Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Một đêm, một ngày, một năm, cả đời

Một đêm, một ngày, một năm, cả đời

Tác giả: Phù Tô Lục

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323870

Bình chọn: 8.5.00/10/387 lượt.

nh tôi. Cô nhi viện cơ cấu như một tổ chức xã hội từ thiện, cũng tìm các công ty hảo tâm bên ngoài làm nhà tài trợ. Nó là do tôi thành lập, nhưng cũng đã không phụ thuộc vào tôi từ lâu.

Còn lại là hai căn biệt thự của nhà tôi, một căn cha tôi ở khi còn sống, nơi ấy rất lớn, cũng có thể coi như một cái sân nhỏ. Còn một căn chính là chỗ ở của tôi với Cao Phi bây giờ, một ngôi nhà tôi đã hao hết tâm trí chăm chút nhưng cũng không có nổi lấy sự ấm áp.

Tôi muốn để lại căn nhà của cha tôi cho bố mẹ Cao Phi. Không cần biết bọn họ làm cái gì, xử lý nó như thế nào, cho thuê cũng tốt, bán cũng tốt, về sau cũng đảm bảo được hai người không phải lo đến cơm áo gạo tiền. Ít nhất đây là chút lòng thành cuối cùng của kẻ làm con dâu tôi.

Chỗ tôi đang ở hiện tại, tôi không nỡ để lại cho bất kỳ ai. Cho dù chỗ đó giá băng như biển, nhưng đây là nơi tôi với Cao Phi có chung kỷ niệm, tôi chỉ muốn để lại cho Cao Phi. Nhưng tôi biết rõ tính tình của anh, người kiêu ngạo như vậy chắc chắn sẽ không muốn cũng không thèm muốn. Cho nên tôi giữ nó lại, mặc cho nó hứng chịu mưa nắng, coi như là người chứng kiến cho đoạn tình này của tôi.

Tôi đi siêu thị mua rất nhiều thứ, quyết định đi thăm cha mẹ chồng.

Kết hôn hai năm tôi gặp hai người bọn họ hai lần, lần thứ nhất là lúc cha tôi thả bọn họ, còn một lần là trong hôn lễ của tôi với Cao Phi. Hai lần họ nhìn thấy tôi đều nơm nớp lo sợ, giống như con chuột nhìn thấy con mèo, yêu quái gặp phải Tôn Ngộ Không.

Trước khi vào cửa, tôi nỗ lực điều chỉnh cảm xúc của mình, tự nói trong lòng “Hà Du Cẩn, cố gắng lên, cười tươi nào.”

Tôi vừa cởi giày liền cười thật tươi, hướng vào bên trong hét to, âm thanh vang dội : “Cha, mẹ. Con tới thăm cha mẹ này.”

Tôi tin âm thanh của mình phải vượt quá bảy mươi đê-xi-ben, bởi vì cả ba và mẹ chồng tôi đều bị làm cho sợ hãi.

Tay đang cầm kính lão của cha chồng khựng lại giữa không trung, một lúc lâu không nhúc nhích. Tôi cười hì hì bước vào, ngồi xổm xuống đeo lên cho ông: “Ha ha, cha muốn đọc báo à?” Sau đó rất dịu dàng cầm tờ báo trên bàn trà đưa cho ông.

Xoay người nói với mẹ chồng: “Mẹ, con mua rất nhiều thứ cho mẹ, con bỏ vào tủ lạnh nhé.”

Tôi xử sự như một đứa con dâu bình thường, hoàn toàn bất chấp sự kinh ngạc của hai người, sắm vai một đứa con dâu khéo léo hiền lành.

Tôi nhét đầy tủ lạnh sau đó đi dọn dẹp. Trong một sáng một chiều, tôi vệ sinh căn phòng không rộng lắm của họ sạch sẽ không còn một hạt bụi. Tôi cho tới bây giờ cũng không biết mình có thể làm nhiều việc như vậy, tôi tỉ mỉ lau sàn nhà hai lần, tôi giặt xong toàn bộ vỏ chăn bông, tôi thậm chí còn xuống bếp làm năm món ăn.

