trần nhà và nền nhà màu đỏ dụ.
Thoát rồi thoát rồi! Ôi, bên kia, Chito và Ajita cũng vừa vặn chạy đến, năm chúng tôi nhìn nhau rồi cười khẩy cùng thoát ra ngoài… chỉ là…
Không ngờ vừa ra chui ra tới nhà bếp, chúng tôi lại bị chặn.
Boss đứng giữa, xung quanh là những tên mặt mày bặm trợn, tay săm kín da những hình ảnh tởm lợm. Bà ta nhìn tôi cười khẩy:
– Muốn thoát hả? Đâu có dễ. Tổ chức G là tổ chức mà tụi con nít vắt mũi chưa sạch như tụi bây thích đến là đến đi là đi sao?
– Vậy thử xem. – tôi cười khẩy đáp lời. Sách dạy, trả treo với người lớn là không tốt, nhưng mà bơ đi lời nói của người lớn càng không nên hơn.
– Tụi bây hôm nay đến đây để làm gì? – bà ta lại hỏi… hừ… nhiều lời, thích thì nhảy vào tẩn nhau một trận cho rồi đi, cứ thích màu mè.
– Chúng tôi không đến đây để chơi, cũng không đến đây để gây sự với bà. Tôi nói cho bà nghe, tôi vốn không có chút hận thù nào với G, thì bà cũng đừng đụng vào tôi, hay người bạn nào của tôi. – tôi nói giọng đều đều, nhưng hàng chân mày thì ngày càng thít lại.
– Tôi cũng không rảnh để gây chuyện với các người… chỉ là… cái biểu cảm đau khổ của ai đó… – boss liếc nhìn hắn cười khẩy – tôi muốn trông thấy một lần.
Vừa dứt lời, bà ta đã tung ra một đòn hướng thẳng về phía tôi… hửm? Hôm nay bà ta hình như hơi nương tay, đòn này vừa nhìn đã thấy dễ hóa giải. Có lẽ bốn người kia cũng cảm thấy như vậy, nên yên tâm để tôi tự xử.
Tôi đưa ta ra trước gạt nó đi… cơ mà nó vẫn lao về phía tôi. Không phải chứ! Gạt thêm một lần nữa, nó vẫn không biến mất. Chết tiệt! Chết tiệt! Lại mất phép nữa rồi! Tại sao lại là lúc này?
Không kịp rồi! Không kịp tránh! Tôi chỉ có thể nhắm tịt mắt chờ đau, mà chờ mãi vẫn không thấy gì, chỉ có một vòng tay ấm áp ôm chặt lấy tôi.
Xung quanh vang lên rất nhiều tiếng động, mà lúc này tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim của người đó gấp rút đập thình thịch, và tiếng tim của bản thân mình đang gào lên vì đau đớn.
Ren ngã lên người tôi, còn tôi thì ngã ngửa ra đất, vậy mà hắn vẫn phản xạ nhanh hơn lấy bàn tay kê ngay đầu tôi để có ngã cũng không chấn thương. Tôi ngơ ngác một hồi mới nhận thức được vấn đề. Hắn lồm cồm ngồi dậy, cáu kỉnh đưa một tay xoa xoa vai lầm bầm:
– Em bị ngốc à? Sao lại…
– Anh mới là đồ ngốc! Sao lại nhảy vào chứ? – tôi gần như òa khóc, nước mắt lưng tròng.
– Em ầm ĩ cái gì? Anh không sao? Em nghĩ nó làm gì được anh. – hắn cười khẩy khẽ cử động vai, xoay xoay người vài cái rồi đứng dậy, chìa tay về phía tôi – Nào, đứng dậy đi, ngồi thế bẩn hết quần áo.
Trong lúc Ren đang xoay lưng về phía boss, đám còn lại chơi xấu tấn công lén Ren. Tôi hoảng hồn trừng mắt nhìn, vội đưa tay ra hóa giải, quên mất phép thuật của mình bây giờ đang có vấn đề, không làm được.
Ren tất nhiên có thể thấy được sắc mặt của tôi đang thay đổi, liền nhìn tôi chằm chằm. Chito và Ajita từ xa nhào đến hóa giải mấy đòn tấn công đó. Xong thì cả họ cũng đưa đôi mắt kì lạ nhìn tôi.
Thôi rồi… bị phát hiện rồi.
Hàng chân mày Ren nhíu chặt, hắn thể hiện thẳng thừng thái độ tức giận của mình, nhưng bây giờ nếu mắng tôi trước mặt kẻ địch thế này khác nào lạy ông tôi ở bụi này, bảo là con bé này đang mất phép thuật này mau mau tấn công nó đi, hắn đành ngậm cục tức lại mà xả lên người khác.
Boss cùng đám tùy tùng thích thú nhìn bên vai bị thương của Ren, bà ta nhếch môi:
– Tụi mày nghĩ có thể thắng được ta chắc?
– Có gì đó không ổn, bà ta hình như đang kéo dài thời gian. – Ren nói nhỏ vào tai Ajita.
– Đúng đó.
Anh vừa nói xong, điện thoại trong túi tôi run lên, tôi lập tức mở lên, vừa đưa ra trước mặt, tiếng hét của Kurai đã vang vọng lên:
– Mau dịch chuyển, ở đó có bẫy.
Hắn ta vừa dứt lời, Ren và Ajita như đã phản xạ sẵn từ trước, nhanh chóng túm tay tôi, Chito và Dragon. Tôi liền dịch chuyển, trước khi rời khỏi, tôi còn nhìn thấy khuôn mặt khó chịu của boss, cả tiếng hét om tai:
– Mau bắt lấy chúng.
Trước khi đến đây, chúng tôi đã hẹn nhau, nếu có chuyện gì khiến cả đám cùng phải dịch chuyển ra ngoài, thì gặp nhau ở công viên gần đó.
Sau một hồi vất vả tìm đường, cuối cùng tôi cũng đến được cái công viên đó, hình như tôi là người đến trễ nhất. Dường như họ đang điều động nhau làm cái gì đó. Bốn người bọn họ vừa thấy tôi đã thở phào nhẹ nhõm ra mặt, Chito còn lừ tôi:
– Cứ tưởng cậu bị bắt mất rồi, thì ra là lạc đường.
– Hehe… Cậu biết khả năng của tớ mà. – tôi cười cười, khẽ liếc qua ba người còn lại.
Bên kia Ren và Ajita thả người xuống ghế đá ngồi thở ra. Ren đưa đôi mắt lo lắng nhìn tôi, vừa như trách móc vừa như chiều chuộng tôi. Dragon cũng lườm tôi một cái rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh. Hôm nay ngoan nhỉ? Nếu là bình thường, thằng bé đã mắng cho tôi một trận vì cái bệnh thiểu năng. Sao riết rồi cứ như nó là bảo mẫu của tôi ấy.
– Tại sao không liên lạc được cho cậu, điện thoại của cậu đâu rồi? – cô nàng tiếp tục chất vấn tôi.
– Hở? Nó ngay đ… – tôi móc ra, móc một hồi vẫn không thấy đâu, liền cười khì – Hình như… rơi… mất tiu rồi. Hehe…
– Hừ. Đồ ngốc này, làm người khác lo gần chết được. – cô nàng ôm vai tôi rồi quay sang ba người k