âm của một cây đại thụ gần hồ, gió đem hơi nước thổi vào mặt tôi mát rượi.
Tôi suy nghĩ đến hai người con trai tôi đã trốn chạy. Cả hắn và anh đều là hai người khiến tôi đau lòng, khiên tôi phải suy nghĩ…
Tôi nhắm mắt rồi đi vào giấc ngủ khi nào không hay. Khi thức dậy tôi đã thấy hắn ngồi cạnh tôi, đầu tôi tựa vào vai hắn, còn hắn thì nhìn đâu đó ra xa.
– Ren.
– Cô đúng là có quen biết với anh ta. – Ren thở dài.
– Cậu… biết được những gì?
– Cô ngủ ngon thật, tôi gọi hoài không dậy. Cái này gọi là… ngủ như heo. – Ren nhấn mạnh từng từ mà xỉa xói tôi. Biết là hắn cố gắng đánh trống lãng, nhưng tôi vẫn không kiềm giận được đạp hắn một cái.
– Hừ. Trễ rồi, về thôi.
Tôi đứng bật dậy, chống hai tay ngang eo nhìn về phía xa, mặt trời từ từ đi xuống.
Tôi cười với Ren:
– Cảm ơn cậu đã ngồi cạnh tôi.
– Kh… Không… không có gì. – Ren đỏ mặt bối rối đứng lên, te te đi trước. Chà. Đỏ mặt cơ đấy, tất nhiên làm sao tôi lại có thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời này để chọc ghẹo hắn chứ?!
– Haha, cậu đỏ mặt đó à? Hahaha!
– Làm gì có, nhỏ ngốc này! – Ren vò tóc tôi.
– Hahaha!!
…
Hôm sau, như thường lệ, tôi đi học về thì đến Tiffa. Nhưng lạ là hôm nay không thấy bóng dáng Ren đâu? Hắn thả cho tôi đi rong rồi sao?
– Ye!!!!!!!! Tự do!!
Tôi tung tăng cười tít con mắt, lại còn nhảy chân sáo đến quán, miệng ngân nga hát, tự cười một mình như mấy nhỏ bệnh lâu năm mà giấu.
Tôi vừa mở cửa ra với tâm trạng hào hứng và phấn khởi. Nụ cười của tôi méo xẹo…
– Ren! Saya?! Hai người…
– Hello! – cả hai đồng thanh chào tôi. Hai người này thân thiết với nhau như thế từ bao giờ? Tôi khó hiểu nhìn họ.
– Tiết lộ với cậu tụi tớ đang hẹn hò.
– A! Tuyệt vời! Chúc mừng nha… ủa mà… WTF?!!! Cậu nói gì?!
– Tụi này chính thức quen nhau. – Saya cười tươi rói. “Rầm rầm” sét đánh giữa trời quang… Cái heo gì thế này?
– Làm… sao mà… mà… hai người… làm sao… – tôi lắp ba lắp bắp trân trân nhìn Saya và hắn đang thân thiết choàng vai nhau.
– Đùa chút mà. Cô tin người quá! – Ren cười khẩy chọc tôi.
Tôi không nói gì đi thẳng vào trong bếp. Gì chứ?! Hai cái người này! Bị ai nghe thấy thể nào cũng bị tố cáo với hội đồng cấp cao cho xem! Ngu ngốc!
Tôi giằn mạnh tay xuống bàn, thở dốc. Có chuyện gì với tôi vậy? Sao lại cảm thấy khó chịu thế nhỉ? Gezz!!
…
– Anh gọi gì? – tôi cầm mâm sắt chỉnh chu đứng trước khách hàng.
– Cho anh một ngày hẹn hò. – khách hàng _ một tên choai choai, có lẽ là con người, cười khẩy nói với tôi. Sau đó cả đám bạn xung quanh của hắn ồ lên. Chết tiệt! Tôi hiểu ý của hắn là gì nhưng nhanh chóng đáp lại.