Tôi bưng bát mỉm cười nhìn bọn họ. Lúc tôi cười rộ lên thực ra rất dễ nhìn, cũng khiến cho người già yêu mến. Tôi tỉnh rụi làm lơ phản ứng của bọn họ.

Lúc ăn cơm tối, tôi thậm chí pha nước nóng rửa chân cho cha chồng, tôi bê chậu nước nhơ nhỡ, vắt khăn trên cánh tay, nói với bố Cao Phi: “Cha, để con rửa chân cho cha.”

Cha chồng nhìn mẹ chồng tôi một cái, mẹ chồng tôi lại nhìn tôi, muốn biết tôi lại có tâm địa xảo trá gì, bởi vì thủ đoạn đoạt được Cao Phi năm đó của tôi khiến bọn họ nhớ lại mà sợ.

Cha chồng đã cao tuổi, hơn nữa vì phải ngồi trong thời gian dài nên thần kinh cảm giác đã thoái hóa, trời lại rất lạnh, tôi sợ ông không đủ ấm nên pha nước rất nóng. Tôi rửa chân cho ông từng chút từng chút một, nghĩ thầm, người này đã đem Cao Phi mà tôi yêu nhất đến cho tôi, tôi biết ơn ông, nhưng vì tôi mà ông phải chịu khổ không ít, tôi thật có lỗi với ông.

Có lẽ bọn họ cũng không chịu được tôi thần kinh thất thường như thế, gọi điện thoại ngay cho Cao Phi. Cao Phi vừa vào cửa đã tức giận bừng bừng.

Tôi vừa định nói: “Thật đúng lúc, Cao Phi, cả nhà chúng ta cùng ngồi với nhau một lát.” Đã bị anh lôi ra ngoài.

Đúng vậy, không phải dắt, mà là lôi, kéo đi ra, ném tôi vào trong xe, đầu đập mạnh vào mặt ghế.

Chưa đợi tôi kịp phản ứng, Cao Phi đã khởi động xe. Phóng vèo một tiếng rời đi.

Anh mở miệng: “Hà Du Cẩn, cô bị thần kinh à?”

“Em không có điên.” Tôi sờ sờ sau đầu, rất đau. Trước kia đầu tôi chưa bao giờ bị đụng như thế. Cao Phi, anh là đồ tồi.

“Vậy tại sao cô lại rỗi hơi đi quấy rầy bố mẹ tôi?” Anh trợn mắt với tôi, hai mắt đỏ ngầu. Trong trí nhớ của tôi, Cao Phi chưa bao giờ như thế, anh luôn luôn nho nhã, không bao giờ động tay chân với phụ nữ, cho dù hận tôi cũng sẽ không ra tay đánh đập. Hôm nay cú đẩy này đã là phá vỡ tất cả những tiền lệ trước đó.

“Em không quấy rầy, Cao Phi, em quý mến bọn họ.” Tôi giải thích.

Anh bị sự yêu mến của tôi làm cho tức giận vô cùng, cắn răng rít từ cổ họng: “Hà Du Cẩn, tôi thực thấy buồn thay cho cái quý mến của cô. Nếu mọi người ai cũng giống như cô thì quý mến bản thân nó sinh ra trên cái thế giới này vốn đã là một loại tội ác. Cô rốt cuộc có biết người bị cô quý mến phải nỗ lực trả giá lớn như thế nào để gánh chịu cái sự quý mến đó của cô không?!” Anh gần như gào thét, như một con sư tử đang nổi giận vô cùng nguy hiểm.

Tôi cắn răng, không có lời nào để nói. Đúng vậy, Cao Phi nói không sai. Tại tôi. Năm đó bọn cướp