lát sau, Ren mới lò dò tới, tướng đi vô cùng bình thản, như thể đang dạo bộ quanh công viên vậy. Hai tay đút túi quần, lưng thẳng đứng, mái tóc hơi rối có chút bết lại vì mồ hôi.
Hắn nhướn mày với một nụ cười khẩy… nhìn quyến rũ quá a…
– Đi tìm thôi, anh nghĩ anh biết nó nằm ở đâu rồi. – Ren nhếch môi khinh khỉnh, vô cùng kiêu ngạo.
Hắn dẫn tôi đến một kệ to tướng đầy những sấp giấy kẹp cố định bởi kẹp giấy, bên trên có ghi chú nhỏ: “GIA ĐÌNH ĐỐI TƯỢNG THỬ NGHIỆM”
– Có lẽ nó nằm ở đây. – tôi lầm bầm rồi cả ba bắt đầu đi tìm.
Ren phụ trách trên cao, tôi và Dragon lui cui ở dưới.
Tuy nói là cái kệ nhưng mà nó khổng lồ phải biết, có khi cao cả bằng trần nhà, còn dài thườn thượt cả mười mét, biết bao nhiêu là giấy. Tuy có đề tên bên ngoài nhưng chữ nhỏ xíu còn mờ mờ vì thời gian, rất khó thấy. Kiểu này cứ như mò kim đáy bể, nhưng ít ra là đã khoanh vùng được nó chỉ đâu đó trên kệ này, nếu không thì mò đến sáng mai cũng không ra.
Đang lom khom nhíu mắt nhìn thì có tiếng cọt kẹt mở cửa. Ặc… lại có người vào ư?
Ren liền đè tôi và Dragon nằm dài ra đất, phóng cái thẻ thành viên hắn chôm được của ai đó sang tít bên kia, cách chỗ chúng tôi vài ba kệ, còn bản thân thì hơi nhỏm đầu lên nhìn ngó.
Đèn bên đó bật sáng, chúng tôi rơi vào bóng tối… thấp thỏm chờ đợi.
Ren thì hay rồi, hắn có thể nhìn xuy ên qua mấy khe hở, còn biết được tình hình, trong khi tôi nằm dài ra đó có thấy cái gì đâu, càng thêm lo sợ, tim đập chân run. Hơi thở nóng hổi của Ren phả thẳng vào mặt tôi, lồng ngực phập phồng khi hắn thở… khiến cả người tôi nóng ran… ấy ấy, đừng có ủy mị lúc này chứ!
Chúng tôi nằm im thin thít, đến cả thở cũng không dám thở mạnh.
Thứ tôi có thể thấy được duy nhất bây giờ chính là khuôn mặt Ren và nền là màu đen thăm thẳm. Không biết hắn đã thấy gì mà Ren hơi nhíu mày. Hắn từ từ ngồi dậy, ra hiệu cho tôi ngồi dậy theo hắn, bảo tôi ngồi im một chỗ rồi đột ngột chạy vụt đi.
Một lát sau, tôi nghe tiếng ‘hự’ rõ lớn. Sau đó lại thấy Ren thong dong tiến về phía tôi, lại cái điệu bộ thong dong ấy.
Cái điện thoại trong túi áo tôi run lên, tôi nhìn Ren, hắn hiểu ý gật đầu tôi mới mở ra nghe. Bên kia Chito thở gấp gáp:
– Gặp được Tokio rồi, tên ngốc đó không chịu rời khỏi tổ chức, cơ mà tụi tớ bị phát hiện rồi, đang cố gắng chạy ra ngoài, hai người cũng mau chạy ra đi.
– Được. Tớ ra ngay. – tôi nhíu mày gật đầu.
Tại sao hắn ta lại không muốn rời khỏi tổ chức, rõ ràng hắn ta là người tốt, sao lại…
– Tìm ra rồi, mau đi thôi. – Dragon nói khe khẽ, trên tay cầm một sấp giấy hoen vàng đến gần như mục nát.
– Tốt. Vậy chúng ta thoát ra khỏi đây. – Ren nói, cho sấp giấy vào túi rồi nắm tay kéo tôi và Dragon ra khỏi khu vực đó chạy dọc theo hành lang dài ngoằn ban nãy.
Chỉ là giữa đường bị chặn lại, một tốp người trố mắt khi nhìn thấy chúng tôi, một người đàn ông trung niên… có lẽ là đội trưởng trong nhóm đó thất thần, hét lớn:
– Biết ngay là có chuyện khi không liên lạc được với tụi nó mà. Các người thật vô dụng, có mỗi chuyện đó cũng không phát hiện được. Tụi nó đi lấy tư liệu lâu quá thì phải chạy đi tìm chứ?
– … – Ren trong tư thế phòng ngự, tay cho vào túi áo, chuẩn bị rút ra cái gì đó… hình như là vũ khí của hắn, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm bọn người kia.
Tụi kia nhìn hắn dè chừng, lùi về sau một chút. Tôi vừa nhìn đã thấy được sự chênh lệch thực lực kể cả về phép thuật lẫn thể lực. Nói không phải khoe chứ một mình Ren cũng đủ hạ hết cả thảy đám người đó. Họ trông giống loại người trí thức hơn là loại người thiên về hành động.
Ren đột ngột rút ra một… tờ giấy. Cái gì?!!
Tôi há hốc mồm nhìn hắn chằm chằm. Lúc này không chỉ tôi mà cả nhóm người kia đều nhìn hắn trân trân.
Thể loại gì nữa đây a…
Ren nhếch mép, gương mặt đề phòng ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là cái nhếch môi đầy kiêu ngạo cùng với sự châm chọc trong đôi mắt.
Hắn thản nhiên nhàn nhã nhìn họ như đang thưởng thức kịch hay. Ren vò tờ giấy trong tay thành một cục tròn vo, tung lên tung xuống, hắn lúc này mới mở miệng hỏi:
– Vậy các người muốn gì ở chúng tôi?
– Ch… chuyện đó… á! – tại sao ông ta lại hét lên? Ông ta vì thần kinh căng quá độ, nên những cử động nhỏ nhặt nhất của Ren cũng dễ dàng đánh bật ông ta. Ren đột ngột quẳng viên giấy vào bọn họ. Tuy là sau đó cũng chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng biết sao được, con người ta vốn rất nhút nhát.
Ren là chúa hành hạ tinh thần của người khác, hắn rất biết cách khiến người ta chết đi sống lại bởi những trò đùa quái ác của mình… đối phó với loại người như ông ta chỉ có thể dùng một câu để miêu tả: “Dễ như trở bàn tay.”
Khiến ông ta giật mình đến mồ hôi đổ đầy, hắn nhếch mép, nắm lấy tay tôi rồi lại tiếp tục với vận tốc đáng sợ: nhanh chóng rút ra trong túi một quả cầu nhỏ quăng về phía họ. Quả cầu chạm đất thì nổ mạnh một cái, khói trắng bay tứ tung. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì Ren đã nắm thêm tay của Dragon kéo đi mất. Chúng tôi đi xuyên qua màn khói đó, dễ dàng đi ngang qua bọn họ.
Sau khi thoát khỏi đó, chúng tôi tiếp tục chạy, không lâu sau đã đến cái sảnh lớn lúc đầu với tường,
