XtGem Forum catalog
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213012

Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.

hắn của ông ta.

Gọi tôi là con dâu… xem ra ông ta đã thừa nhận rồi… hơn nữa còn bênh vực cho tôi như thế… thật sự khiến tôi thấy rất cảm động a. Chỉ là không biết Ren sẽ nghĩ gì, liệu có cho là ông ta giả tạo đang muốn khiến hắn quay về nhà?

– Con dâu gì chứ? Thật là nực cười. Anh cũng biết rõ, thằng con trai mình xem mình chỉ là người dưng. – bà ta cợt nhả.

– Tôi đã cố gắng hết sức… từ khi mẹ nó mất, tôi đã vô cùng hồi hận về những gì mình đã làm. Tuy nhiên, cách tôi quan tâm nó… có lẽ đã sai rồi.

– Sai rồi chứ còn gì nữa. Mà vả lại, anh thừa biết Yuki không phải là một pháp sư bình thường, con bé là con của môt WW và một DW. Anh còn yên tâm để con mình bên cạnh con quái vật đó?

Quái vật gì chứ cái con mụ này! Tôi nóng quá!! Nóng đến mức muốn lột cái áo khoác ban nãy Ren đưa tôi! Tôi bây giờ thật sự muốn sắn tay áo lên tát cho bà ta vài cái!!

Ren thấy máu tôi sắp dồn đến não, liền khẽ siết tay tôi trấn an… tất nhiên tôi cũng thấy được trong đôi mắt hắn hằn lên những tia đỏ tức giận… quên mất ngoài tôi ra thì có một người cũng tức giận không kém.

– Người mà con trai tôi lựa chọn, chắc chắn là một cô gái tốt. Tôi không còn ý kiến nữa. Cô đừng dài dòng làm gì. Hôm nay tôi chỉ đến đây để nói là tôi muốn rút ra khỏi tổ chức, nhiều lời cũng không ích gì.

Boss im lặng không nói gì, một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng tách trà bằng sứ đặt lên bàn.

– Tôi hỏi anh phải làm sao để anh rút lại câu nói đó? – boss trút hết kiên nhẫn của mình hỏi.

– Tôi đã nói tôi cảm thấy mình không có lợi gì từ việc điều tra này. Hơn nữa, nếu tôi còn ở trong tổ chức, việc đó chỉ khiến Ren càng ngày càng ghét tôi.

– Vậy nếu chúng tôi không đụng vào Yuki nữa thì sao? Lấy đó làm điều kiện trao đổi giữa hai chúng ta?

– … – ông ta im lặng hồi lâu – Tôi đã nói cô đừng nhiều lời vô ích, hai đứa nó không cần dựa dẫm vào tôi. Vậy thì tôi cũng không có lí do gì phải ra tay bảo vệ cho tụi nó.

– Chẳng phải đó là con dâu của anh sao? Chúng ta chỉ là đang trao đổi, không ai nợ ai, tại sao anh lại. – giọng nói của bà ta trở nên gấp gáp, như sợ chỉ cần chậm trễ một giây sẽ bỏ lỡ con mồi.

– Tạm biệt. Không hẹn gặp lại. – giọng nói trầm khàn của ba Ren cất lên, rồi có tiếng kéo đẩy bàn ghế – Bây giờ đối với tôi mà nói thì chủ tịch tập đoàn Kisuwaza chính là Ren, tôi chỉ đang thay nó quản lí mọi việc để nó có thể yên tâm học tập. Có hợp tác với tổ chức hay không, quyền quyết định nằm ở nó.

– Anh tại sao lại yếu đuối như vậy. Cũng vì bản tính anh luôn dễ dàng chấp nhận thất bại, nên năm đó, mẹ thằng bé mới chết như vậy. – boss cợt nhả đáp lời. Tôi có cảm giác tay Ren hơi siết lại. Tôi liền quay sang, mặt hắn đang biến sắc, có hơi trắng nhợt đi.

– Im đi. Đó không phải chuyện của cô.

– Chẳng phải sao, năm đó đếu cô ta không xuất hiện, thì giữa hai người cũng không có vết nứt lớn như vậy. – boss tiếp tục tiết lộ quá khứ – Vì anh vốn rất lương thiện, nên khi cô ta… con của tình đầu xuất hiện… anh trở nên ngu muội, hại chết người vợ mình yêu thương, cả con trai mình cũng không giữ được. Anh có thấy sự yếu đuối của mình hại bản thân bao nhiêu không?

– Tôi đã bảo im đi. Ăn không được thì đạp đổ, không thuyết phục được tôi nên quay sang lật mặt sao? – ba Ren gằn từ chữ một, như đang cố kiềm nén lắm mới không nhào đến bóp cổ bà ta.

– Hừ… được rồi, chuyện nhà anh tôi không quan tâm nữa. Nhưng anh nghĩ mối quan hệ kéo dài gần cả đời người của chúng ta có thể dễ dàng cắt đứt thế ư? Nực cười. – boss vừa dứt lời, tiếng gót giày nện mạnh xuống sàn nhà từng bước từng bước đều đặn, vang xa dần rồi im bặt.

Một lát sau, tôi mới nghe thấy tiếng sột soạt do áo quần va chạm nhau. Len lén nhìn qua khe nhỏ, ba của Ren đứng trầm mặc, ánh mắt xa xăm như thể đang ôn lại kỉ niệm cũ.

Ren không chút phản ứng… chỉ là, ánh mắt hắn như đang chất chứa rất nhiều điều. Tôi thật sự không thể đọc được tâm trạng của Ren, hắn lúc này nghĩ gì chứ, quá khứ đau lòng quay trở lại như cứa thêm vài đường vào vết thương cũ đã khó khăn lắm mới hàn gắn được. Hắn vốn rất hận ba mình, bây giờ lại rõ ra mọi chuyện không phải như mình vẫn thường nghĩ, có cảm giác như thế giới sụp đổ không? Có cảm giác như lí tưởng sống của mình đột nhiên méo mó biến dạng? Có cảm giác như từ trước đến giờ mình sống vì một mục đích quá mơ hồ, vì một việc không rõ thực hư mà cố gắng?

Đợi đến khi ba hắn bỏ ra khỏi phòng đã là vài phút sau đó. Ông ta vừa khuất dạng sau cánh cửa, Ren đã lập tức bóp chặt vai tôi. Hắn xoay tôi nhìn thẳng vào mình, khẽ mở miệng:

– Anh… anh xin lỗi.

Vừa nói xong, hắn đã ôm tôi vào lòng, ôm thật chặt, chặt đến mức đôi mắt dịu dàng đến tổn thương của hắn ban nãy tôi cứ ngỡ đó chỉ là ảo giác, Ren là đang muốn giết chết tôi, chứ không phải muốn xin lỗi gì hết!! Cơ mà…

– Xin lỗi gì chứ?

– Anh không nghĩ gia tộc nhà anh lại có quan hệ sâu xa như vậy với G.

– Thì sao? Tại sao anh lại xin lỗi em? – tôi vừa dứt câu, hắn đã đẩy tôi ra nhìn sâu vào mắt tôi. Đôi mắt đó chất chứa rất nhiều điều, tiếc là tôi không có khả năng thấu hiểu suy nghĩ của người khác chỉ bằng việc nhìn vào mắt ngườ