu đến muôn nơi. Thiên Bối mỉm cười híp mắt ngắm nhìn, đôi mắt trong vắt của cô dường như đã thâu tóm được một việc thật hiếm có. Trên chiếc xích đu trắng kem, một người con trai đang khẽ ngồi đung đưa, mái tóc màu đen ấy đang chú tâm vào quyển sách trước mắt. Dáng người thật thanh thoát, xung quanh cậu như phát ra ánh hào quang.
– Em muốn chạm vào anh!- Thiên Bối cong cong đôi mắt đẹp của mình lên cười, cố di ngón tay chạm vào cậu qua cửa kính. Giọng cô nhẹ thủ thỉ bao tâm tình. Cô muốn cậu hiểu được tình cảm của mình thì tốt biết bao, nhưng cứ giữ trong lòng thế này có phải tốt hơn không. ” Chỉ cần anh biết có một người vẫn luôn dõi theo anh.”
Lần đầu tiên Thiên Bối gặp nhị thiếu gia là năm năm về trước. Cô ăn vận rách rưới bước vào cánh cửa hào nhoáng của nhà họ Chương. Người chìa tay ra với cô chính là Vương Thần. Cậu đã dìu dắt, giúp đỡ cô rất nhiều, đến bây giờ cô vẫn còn nhớ nụ cười cậu chủ dành cho cô, nó vô cùng dịu dàng, vô cùng trìu mến. Cô đã ước mình có một chiếc máy chụp hình để chụp lại khoảnh khắc đó thì tuyệt.
Đang mải mê suy nghĩ thì có một bàn tay đặt lên vai cô, cô nhảy dựng lên như mèo gặp chuột, nhầm, là chuột gặp mèo. Cô quay phắt lại với tốc độ của một con ốc sên, hai mắt mở to hết cỡ:
– Đại tiểu thư?
Người phụ nữ xinh đẹp, mày ngài mắt phượng này chính là đại tiểu thư nhà họ Chương, Chương Tử Dy, đã vào tuổi thành đạt – 25. Được mệnh danh là mĩ nữ vô song. Mới còn trẻ nhưng cô đã đỗ hai trường đại học danh tiếng nhất trên thế giới cùng một lúc. Tốt nghiệp, cô ra làm việc cho cha, bây giờ đang giữ chức phó tổng giám đốc một công ty lớn. Với dáng vẻ cân đối, mái tóc xoăn nhẹ vàng óng càng tôn lên vẻ đẹp hiếm có của bậc giai nhân này.
– Sao em lại đứng ngẩn ra nhìn chị vậy?- Giọng nói trong trẻo nhưng vô cùng uy lực.
– Tiểu thư! Tôi xin lỗi ạ!- Thiên Bối cúi gập người, vô cùng bối rối.
– Đừng đa lễ như vậy chứ.- Cô nâng nhẹ tay Thiên Bối lên, mỉm cười.
” Ôi! Sao xung quanh mình toàn thiên thần thế này.”- Thiên Bối thấy lòng xuyến xang.
” Trừ cái tên tiểu tử kia ra.”- Nhưng lập tức cô bị đạp xuống mấy tầng mây vì hình ảnh tên nhóc kia lại xuất hiện.
– Dạ, hôm nay tiểu thư về sớm vậy ạ? Tiểu thư cần gì tôi sẽ làm ngay ạ.- Cô vẫn thái độ kính cẩn.
– Vậy cho chị một li cà phê sữa nóng nhé!- Tử Dy vẫn mỉm cười nhìn gương mặt ngây thơ của Thiên Bối.
Cô lập tức chạy đi làm ngay, băng qua những bậc thang lát gạch đá trơn bóng, cô lâng lâng vì lời đề nghị của Tiểu thư. Thiên Bối vốn đã rất quý đại tiểu thư từ lâu.
Cặm cụi trong bếp, cô vừa hát vừa pha cà phê, tâm trạng rất phấn khởi. Vừa khéo hôm nay được nghỉ học, cả nhà họ Chương lại không vắng một ai. Đang vui vẻ vậy mà bất chợt một người xuất hiện khiến niềm vui ấy tắt ngấm ngay:
– Bà chị pha cà phê cho ai đấy? Không phải là cho anh Thần chứ?
– Dạ cho tiểu thư ạ!- Cô nói mà không thèm quay ra nhìn cậu ta.
– Chị Dy về rồi à?
– Vâng.
– Vậy pha cho tôi một li nữa đi.
– Trẻ con uống cà phê không tốt đâu ạ.
” Rầm.”
Bất ngờ Vương Tử đấm mạnh vào tường, ép sát cô đối diện với cậu. Tính ra thì Chương Vương Tử cao gần bằng cô. ( Vì Thiên Bối có 1m60 thôi) Cậu gầm gừ:
– Bà chị đừng coi tôi là trẻ con như thế.
– À…xin lỗi cậu chủ.- Thiên Bối mặt mày tái mét vì hành động bạo lực không báo trước của cậu.
Vương Tử buông ra, xoa xoa bàn tay đỏ ửng của mình rồi bước ra ngoài không thèm quay đầu lại. Khi đã khuất bóng so với Thiên Bối, cậu bỗng nhảy cẫng lên, tay vẩy lên vẩy xuống. ” Á á á, đau