ắn vẫn nhăn nhó như thiên lôi vậy, nhìn khiếp chết.– Thôi mà, tôi xin lỗi, tại tôi óc ngắn, không suy nghĩ kĩ mọi chuyện đã làm. Đừng làm mặt thế, xấu trai đi bây giờ.- Kiên nhẫn, kiên nhẫn, Lâm Vũ Quỳnh kiên nhẫn.Đôí với đưá tự cao như tôi thì không thể nào có chuyện tự hạ thấp mình và nâng cao nguời khác lên. Nhưng mà hôm nay tôi phá lệ một bữa, vì ít ra tôi còn có lí trí để nhận ra đây là cái hoàn cảnh gì. Kìm lại, không được động thổ.Không có hiệu quả, cái mặt tên Minh vẫn toả ra sát khí.– Thôi, cậu giận tôi làm gì chứ, chắp tay lạy cậu luôn, xin cậu đấy.- Cậu mà giận, không mua thẻ game cho tôi thì sao.Vẫn thế, như bức tượng có sự sống, không thay đôỉ thái độ. Tính thách thức lòng kiên nhẫn cuả tôi hả?– Ê, tính kiên nhẫn cuả tôi không nhiều như người ta đâu, cậu tức giận kệ cậu, nhưng mấy cái thẻ game đó, cậu nhất định phải mua cho tôi. Đó là cá cược. Cậu là cái gì mà lên mặt dạy tôi. Hừ…- Tôi lập tức thay đổi thái độ, cần quái gì mà phải xu nịnh cái tên này.Tính tôi là thế, hiền lành quá cho hắn lên mặt à, còn lâu.– Tôi rất lo cho cậu, cậu không sao cả? Thật là may.Minh tiến lại, cúi xuống, vòng đôi tay cuả mình ra, ôm lấy tôi.Th…ị…c…hTim tôi đánh thụp một nhịp, tưởng như không còn hoạt động nữa, thời gian cũng vậy, không gian xung quanh dường như biến mất và chỉ còn tôi với Minh.Một hơi thở nam tính phả vào gáy…Một mùi bạc hà thơm mát dễ chịu…Và…một cảm giác ấm áp vô cùng…Tôi như muốn chìm sâu cái cảm giác dễ chịu ấy.May quá, tôi còn có đủ lí trí nhận ra cái gì đang diễn ra, cậu ta đang ôm tôi, cậu ta đang ôm tôi…Không được…– Ya, đồ sàm sỡ biến thái, cậu tính dụ dỗ con gái nhà lành hả?Tôi quắc mắt nhìn hắn đang chới với vì bị tôi đẩy ra với lực mạnh, mái tóc xoà xuống che đi khuôn mặt đẹp giống Vampire.– Ha ha ha…Minh tự dưng bật cười, rất tươi, rất giòn giã. Ôm tôi rồi bị tôi đẩy ra, tức giận không, xấu hổ cũng không. Tại sao lại là cười, có ý gì đây.– Cậu cười gì thế.- Tôi đột nhiên thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra với mình, không tốt tí nào.– Không có gì, chỉ là tôi vui vì không cần mua hai cái thẻ game cho cậu thôi.– Này, cậu đừng mong vụ chơi quỵt ở đây, tôi đánh chết bây giờ.- Tôi ngớ ngác không hiểu gì, nhưng vẫn gằm mặt vung nắm đấm.– Này, cậu vừa đẩy tôi ra đấy, đó cũng có nghĩa là phạm luật chơi rôì.- Hắn lại cười, nhìn ghét.– Đừng lừa tôi, tôi xem đồng hồ rồi, tôi ngủ cả đêm hôm qua, hôm nay đã hết hạn cá cược rồi, không phải chúng ta chỉ cược một ngày thôi sao.- Tôi đắc thắng.Lừa Lâm Vũ Quỳnh này á, quên đi.