Món nợ ngọt ngào

Món nợ ngọt ngào

Tác giả: Poo-kute

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326350

Bình chọn: 10.00/10/635 lượt.

ỉ tay vào đống phấn son màu mè đang tung tóe dưới đất.Tôi mà thua con nhỏ này ấy hã. Mơ đi.-Mày còn dám cãi nữa hả? À,mày là vợ anh Minh nên vênh váo phải không. Mày đừng tưởng được làm vợ anh Minh của tao thì muốn làm gì thì làm.Hơ, con nhỏ này. Nó gây sự với tôi trước đấy nhé. Tôi còn chưa tính tội mùi nước hoa nặc mũi của nhỏ dây hế vào tôi đâu đấy. CHAP 24.3Giờ mới biết, độ đanh đá cá cày của tôi còn thua xa con nhỏ này vạn lần. Người đâu mà ngang ngược một cách quá đáng luôn. Anh Minh của tao, nghe nực cười, Minh, hiện giờ theo cả nghĩa đen lẫn bóng, nghĩa đông nvhĩa tây thì hắn đang là chồng tôi.Thẻ game…nhịn nhịn, không khéo tên Minh này đang núp ở một nơi nào đó quan sát mọi hành động của tôi, tôi mà cũng tay một cái là chết nhăn răng luôn đấy.Vì thế, cá h tốt nhấ, bỏ đi.Nghĩ là làm, tôi bỏ đi thẵng, cứ đà này tôi phát tiết là chết con nhỏ kia luôn.– Ê, mày không thèm nghe tao nói hả.Tiếng ré lại càng lên, tôi không dưtng lại. Tôi mà thèm để ý thì nhan sắc của con nhỏ này nhàu nát trong tay tôi rồi. Cái danh hiệu hót gơn lại gắn thêm hai chữ hoa qua sơn thì buồn cười lắm.Hìng như con nhỏ này không thèm đến nhan săcs thì phải, nó chạy lên trước tôi, dùng lực và đẩy. Một lực đẩy của một con nhỏ yêuu xìu chỉ biết làm dáng thì có si nhê gì với tôi chứ. Nhưng vấn đề quan trọng là những yếu tố góp phần không nhỏ kìa. Hay tro g trường hợp này là cái cầu thang nằm ngay cạnh.Tôi chới với, tiếp xúc mạnh với bậc cầu thang, lăn đều…Một chất lỏng nặc mùi tanh chảy ra từ bụng…Đau nhói…Trước mặt tôi, mờ dần, mờ dần…Văng vẳng tiếng kêu… CHAP25.1Chap 25Tôi tỉnh dậy khi đã huởng thụ được một giấc ngủ ngon lành, điều đầu tiên tôi cảm nhận được chính là cơn đau ê ẩm khắp người. Muì thuốc sát trùng nồng nặc sộc vào mũi khó chịu, cái mùi này, đương nhiên chỉ bệnh viện mới có thôi,Hiển nhiên tôi nhớ ra hết moị chuyện xảy ra trước đó. Vụ mà tôi bị con nhỏ hót gơn lớp bên chửi cho bầm dập mặt muĩ rồi trượt chân ngã cầu thang cái oạch. Lăn quay ra không còn ý thức nổi, bất tỉnh nhân sự luôn.Ôi trời ơi, nhục không để đâu cho hết. Lâm Vũ Quỳnh xứng danh lẫy lừng thiên hạ thế mà lại bị con nhỏ chảnh choẻ vượt mặt. Sao mà trời đất chẳng thương haị tôi gì hết.Nhìn nguời tôi xem, nát tươm như đống thịt ấy. Chậc, biên pháp nói quá đấy mà.Cơ mà cũng không có cái gì là không có cái giá cuả nó, tôi không động chân động tay tới ai như đúng lời hứa đồng nghĩa với việc mấy cái thẻ game ngon lành sẽ nằm trong tay tôi. Hô hô, vui