t đi.
Chính tổ chức này đã ngầm giúp đỡ hai người họ… và nhận được vật thí nghiệm là đứa bé đó. Tuy nhiên, đứa bé lại là con người. Họ phát hiện ra điều này sau khi đã đem nó về căn cứ. Đích thân pháp sư đứng đầu hội (thôi thì au tạm gọi là boss nhá, vì người này còn xuất hiện dài dài) đã đến phòng thí nghiệm tận mắt chứng kiến con bé… hoàn toàn thất vọng. Boss ra lệnh giết con bé. Nhưng ngay lúc đó, căn cứ bị chính phủ khủng bố. Nhất thời rối loạn, boss phải giấu con bé đi, bằng cách đông cứng nó, tức là thời gian, phép thuật,… hoàn toàn không thể chạm đến con bé. Boss cùng những pháp sư của tổ chức đều đã chết trong trận chiến lần đó.
Tuy nhiên, họ đã kịp thời lưu trữ lại thông tin và nơi cất giấu con bé, để thế hệ sau có thể theo đuổi tiếp.
Mười bảy năm trước,… tổ chức đó lại một lần nữa được thành lập, bởi những người có cùng chí hướng với boss năm đó. Thông tin năm ấy bị rò rỉ, họ tìm ra được con bé. Đã hóa giải phép thuật đông cứng trên người nó. Cái tên Yuki của con bé ra đời từ hệ băng của phép thuật đông cứng. (Yuki theo tiếng Nhật là tuyết ạ)
Tổ chức cho con bé được lớn lên trong một căn nhà gỗ giữa đồng cỏ bao la mênh mông, cùng hai pháp sư của tổ chức… đồng thời theo dõi sự lớn lên của Yuki. Vài năm sau đó, một thiên tài nhỏ tuổi đã gia nhập tổ chức.
Boss (lúc đó) đã giao cho cậu bé thiên tài nhiệm vụ tham gia vào cái gia đình giả tạo bé nhỏ đó, với cái tên Ren… thử việc dạy cho con bé phép thuật. Kết quả làm cho mọi người hoàn toàn ngạc nhiên khi nó có thể dùng phép thuật. Lại còn có thể tiếp thu nhanh đến vậy. Tuy nhiên, sau vài năm tiếp xúc, Ren thật sự rất thích Yuki. Để bảo vệ con bé khỏi tổ chức, anh đã đốt cháy căn nhà có hai vị pháp sư kia, để giải thoát cho Yuki… Nhưng con bé đã nhìn thấy tất cả và hiểu lầm.
Sau đó… Yuki biệt tích. Ren rời tổ chức với sự trừng phạt khủng khiếp.
Anh mất năm năm ròng rã tìm Yuki, để có thể bảo vệ con bé, nhưng khi gặp lại thì… bị Yuki phũ phàng như thế… Anh đau lòng vô cùng, tự hứa với lòng sẽ chỉ bảo vệ con bé từ xa… nhưng sự ích kỉ của bản thân không cho phép anh làm điều đó. Ham muốn chiếm đoạt Yuki trỗi dậy khi anh thấy con bé bên cạnh người kia. Vậy nên, hôm nay anh đã nói hết tất cả cho Yuki.
Tổ chức cũng đã tìm ra được Yuki, họ đang tiếp tục những thí nghiệm và bài kiểm tra lên con bé và hiện tại, anh không thể biết được họ đang suy tính điều gì.
(Cái lần này anh chưa biết, nhưng au biết, nói luôn nhá. Lần Yuki và Ren đang đi dạo, thì nhỏ bị tên sát thủ dùng súng ống bắn, chính là một bài kiểm tra của tổ chức dành cho Yuki mà nhỏ có hay biết gì đâu, quánh người ta gần chết luôn, cuối cùng phải để Ren dọn dẹp chiến trường)
…
Tôi hoàn toàn… đơ.
Cái lịch sử của tôi… thì ra… là dài như vậy. Hoàn toàn không biết tôi phải nói về biểu cảm của mình như thế nào đây nữa…
Vui ư? Vì anh thật sự không giết pama tôi.
Buồn ư? Vì pama ruột của tôi vốn đã chết từ rất lâu.
Hạnh phúc ư? Vì Ajita đã dành cho tôi tình cảm to lớn đến thế?
Bất ngờ ư? Khi tôi biết được mình là một con người đặc biệt như vậy.
Hoang mang ư? Vì cuộc sống của tôi hiện tại chẳng có mục đích nữa….
Có quá nhiều cảm xúc trong tôi lúc này… Đầu tôi đau như búa bổ. Bây giờ tôi lại chẳng thể hiểu gì hết.
Ajita nói một hơi dài… anh nhìn tôi với ánh mắt đầy lẫn lộn. Dường như là hạnh phúc khi tôi đã hiểu hết tất cả, dường như là rất buồn khi thấy tôi đau…
– Anh… nói dối! – tôi phủ nhận, dù trong lòng đã hoàn toàn tin vào lời anh nói.
– Anh không nói dối! Boss đã nuôi anh từ nhỏ, xem anh như con đẻ, có chuyện gì cũng nói cho anh nghe! Không thể nào là lừa dối được!
“Xoảng!”
Tôi và Ajita giật mình cùng quay về phía tiếng động kia. Một chiếc ly đã bể trên sàn nhà cạnh vũng trà còn nghi ngút khói. Mắt tôi trợn tròn, lắp bắp khi thấy người đó.
(Au đố nhá! Các bạn đoán xem người đó là ai? Hình như câu này hơi dễ a!)
CHAP 30 : PHẢN ỨNG.
(Mấy bạn ai cũng đoán đúng hết! Thần thánh quá a!!)
– R… Ren?! Cậu… cậu… làm cái cái gì ở đây? – tôi như gà mắc tóc, nói có một câu mãi không xong.
Ren nhìn tôi với một khuôn mặt mà tôi sẽ không bao giờ có thể quên được. Một khuôn mặt vô hồn, nhưng sâu trong ánh mắt là rất nhiều cảm xúc.
Hắn đột nhiên bước sang ôm lấy tôi. Ajita đột nhiên đứng phắt dậy, cũng bỏ chỗ ngồi sang tôi. Anh nắm lấy cổ áo hắn kéo ngược lên, làm hắn phải bỏ tôi ra.
Tôi ngước nhìn hai người đang lườm nhau. Cả hai đột nhiên đồng thanh:
– Tôi sẽ là người bảo vệ cô ấy.
Nghe xong câu này, trái tim tôi sáng bừng, cảm giác ấm áp lạ kì. Hiểu lầm giữa anh và tôi suốt năm năm đó đều được xóa bỏ, tình cảm ngày xưa tôi trao anh đang dâng trào mãnh liệt. Rồi… hình ảnh của hắn len lỏi vào trái tim tôi. Tôi cũng thích hắn!
Vậy khác nào trái tim của tôi lúc này vừa rung động trước Ajita vừa rung động trước Ren à? Tôi… yêu ai?
– Dừng lại!
Tôi hoang mang hét lên. Khó chịu chết mất! Rõ ràng là tôi yêu cả hai người. Nhưng hiện tại, tôi cảm thấy có lỗi với Ajita vì đã nói những lời khiến anh khổ tâm đến vậy. Sao tôi có thể vô tâm như thế nhỉ? Tôi chẳng lẽ không nhận ra vẻ đau khổ khắc