a tay lên má tự hỏi: “Có thật là rõ mồn một như vậy không nhỉ?”Những lúc họp hành, hai người không hẹn mà luôn ngồi đối diện với nhau. Chỉ một ánh mắt, một nụ cười đã có thể thay cho ngàn lời muốn nói.Buổi trưa hẹn nhau ở một quán ăn nhỏ cách công ty bốn, năm con đường để tận hưởng giây phút dành riêng cho nhau.Những lúc có thời gian rỗi, nhắn tin, gọi điện thoại hoặc lên MSN chat với nhau vài câu, hoặc lợi dụng việc công thành việc riêng, gọi đối phương sang phòng làm việc của mình, kể cả không nói gì, được nhìn nhau một lát cũng là tốt rồi.Bản thân Chung Lăng không thể ngờ rằng mình lại rơi vào chuyện tình công sở trước bao con mắt của đồng nghiệp. Mặc dù công ty không có quy định giấy trắng mực đen không cho phép nhân viên yêu nhau, nhưng cũng đã có một trường hợp, một trong hai người bị khuyên là nên xin chuyển công tác.Trước vấn đề này Hạ Dương cũng không để tâm, anh nói với giọng rất bất cần rằng, nếu một người buộc phải chuyển thì anh sẽ đi, đi đâu chẳng tìm được cơ hội phát triển, dù gì cũng tốt hơn là cứ lén lén lút lút thế này. Nhưng Chung Lăng lại kiên quyết phản đối, một là cô không muốn công khai mối quan hệ của họ sớm như vậy, hai là công việc của hai người bận như vậy, giả dụ mỗi người một nơi thì e rằng cả tuần chẳng được gặp nhau một lần.Chung Lăng đã nói như vậy thì Hạ Dương đành chiều theo ý cô, những ngày tháng sống trong nỗi thấp thỏm và hồi hộp vẫn phải tiếp tục kéo dài.Trong một thời gian khá dài, Đường Tranh không có động tĩnh gì. Chung Lăng chỉ nhận được một tin nhắn của anh ta: Nếu chịu bỏ cuộc ở đây thì đó không phải là anh. Mặc dù là số điện thoại lạ, nhưng Chung Lăng biết chắc chắn là tin nhắn của Đường Tranh.Ngoài tin nhắn đó ra, Đường Tranh như người bốc hơi khỏi trần gian, tạm thời biến mất trước tầm nhìn của Chung Lăng.Chung Lăng đã quen với việc hằng ngày sau khi hết giờ làm việc, đi một vòng xa đến đằng sau siêu thị đợi Hạ Dương, sau đó lén lút lên ô tô như làm việc gì mờ ám, rồi đến một siêu thị nằm khá sâu để mua đồ ăn, sau đó về nhà Hạ Dương, anh phụ trách nấu nướng, cô đảm nhận phụ bếp. Ăn cơm, nghe nhạc, xem DVD, những lúc vui vẻ lại xuống sân đi dạo, đi xem phim hoặc ra quán cà phê ngồi một lúc, cuối cùng Hạ Dương đưa cô về nhà. CHƯƠNG 9 (2)Thế nên mới nói thói quen là một sự tồn tại đáng sợ, đến nỗi khi Hạ Dương bị cử đi công tác ở Tây An, Chung Lăng tự nhiên mất phương hướng.Nói thực là trong lòng cô rất không muốn để Hạ Dương phải đi xa, nhưng nhân viên kỹ thuật ở chi nhánh Tây An không thể phát hiện ra sự cố của mấy cỗ máy đó, Hạ Dương đành phải đích thân ra trận.Chung Lăng lề mề hồi lâu ở văn phòng mới về nhà, vừa bước vào cổng khu nhà liền bị Diêu Thiên Thiên đang tung tăng chân sáo túm ngay lại: “Chị Chung Lăng ăn cơm chưa?”“Chị chưa.” Chung Lăng đáp.Diêu Thiên Thiên liền vỗ ngực: “Đi theo em, em mời chị ăn cơm”.Chung Lăng chưa kịp đứng vững thì đã bị kéo đi, vừa đi cô vừa ngó xung quanh: “Anh chàng Thẩm Hạo của em đâu, sao không đi cùng em?”“Đi công tác rồi.” Diêu Thiên Thiên nói với vẻ rất tội nghiệp. “Mau lên chị, em sắp chết đói rồi.”Hóa ra đồng bệnh tương liên, Chung Lăng đành cười.Diêu Thiên Thiên giơ tay vẫy một chiếc taxi, Chung Lăng cười hỏi: “Em đói quá hoa mắt à, sao không tìm một nhà hàng nào gần gần ăn luôn cho tiện?”“Tại Thẩm Hạo nhà em chiều quá nên em sinh hư, đồ ăn bình thường em không ăn được.” Mặc dù miệng thì trách móc, nhưng trong lòng Diêu Thiên Thiên lại vui hơn bao giờ hết.Chung Lăng liếc cô bé một cái: “Cứ nũng nịu đi tiểu thư”.Diêu Thiên Thiên không hề tỏ ra ngại ngùng: “Em đang đợi ngày phản công đây”.Mặt Chung Lăng đỏ ửng, rốt cuộc là mặt cô không dày bằng mặt Diêu Thiên Thiên.Nơi Diêu Thiên Thiên đưa Chung Lăng đến, càng nhìn càng thấy quen.Mãi cho đến khi chủ quán cười tươi như hoa đón họ vào trong, cô mới hiểu ra vấn đề, đây chính là quán Canh Ngon Thẩm Thị mà lần trước Hạ Dương đưa cô đến.Quả đại bác mà Diêu Thiên Thiên bắn ngay sau đó đã khiến Chung Lăng choáng váng. Cô bé nói với chủ quán: “Ba, con làm phiền ba quá”.Rõ ràng là chủ quán cũng đã nhận ra Chung Lăng, ông ghé vào tai Diêu Thiên Thiên nói nhỏ mấy câu, cô bé liền há hốc miệng, vội hỏi: “Bạn gái của Hạ Dương là chị hả?”Chung Lăng chết điếng, sự việc khiến cô phải vất vả đủ đường để che giấu đã bị vạch trần một cách dễ dàng. May mà Diêu Thiên Thiên và cô không cùng một công ty, chưa đến mức tồi tệ nhất.Diêu Thiên Thiên nhìn chằm chằm vào Chung Lăng hồi lâu, lúc thì mặt mày hớn hở, lúc thì miệng lại cười cười, một lúc sau lại bụm miệng cười thầm, khiến Chung Lăng sởn hết gai ốc.“Muốn biết chuyện gì em cứ hỏi, đừng cười nữa.” Chung Lăng chống tay lên trán thở dài. CHƯƠNG 9 (3)“Hi hi hi, ha ha ha, hê hê hê, hơ hơ hơ…” Diêu Thiên Thiên cười như sắp ngã lăn ra đất. “Từ lâu em rất muốn giới thiệu anh Hạ Dương cho chị, lần trước ba em bảo Hạ Dương có người yêu rồi, em còn thắc mắc hồi lâu, hóa ra hai người có duyên với nhau thật.”Sự việc xảy ra quá bất ngờ, Chung Lăng còn chưa hết sửng sốt, không biết phải tiếp lời thế nào.Diêu Thiên Thiên liền huých khuỷu tay vào cô: “Khai m