– Với bà chủ ạ?
– Ồ… – đám bạn thích thú reo hò. Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
– Với em. – hắn kiên nhẫn đáp. Muahaa! Hắn đang cưa cẩm tôi à? Tên này chắc con mắt có vấn đề. Cưa gái ít ra cũng phải chọn người đẹp một tí. Nhan sắc của tôi hoàn toàn bình thường như vậy, thế quái nào hắn lại…
– Anh muốn gì?
– Thì một cuộc hẹn.
– Tôi hỏi anh uống gì? – thôi thì tôi cứ bơ và đánh trống lãng thì tốt nhất.
– Em… được lắm. Cho anh một ly… café, bỏ nhiều tiêu và chút muối. – hắn cợt nhả. Tôi biết, nhưng tôi vẫn…
– Anh đợi một lát, còn các anh. – tôi liếc nhìn đám bạn của hắn.
– Như anh ta. – cả bọn cười đểu đồng thanh.
– Đợi lát có ngay.
Tôi nói rồi quay đi, sau khi khuất bóng, tôi nhếch mép:
– Lũ ngu.
Tôi nói ra yêu cầu của khách hàng, bà chị pha café trố mắt nhìn. Tôi nhếch mép bảo cứ làm theo, rồi cho thêm tí ớt hiểm cho đẹp.
Sau khi hắn uống thử, tất cả café trong miệng hắn đáp hết trên mặt mấy tên bạn.
– Em chơi tôi đấy à? – hắn lườm tôi.
– Ban nãy anh gọi như vậy mà. “Đặc sản” của chúng tôi đấy. Anh đúng là biết thưởng thức nha. – tôi quay lưng bước đi.
– Em mau đứng lại. – hắn chộp lấy tay tôi. Tôi giật mình, khiến cái mâm rơi xuống đất tạo ra tiếng động khó nghe.
– Anh bị gì vậy? – tôi cáu gắt giựt tay lại, lườm hắn.
– Bồi thường cho tôi.
– Tại sao? Anh đâu có đến đây uống café, tôi cũng đâu có nghĩa vụ phục vụ nó cho anh. Anh vốn đến đây gây chuyện mà? Tự ôm cục tức mà biến đi.
– Gọi quản lí ra đây! Bồi thường cho tôi.
– Chậc! – tôi tức giận kéo cổ áo hắn ra con hẻm vắng sau lưng Tiffa. Tất cả vì sự nghiệp ăn ở của tôi. – Được rồi, anh muốn gì?
– Chủ nhật này, em đền bù cho tôi bằng một buổi hẹn hò được chứ?
– Không thích.
– Vậy… một cái hôn.
– Không thích.
– Một cái ôm.
– Không thích.
– Cô bé cứng đầu nhỉ?
– Hừ, biết vậy thì đừng làm phiền tôi. – tôi quay lưng, bước đi.
Hắn ôm lấy tôi… nhưng là từ đằng sau nên tôi không đạp, đấm hay đá được hắn. Đã vậy hắn còn lên gối tôi, làm tôi đứng không vững ngã xuống.
Hắn nhanh chóng đè tôi xuống, nhếch mép:
– Càng bướng càng đáng yêu.
– Tôi cho anh ba giây biến ra khỏi người tôi.
– Nói nghe cứng nhỉ?
– Một.
– Em đừng có đe dọa tôi.
– Hai.
– … – hắn bắt đầu cúi xuống.
– B… – tôi chưa kịp đếm hết để tẩn cho hắn một trận, thì hắn đã bị ai đó kéo ra. Tôi chưa kịp định hình gì, đã nghe một tiếng va đập rất lớp.
Tôi lồm cồm ngồi dậy, đã thấy Ren nắm cổ áo tên đó xách lên, liên tục đập vào bức tường màu rêu bên cạnh.
– Dừng lại!
Tôi giật mình kéo Ren ra