– Ha ha, bé Quỳnh à, không có ai dạy bé một ngày có 24 giờ sao, chúng ta cược sáng hôm qua lúc gần bảy giờ, mà bây giờ mới có 6 giờ sáng thôi, vậy còn gần một tiếng nữa mới hết 24 h phải không? Nhỉ– Hả…- Tôi choáng.- VŨ NHẬT MINH, SAO CẬU DÁM CHƠI TÔI, TÔI GIẾT CẬU, ĐỨNG LẠI ĐẤY YAAAABệnh viện rung chuyển… CHAPTER 25.225.2– Lâm Vũ Quỳnh…cậu đừng buồn nhé, mọi chuyện đều ổn cản thôi.– Không sao đâu, mất đứa này còn đứa khác nữa, giờ hãy dưỡng sức cho thật tốt.– Ôi, thật tội nghiệp, một sinh linh mới vài tháng đã…cậu nói cho tớ, tớ sẽ xử đứa nào dám đẩy ngã cậu.Đó là mấy cái lời hỏi han đầy chân thành của mấy đứa bạn trong lớp khi tôi vừa mới bước đến cửa lớp sau một tháng nằm nhà vì cái vết khâu rách ở bụng.Hẳn nhiên là các bạn sẽ không hiểu gì rôì, để tôi giải thích nhé.Mấy hôm trước, tôi đang thay băng bông cho vết thương khâu hơn chục mũi ở bụng vì đập trúng bậc cầu thang thì hắn lù lù bước vào. Tôi lập tức kéo áo xuống, nóng mặt:– Vô duyên, vào phải gõ cửa chứ.– Cậu tưởng tôi thích cái thân hình đồng bằng cuả cậu à. Mà, cái thai cũng đến lúc phải to ra rồi nhỉ, cũng bốn tháng rồi.– Biết là thế, chả lẽ cậu bắt tôi nhét bông vào bụng chắc.Giờ vấn đề rất nan giải lại là cái thai giả trong bụng tôi, đánh lưà mọi người như thế là tội khi quân không thể dung tha đâu, tôi không muốn xuống hoả ngục.– Không sao, tôi có cách rồi.Và ngay ngày hôm sau, tin đồn tôi bị người khác hãm hại đẩy xuống cầu thang máu từ bụng chảy bét dẫn đến xảy thai và thủ phạm đã chạy ngay lúc đó được lăng xê ầm ầm. Mọi người đều đồng loạt tin đến sái cổ, có bằng chứng mà, đây này, cái vết thương tích ở bụng tôi này.Tự dưng, thoát kiếp nạn, tôi sung sướng muốn hét lên. Thoải mái quá đi, con ơi là con, mẹ xin lỗi, haha. Yên tâm, nhất định con sẽ được ra đời, nhưng không mang họ Vũ.À…còn một số vấn đề cần giải quyết, là cái con nhỏ hót gơn hoa quả sơn kia, đến qùy rạp xuống dưới chân tôi mà khóc lóc như kiểu mẹ nhỏ chết vậy, là nếu tôi nói ra thì nhỏ sẽ bị mọi người ghét, bị đuổi học rồi vân vân đủ mọi kiểu.Cuối cùng tôi tha bổng luôn, bằng cách nhỏ phải lè lưỡi sủa gâu gâu quanh trường mười vòng. Hết.Tôi nhân từ đấy chứ, haha…Kể cũng tội cho nhỏ, tự nhiên thành đòn đỡ đạn cho tôi.Ôi vui quá, vui quá đi mất. Zee zêNhưng sao, có cảm giác cái gì đó mất mát nhỉ? CHAPTER 25.325.3Buổi trưa mùa hè, trời nóng như muốn thiêu cháy con người. Vẫn theo thói quen bất di bất dịch, tôi mua một chiếc bánh kem cỡ lớn và mang nó tới sân sau, ngồi ăn một cách ngon lành.Mát mẻ, dễ chịu và yên tĩnh, tôi rất thích.– Hê, sao ngồi đây một mìn
