thăm Saya, cũng hệt cảm giác nặng trịch lúc nãy! Cả người tôi dần dần khuỵu xuống. Vậy đây là phép thuật của Goro. Tôi hoàn toàn không có khả năng chống trả? Anh ta mạnh đến cỡ nào? Bao lâu nữa tôi mới có thể đánh bại, tự tay mình giết chết anh ta?
Goro nhẹ nhàng đỡ lấy tôi, anh vác tôi lên vai đưa tôi đi đâu đó. Cơ thể nặng nề làm tôi không thể cử động được! Tức quá! Tôi chỉ biết lầm bầm chửi rủa…
…
Phòng y tế,…
Goro đặt tôi xuống giường, bước sang bàn làm việc lấy hộp sơ cứu. Tôi chỉ biết nhìn theo hành động của anh, chẳng biết làm gì hơn, ngoài cau mày khó chịu, thở dài ngao ngán.
– Em sao không biết kiềm chế một chút, lại định giết chết cô ta.
Anh nói khẽ trong miệng cứ như chẳng muốn tôi nghe. Tôi nằm im, khẽ nhắm mắt lại. Cứ hễ nhìn thấy Goro là tôi lại phát điên! Làm sao có thể nằm ngắm anh được? Dù tôi rất nhớ anh.
Goro chậm rãi cầm tay tôi lên như sợ tôi sẽ đau, anh thoa cho tôi chút nước gì đó bằng bông gòn. Đau rát… tôi chẳng quan tâm. Tôi vẫn im lặng, anh cũng im lặng. Vậy nên vang vọng cả căn phòng chỉ là tiếng lạch cạch của hộp sơ cứu. Tay phải rồi tay trái, tới má phải. Sau đó là tiếng đóng hộp.
– Yuki. – Goro gọi tên tôi. Tim tôi chùn xuống. Nỗi nhớ trỗi dậy, làm tôi muốn ôm anh. Tôi bị giằng xé giữa yêu và hận!
Tôi mở mắt nhìn anh, vô tình nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt đầy đau khổ và nỗi nhớ, phải chăng anh có cùng suy nghĩ với tôi.
Goro từ từ cúi xuống. Tôi giật mình, nhưng cơ thể tôi vẫn chưa thể cử động được. Hàng chân mày của anh nhíu lại, đau khổ nhìn tôi. Tôi nhìn anh thản thốt.
– Anh yêu em.
Goro nói rồi hôn tôi. Đôi môi lạnh của anh áp vào môi tôi, phút chốc chưa kịp thích ứng làm tôi có chút rùng mình. Cơ thể của anh quá lạnh! Còn lạnh hơn cả Ren, tại sao khi nãy lúc anh ôm tôi, tôi không nhận ra điều đó?
Tôi nhíu mày, không thể phản kháng, chẳng thể làm gì?
– Yuki! Cô có… – giọng của Ren gấp rút, rồi nhỏ dần, sau đó im bặt.
Tôi giật mình mở mắt nhìn sang hắn. Tình hình bây giờ… tôi và Goro đang ở trong một tư thế rất chi là mờ ám, còn Ren đang nhìn hai chúng tôi với ánh mắt rất chi là… ngạc nhiên, giận dữ… có phần đau khổ. Goro thấy Ren thì giật mình buông tôi ra.
Tôi chớp mắt nhìn Ren, nhíu mày cau có thể hiện là tôi hoàn toàn không cố tình, là tôi bị ép buộc! Ren chẳng thèm quan tâm mà quay lưng bỏ đi. Tôi đã làm cái gì thế này? Lại để cho hắn có vẻ mặt đau khổ đó.
Cái vẻ mặt đó tôi chưa từng thấy ở một người lạnh lùng như hắn. Tôi đã làm hắn tổn thương tới mức nào? Nhưng sâu trong thâm tâm tôi, có một chút ít vui mừng… dù chỉ là chút ít thôi, bởi vì biểu hiện của hắn càng chứng tỏ, hắn dường như có cảm tình với tôi.
Tôi và hắn là tình cảm song phương, nhưng tại sao chẳng có ai dám mở miệng ngỏ lời… vì tôi và hắn là hai loại pháp sư khác nhau. Số phận có phải quá trớ trêu… Hai người đàn ông tôi yêu và yêu tôi, dù là ở quá khứ hay hiện tại đều là DW.
Có phải ông trời không muốn tôi có được hạnh phúc trong tình yêu…? Hay chăng là đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi đến khi tôi gặp được tình yêu địch thực?
CHAP 26 : LẠI NỮA RỒI!
Tôi bò dậy, cố gắng ra khỏi giường chạy theo hắn. Nhìn vẻ mặt của hắn rõ là không can tâm, nhưng tại sao lại chẳng có phản ứng gì hết như thế! Nhưng thực sự ngồi dậy tôi còn làm không được thì nói chi đến việc chạy theo hắn.
– Đừng có cố gắng làm gì, khoảng 30 phút nữa em mới có thể cử động được.
Tôi trừng mắt nhìn Goro! Cái phép thuật ngu ngốc của anh hại tôi rồi!
Anh nhấn đầu tôi nằm xuống giường, kê cái ghế đẩu ngồi cạnh tôi, giọng anh chua chát.
– Em với hắn là quan hệ gì?
Tôi nhìn anh trân trân. Hoàn toàn im lặng.
Ừ nhỉ! Là quan hệ gì? Tôi không phải là không muốn trả lời, mà là không thể trả lời. Chính tôi còn không biết mối quan hệ của tôi và hắn là như thế nào. Ai có thể trả lời chắc chắn cho chúng tôi câu hỏi này…
– Hắn là bạn cùng phòng với em đúng chứ? Tại sao có thể sắp xếp như vậy được?
Anh thấy tôi im lặng thì hỏi.
Lại lần nữa tôi chợt nhận ra. Nếu anh đã để ý tới chuyện đó, chẳng lẽ những người chung kí túc xá, những giáo viên, quản sinh ở đó không chú ý tới. Lần trước hắn có nói sẽ giải quyết… là làm gì chứ? Không nhẽ hắn nắm cổ áo giáo viên đe dọa.
Anh nói vậy làm tôi thật là thấy hoang mang quá. Tại sao đến giờ tôi mới nhớ ra chuyện đó nhỉ? Tại sao trong suốt quãng thời gian dài như vậy, tôi không chú ý tới để hỏi Ren.
Anh thấy khuôn mặt thản thốt của tôi, kích động hỏi:
– Chẳng lẽ chuyện đó là hắn ép em sao?
Tôi giật mình lắc đầu nguầy nguậy. Lắc mạnh đến nỗi đầu đập vào thành giường.
Cái đầu tôi ê ẩm. Mặt nhăn nhó, tôi nhìn Goro, với ánh mắt “Không phải! Tuyệt đối không phải!”
– Thôi được rồi, không cần phải nhọc công biện hộ cho hắn như vậy đâu. – anh thốt ra những lời ấy, mà mặt lộ rõ vẻ tức giận. Tôi… làm anh tổn thương sao?
Đột nhiên, hình ảnh khuôn mặt tổn thương của hắn phút chốc hiện ra trong đầu tôi… một động lực nào đó hối thúc tôi ngồi dậy. Tôi hoàn toàn làm Goro ngạc nhiên. Tôi đã đi được dù là từng bước khó khăn. Trời ạ! Làm sao tôi có thể đuổi kịp hắn?!
Goro anh ấy hình như là vô
