rồi hơi ngập ngừng nhưng cũng mở cửa bước vào. Thì ra là thăm bệnh. Nếu tôi nhìn không nhầm thì bệnh nhân là… Saya.
Yuki đứng im lặng cả nửa giờ đồng hồ trước giường bệnh, nơi cô bạn thân của nhỏ đang nằm im bất động với đôi mắt nhắm nghiền, cả cái đầu quấn băng trắng.
Căn phòng này hình như là phòng vip trong bệnh viện thì phải. Nếu vậy cô bạn này có vẻ giàu có rồi đây, mà thời buổi này… có tiền là có quyền…
Yuki đột nhiên đấm vào bức tường bên cạnh một cái mạnh đến nỗi nứt ra. Tôi trợn mắt nhìn nhỏ. Khuôn mặt nhỏ đỏ ửng, lửa giận phừng phừng. Không biết đã có chuyện gì xảy ra… Nhỏ lèm bèm:
– Khốn khiếp! Tụi nó dám đánh cậu như thế này… tớ nhất định sẽ giết tụi nó… cậu chờ mà xem kịch hay. Sau khi cậu tỉnh lại, tớ chắc chắn cậu sẽ không còn thấy mặt tụi nó được nữa đâu!
Nghe câu nói này, tôi đã mơ hồ nhận ra câu chuyện đã xảy ra giữa hai cô gái này.
Nói rồi nhỏ quay đi, bơ tôi từ đầu đến cuối. Hay thật…
Tôi định bước theo, nhưng nhỏ đột nhiên bất động, sau đó cả người khụy xuống, tôi nhanh chóng chạy tới đỡ cô ấy.
– Nhốt cô ấy lại, trói cô ấy lại, làm gì thì làm, nhất định không được để cô ấy đi giết người. – Saya ngồi bắt chéo chân trên giường nhìn tôi đang ôm lấy Yuki.
– Cô… nếu đã mạnh như vậy sao còn để bị thương? – tôi nhíu mày hỏi cô ấy. Phép thuật tê liệt hay phép thuật đưa đối tượng chìm vào hôn mê là phép thuật tấn công hơi bị khủng, sao không đem vào trận chiến của cô ấy với ai đó.
– Suỵt. Đôi khi thông minh quá cũng không tốt đâu. – cô ta cười ma mãnh đưa ngón trỏ lên môi kiểu như bảo tôi giữ bí mật.
– Tôi sẽ để mắt đến cô đấy. – tôi xách người Yuki lên kéo nhỏ về kí túc xá, trước khi đi đã để lại một câu cảnh báo như vậy, nhưng cô ta lại lấy đó làm trò đùa.
– Ok. Ai lại thấy phiền khi Ren hotboy để ý đến mình chứ?
– … – tôi im lặng đi một nước.
…
Lời kể của Yuki…
Thấy Saya bị thương đến vậy, tôi tức giận vô cùng, tôi rơi vào vùng đen tội lỗi của tâm hồn. Cậu ấy là vì tôi mới bị thương như vậy. Tôi tự trách mình.
Nhưng không được, tôi phải trả thù, nhất định phải trả thù. Tôi tức giận đấm vào tường… nhưng mà má ơi đau tay chết mất! Tôi tức giận xổ cho một tràn rồi quay đi xử tội đám kia.
Nhưng cả người tôi đột nhiên tê cứng, rồi tôi ngủ từ khi nào không hay. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở kí túc xá, và đã là sáng của ngày hôm sau… mà quan trọng nhất là… trễ mất rồi!!
Tôi nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, gặm miếng bánh mì rồi phóng tới trường, cái tên Ren đang ở trong bếp loay hoay làm cái gì đó, thấy tôi vội vã thì mau chạy theo:
– Ê! Chờ tôi với!
Hắn phóng lên chạy song song với tôi.
– Tôi có làm bữa sáng sao cô không ăn?!
– Sao cậu không gọi tôi dậy?
– Tôi thấy cô ngủ ngon lắm mà?
– Hừ! – tôi tức giận lườm hắn – Hôm qua tôi bị gì thế? Mà anh đưa tôi về hả?
– Ừ, tôi đưa cô về đấy, gì mà nặng như heo.
– Xì. Đừng có mỉa mai tôi kiểu đó nhá.
– Hehe. – thấy hắn cười, tim tôi lại lệch nhịp. Chết tiệt! Vừa đáng ghét vừa đáng… ấy, tôi đang nghĩ gì vậy chứ? – Tan học tôi chờ cô ở cổng, mau trực lớp nhanh nhanh nhé.
– Ừ.
…
Hôm nay, tôi có một bất ngờ, và bất ngờ đó đang ngồi trong lớp.
Saya đã xuất viện và trở lại trường. Tôi mừng rỡ ôm lấy cậu ấy. Và phát hiện ra một điều… mấy nhỏ hai mặt kia đứa nào đứa nấy mặt mũi đen xì một cục. Saya ghé tai nói nhỏ với tôi:
– Tớ đã cảnh cáo hết đám đó rồi, nên cậu không cần phải lo nữa nha.
Tôi mỉm cười gật đầu. Ôi bạn bè, ôi thiên thần tái thế, ôi Saya của tôi.
Hôm nay cũng là ngày cuối cùng tôi phải trực phạt. Yêu cuộc sống này.
Tôi vừa quét nhà vừa ngân nga hát vô cùng vui vẻ, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ. “Cách, tạch”.
Tôi ngay lập tức chạy tới cánh cửa phòng, vặn lấy vặn để núm khóa.
– Khóa mất rồi!
Lại bị nhốt trong trường rồi… Tức điên mất. Tôi cố gắng mở cửa sổ, nhưng hình như cũng bị khóa luôn rồi. Tôi ngồi phịch xuống sàn nhà.
Tim tôi đập thình thịch. Trời bắt đầu tối, và tôi bắt đầu sợ, tôi bị cái bệnh sợ ma… T.T. Lần trước bị nhốt trong phòng nhạc, tôi có thể không sợ là vì có Ren bên cạnh, nhưng lần này chỉ có mình tôi với tôi… lỡ như con ma nó xuất hiện thì sao?
Ơ mà… tại sao khi ở cạnh Ren tôi lại không thấy sợ nhỉ? Hắn là DW mà, hắn có thể đánh lén tôi bất cứ lúc nào… Thế đấy, không sợ quân địch, không sợ kẻ thù, lại sợ… ma!
Đèn trong phòng đột nhiên tắt, ánh sáng yếu ớt bên ngoài cửa sổ rọi vào trải dài bóng của tôi lên sàn, làm tôi thêm sợ. Hic… Đã vậy,… mấy cái truyện ma về The East mà tôi mới nghe kể giờ chúng nó cứ thi nhau nhảy ra trong đầu tôi. Sợ quá đi!
– Hahaha! Mày ở đó đi nha! – một giọng nữ vang lên – Trả xác lại cho tao. (thực ra là một con nhỏ chung lớp chơi khăm tôi ấy ợ, mà tôi ngây thơ đâu có biết gì đâu)
– Ma… ma… ma nữ… ma nữ… – giọng tôi run run cố gắng tìm ra chỗ phát ra cái tiếng đáng sợ ấy. Tôi ngồi bệt xuống sàn, co hai chân lại, cúi đầu xuống gác cằm lên đầu gối, nói chung là trở nên càng nhỏ bé càng tốt. Tim tôi đập thình thịch. Tay tôi run lẩy bẩy.
– Yuki! Cô còn trong đó không? Sao cửa lại khóa thế này? – giọng Ren… Cái giọng đáng ghét của hắn lúc này trở thành