vui…game là niềm đam mê bất tận nhấTôi cười toe toét rồi cố gắng hết sức ngồi dậy tựa vào thành giường, và phải sốc khi nhìn rõ bộ dạng hiện tại cuả mình. Nói thế nào nhỉ, thảm haị hơn tôi tưởng.Thế này, có đáng không, hu hu. Bất công quá đi mất, hối hận quá. Nghiến răng nghiến lợi, con nhóc chết tiệt búng cái ra sưã kia, dám đụng đến đại ca này. Mày ngon, đợi đấy, ta phải dưỡng sức hồi phục long thể, khi nào khỏi, chết với ta. Ta biến nhan sắc của ngươi thành cóc ghẻ luôn.– Làm mặt ghê quá đấy.Minh bước vào, trên tay cầm theo túi hoa quả cùng với mấy cái hộp màu xanh nhỏ. Nhìn tôi lừ mắt đáng sợ.– Kệ tôi.– Kệ cái đầu cậu, vợ đánh nhau ngã lăn từ cầu thang xuống, tôi mang danh chồng cuả cậu muốn kệ cũng không được.Đó là cái giọng gắt gỏng tức giận của Minh. Hình như hắn đang rất tức giận cái gì đó không đùa đâu, sao tôi bỗng có cảm giác gai gai người thế cơ chứ.– Làm gì mà căng thế, chỉ là giúp tôi một tí thôi mà. À, tôi biết rồi, lí do cậu tức như thế là vì phải mua thẻ game cho tôi phải không? Tôi nói chỉ có chuẩn, thấy tôi giỏi không?Tôi chớp đôi mắt một cách thơ ngây, hoá ra tên này cũng keo kiệt chả kém gì ai. Chậc, thua cược là phải đền cho nguời ta, là luật rôì mà. Tiếc thay cho một anh chàng tài giỏi đẹp mã nhưng lại keo kiệt.– Đồ ngốc, vì mấy cái thẻ game mà câụ chịu bị đánh cho thành thế này hay sao? Cậu bỏ ngay cái tính cố chấp đó đi cho tôi.- Giọng nói thanh tao đang rất tức giận, bỗng âm thanh cao vút hẳn lên.Tôi trợn tròn mắt vì thái độ gần như muốn giết tôi cuả hắn. Lần đầu tiên tôi thấy hắn giận dữ đến mức này, thật khiến cho tôi thấy ớn lạnh vì cái tia lửa đang bốc lên trong đôi mắt sâu thẳm đầy thu hút kia.Hơ, hắn bị cái gì nhập vào à?Tình hình đang rất là căng thẳng, không khí xung quanh nồng nặc mùi thuốc súng. Nó làm tôi hơi run lên vì chưa kịp thích ứng. Linh tính chủ quan mách bảo, không nên động thổ bây giờ, chết như chơi đấy, trong trường hợp với tên này thì khả năng xảy ra lại càng cao.Chết cha, phải tìm cách hạ lửa cái đã rồi tính gì thì tính.Tôi liền trang bị ngay một nụ cười toe toét hở cả hàm răng nhìn hắn, thái độ vui đuà:– Ai cha, làm gì mà nóng thế, chuyện cũng đã qua rồi mà, dù sao cũng cảm ơn cậu đưa tôi tới bệnh viện nha. Hi.Thấy chưa, Lâm Vũ Quỳnh này đâu thể rời xa nổi cái tính trời sinh đã thích diễn kịch rồi đâu chứ. Nụ cười nghiêng thùng đổ nước của tôi các chàng chỉ có ngất ngây con gà tây trở lên. Một vài đính chính nho nhỏ, tôi đang tự sướng đấy, mà riêng về khoản tự sướng thì tôi thuộc dạng xuất sắc rồi. CHAP25.1 (2)Nhưng trái ngược hoàn toàn với suy diễn cuả tôi, mặt h


Disneyland 1972 Love the old s