hắn có cử động gì hay không.
– Tôi yêu em…
Hắn nói. Tôi giật mình nhìn hắn trân trân… tôi bây giờ hệt hắn ban nãy, nhìn hắn mà cứ như nhìn vào một khoảng không bất tận, trong ánh mắt là không cảm xúc, nhìn cũng chẳng biết nhìn vào đâu, mà như lạc lõng, không thể định hướng. Sau khi tôi đã bình tĩnh lại, môi tôi mấp máy những từ vô nghĩa.
– Cái… cái… gì? Tôi… tôi… c… cậu…
– Cậu bị điên à?! – giọng của Ajita vang lên – Sao lại có thể nói ra những câu nói thiếu suy nghĩ như vậy hả?
– Anh nói cái gì? Ai mới là người nói câu này trước hả? – Ren tức giận nhảy xuống giường, dù có hơi chập chững, nhưng hắn nhanh chóng tiến sát Ajita.
– Tôi sẽ giết cậu!
– Tôi sẽ giết anh!
Hai người đó ngay lập tức lao vào nhau, nhanh đến nỗi tôi chưa kịp phản ứng gì, đã thấy hai người chỉ còn là vệt mờ va vào nhau. Đột nhiên một mảng đỏ, hai mảng đỏ,… máu bắt đầu bắn tung tóe, lan rộng trên nền phòng y tế trắng muốt.
Tôi hoảng hốt cố gắng can ngăn, nhưng bất động. Nước mắt tôi bắt đầu chảy dài trên đôi gò má gầy gò.
Cuối cùng cả hai cũng dừng lại… nhưng trông họ bây giờ, cực kì thê thảm. Cả đầu và bộ quần áo xộc xệt, bê bết máu.
– Mau dừng lại đi! – tôi hét lên trong nước mắt.
Ajita từ từ đưa tay lên trước mặt, trong thoáng chốc, cái đầu đầy máu của Ren rơi xuống đất.
– AAAAAAAA!!! – tôi gào lên, tưởng như giọng nói của mình vỡ ra.
…
– AAAAAAAA!!! – tôi thét lên. Tôi thở dốc, cả người toàn mồ hôi lạnh.
Thì ra… là mơ… tất cả chỉ là mơ. Tôi quay sang nhìn Ren. Hắn đang ngồi trên giường nhìn tôi chằm chằm… giống hệt giấc mơ của tôi. Ren… nhất định không được nói gì hết nghe chưa!
Môi của hắn mấp máy… không ổn a!!
Tôi trợn mắt nhìn hắn đầy tính chất đe dọa, môi mím chặt…
Hắn chẳng quan tâm, môi hắn vẫn từ từ nhếch lên. Tôi đứng phắt dậy, tay vơ lấy cái gối, phang thẳng vào mặt hắn. Nhưng sợ cái gối rớt, tôi lấy tay giữ lại, thành ra tay tôi lấy gối chèn mặt hắn. Hắn ngã xuống giường. Tôi cứ giữ cái gối như vậy, mặc hắn vùng vẫy.
– Tôi cấm cậu nói bất cứ lời nào nghe chưa!
Hắn phát ra những tiếng ú ớ khó hiểu. Dù khó hiểu, nhưng tôi chẳng dám bỏ cái gối ra, lỡ như chuyện trong giấc mơ trở thành sự thật thì sao.
– Xin lỗi cậu vì tôi phải đối xử với cậu như vậy, nhưng tôi sợ nếu không làm vậy, cậu sẽ chết đấy.
– Nếu em cứ tiếp tục như thế, hắn sẽ chết thật đấy. – giọng của Ajita đột nhiên phát ra sau lưng tôi.
Ừ nhỉ! Tôi đang làm cái quái gì thế này? Hắn không chết vì mất đầu lại chết vì ngộp thở thì sao?
Tôi vứt cái gối sang bên, mở to mắt nhìn hắn vô tội.
