XtGem Forum catalog
Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325911

Bình chọn: 7.00/10/591 lượt.

t nhiên, mặt tôi đỏ bừng, cậu ta có cần nói thẳng toẹt ra thế không. Có cảm giác giống như người bạn gái đích thực của cậu ấy vậy.Nực cười thật đấy, cậu ta mới chỉ quan tâm giúp đỡ tôi có một tí mà đã có cảm giác khác thường là sao. Lâm Vũ Quỳnh, có vẻ như mày bắt đầu đánh mất căn bản rồi đấy, phải chấn chỉnh lại một chút.Nên nhớ, mày không được đánh mất quy tắc riêng của mày, đặc biệt là vì cái tên này. Nhớ đấy CHAPTER 24.1… Hơ…ơ…ơ…oáp…Tôi bước xuống cầu thang trong tình trạng mắt nhắm mắt mở, vật vờ như con gà mờ. Đêm hôm qua chơi game đến tận hai giờ sáng mới ngủ nên mệt quá đi mất. Dạo này toàn gặp đối thủ mạnh không à. Mới có mấy tuần ngó lơ đi vì mấy cái chuyện rắc rối giờ mới chơi lại mà toàn đứa giỏ. Chậc…lại phải tốn mớ tiền nhiều mua thẻ game nữa rồi.– Ngáp có duyên quá đấy. – Tôi vừa mới bưng bát mì lên, chưa kịp ngoạm miếng nào mà tên Minh đã mở cái miệng xỉa xói thường ngày của hắn ra rồi.– Kệ tôi.Đồ chết tiệt, trời đánh tránh miếng ăn mà. Chả lẽ một ngày hắn không mở miệng chê bai tật xấu của tôi là chết nhăn răng ra sao ? Tôi có lòng tự trọng của tôi chứ. Mặc dù thì sự thật hiển nhiên thì tôi có lắm tật xấu thật.– Tối qua cậu lại chơi game đúng không? Con gái con đứa, tập nấu ăn hay làm việc nhà không tập lại tập chơi game. Tôi chịu cậu rồi.- Hắn nhìn tôi đang trong trạng thái ăn nhồm nhoàm như con hổ bị bỏ đói ba năm thì bỉu môi, lắc đầu nguồi nguội.– Bộ trông tôi giống con gái lắm hả? – Tôi ngẩng lên đáp cụt lủn, lại chúi mỏ vào ăn tiếp.– Hả?Đấy là cái thái độ nghệt mắt ra như đứa ngố của Minh vì nghe cái câu trả lời đầy hùng hồn mà chẳng thèm suy nghĩ của tôi. Cơ mà trông tôi giống con trai thật đấy chứ. Không hiểu trời xui đất khiến thế nào mà tôi từ nhỏ đến lớn đều không hứng thú với mấy cái đồ nữ tính, trái ngược hoàn toàn với bà mẹ xinh đẹp của tôi, tôi cắt tóc ngắn, mặc đồ rộng rãi và hiển nhiên là không có một tí cái gì gọi là đường cong cả. Đã thế tôi lại còn thích những trò chơi mạo hiểm, giặc phá vốn hợp với mấy đứa con trai hơn.Chậc…đôi lúc tôi còn thắc mắc về giới tính của tôi nữa cơ mà, hay là có vấn đề thật nhỉ? Tôi nam tính thế cơ mà. Cái này thường gọi là gì nhỉ? Les…hả, trời đất. Vớ vẩn quá đi. Tôi là con gái chính hãng đấy, chả qua là mạnh hơn những đứa con gái khác một tí, phá hơn những đứa con gái khác một tí thôi mà. Hi– Bó tay luôn. Bộ cậu không thấy xấu hổ khi nói cái câu đó hả? Con gái mà suốt ngày đánh đấm như con trai, còn phá hơn tôi nữa. Cậu sống trên đời này làm trái đất trật hơn đấy.– Cậu nói cái gì? – Tôi quắc mặt, liền sau đó là cú đá thần trưởng mạnh nhất phang vào chân kẻ đối diện.– Ai da, sao hở tí là cậu sửng cồ đánh người thế hả?Tên Minh đau đớm, mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt, đương nhiên, tôi mà đã đánh ai thì người đó chỉ có đau trở lên thôi nhá. Hơn nữa, hôm nay tôi còn đi giày đế cao ba phân được làm bằng nhựa cứng nữa chứ. Không đau sao được.– kệ tôi, bộ làm như thế là mất hoà bình thế giới hả. Nhưng mà…- Tôi chợt nghĩ ra cái gì đó hay hay, vui lắm ý.- Cược với tôi đi, nếu trong một ngày tôi ngoan hiền không đấm đá ai thì cậu phải mua cho tôi hai cái thẻ game nhé. Còn nếu tôi không là được, tôi sẽ bắt đầu học cái thứ công dung ngôn hạng được chứ.………Vậy là cái “khế ước” rất chi là vớ vẩn được lập ra bằng cái đập tay kêu rất to. Buồn cười nhỉ, tự nhiên tự lành mà chơi trò cá cược hâm hâm dở dở đó. Chả lẽ tôi không thẻ chịu đựng ngoan hiền được một ngày chắc, coi thường tôi quá rồi đấy, Lâm Quỳnh này nói là sẽ làm được. Nghĩ đến mấy cái thẻ game rồi nghiền game đã thấy sướng điên lên rồi. Ôi ôi, vậy là tôi có thể nâng cấp hơn để đạp đầu mấy cái tên đối thủ rồi.Hú hú… CHAPTER 24.2Cái tính ngoan hiền thục nữ của tôi được bình yên kéo dài cho đến giờ ăn trưa, haha. Cứ tình hình nayy thì mấy cái thẻ game không thể rơi vào chỗ khác ngoài tay tôi rồi. Nghĩ đến cái cảnh ngồi pk với mấy cái đứa vênh váo dám làm đại ca tôi tụt hạng cách nhục nhã không để đâu cho hết.Tôi hí hửng lao xuống căng tin lấp cái bụng đang thùng rỗng kêu to. Dạo này toàn phải ăn ké tên Minh thôi hà. Nhưng mà kể ra thì mấy vụ cá cược này hắn là cái tên lỗ vốn nhiều nhất thì phải, kệ, đời mà, làm gì có công bằng cơ chứ, hí.…Bộpppp…-Á…á…á…mắt có bị sao không vậy đồ mù.Một giọng hét chói tai chua lè vang lên. Xin đính chính vài điều nho nhỏ. Đó không phải là giọng hết của tôi.Thứ nhất, tôi đang cá cược với tên Minh mà, không thể hét chói tai như thế được. Tôi đâu có dễ dàng gì mà để mất mấy cái thẻ game quý giá chứ.Thứ hai,tôi có chửi cũng không thể hét một cách ngu ngốc như thế. Đã chửi người ta là mù rồi còn hỏi mắt có bị làm sao không. Điều đó chỉ có thể laf những đứa hơi bị nhỏ về diện tích não.Như trong trường hợp này thì đó lat cô bạn hot girl lớp kế bên, người bị tôi tông phải, à người tông tôi mới phải.– Ê, mày có mắt như mù thế hả.- Hót hơn thường đi liền với chữ chãnh mà.Nhưng mà tôi cũng không ngờ người xinh đẹp như cô ta có thể phát ngôn vô văn hóa hơn cả đứa bá đạo bẩm sinh như tôi.-Nhưng chính bạn vừa đi vừa trang điểm nên tông tôi mà. Bạn sai mới đúng.- Tôi không vừa cãi lại, ch