Ren ngồi bật dậy, cả khuôn mặt hắn đỏ ửng, gần như tím tái lại, hắn thở dốc, còn mắt thì trợn ngược lên nhìn tôi… Có cảm giác hắn đang phóng tia lửa điện vào người tôi ý.
– Vẫn còn sớm đấy, hai đứa tranh thủ về lớp học đi. – anh nói, tay đặt cuốn sách xuống bàn.
– Thôi khỏi! Tôi lười lắm. – tôi và Ren đồng thanh.
– Được rồi, vậy cứ ở đây nghỉ ngơi nhé.
Ajita nói xong cũng bỏ ra khỏi phòng. Tôi cười trừ với Ren. Hắn lườm tôi một cái sắc lẻm, hình như là giận lắm! Thôi tôi rồi… Lúc đó nghĩ gì mà chơi dại thế không biết!
– Ren à… Cậu giận tôi ư?
– … – hắn không nói gì, lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
– Này…
– Đền cho tôi. – Ren nói nhẹ, hắn quay sang tôi mặt lạnh tanh như nước đá Bắc Cực.
– Đền cái gì cơ?
– Hơi thở.
Ý của hắn là sao? Hơi thở… tôi lấy đâu ra mà đền cho hắn? Hắn đang chơi trò đố vui với tôi đấy à? Nhưng nhìn mặt hắn như vậy… rõ ràng là đang rất nghiêm túc mà? Vậy thì suy cho cùng ý của hắn là gì đây?
– Này… hơi thở tức là…
Tôi để lửng câu nói, đầu hơi nghiêng qua tỏ ý không hiểu. Hắn im lặng từ từ bước xuống giường.
– Cậu nằm im đi! Vừa mới khỏi bệnh thôi đấy, lại muốn làm gì thế? – tôi đưa tay đỡ vai Ren, vậy mà chưa kịp chạm vào hắn, trời đất bỗng nhiên đổi chỗ cho nhau, trước mặt tôi lúc này là trần nhà trắng tinh, sau lưng là vật gì đó mềm mềm, như là… cái giường hắn vừa ngủ. Đã có chuyện gì xảy ra?
– Đền cho tôi nhé. – Ren nhếch môi nói. Hắn cúi đầu xuống nhìn tôi.
Tôi suy nghĩ về câu nói của hắn… đền… là lại thế nào cơ? Mặt hắn gian manh như này, tốt nhất là nên…
– Không!
Khóe môi hắn lại nhếch lên thêm một ít, hắn chống hai tay xuống giường ở hai bên đầu tôi.
– Cô có hiểu tình trạng của mình bây giờ không vậy?
Vừa dứt lời, hắn hôn tôi… lại một nụ hôn nữa, khi mà cả hai vẫn chưa xác định rõ mối quan hệ này…
Tôi nhắm mắt lại để hắn hôn. Nụ hôn này hôm nay thật nhẹ nhàng, chẳng lẽ hắn là vì ghen với nụ hôn hôm qua của tôi với Ajita?
Tay hắn luồn vào tóc tôi vuốt nhẹ. Tôi vô thức rụt người lại, hắn được nước sấn tới, quét sạch hết những thứ trong miệng tôi.
Tôi đâu biết, bên ngoài cửa phòng, Ajita đang đứng đó, cả khuôn mặt tối sầm lại. Hàng chân mày của anh xô vào nhau, trông thật đau khổ. Hai bàn tay anh siết chặt, cố kiềm chế mình không chạy vào tách cả hai ra và ôm chặt lấy tôi. Hơi thở anh ngày một nặng nề hơn:
– Mình thật ngu ngốc!
CHAP 29 : QUÁ KHỨ.
Tôi sắp bị hắn làm cho tắt thở. Đến giờ tôi đã hiểu được ý của hắn khi bảo tôi đền hơi thở. Tôi bắt đầu chống cự, cố lấy tay đẩy hắn ra, nhưng xem ra vô ích, hắn ch
