XtGem Forum catalog
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213530

Bình chọn: 9.5.00/10/1353 lượt.

o gì đây?

Tôi tức giận quát lên:

– Này! Cậu đang bị ướt đấy! Đi gần tôi cậu chết sẽ à? Tại sao tránh tôi như tránh tà thế kia? Cậu bị sao thế?

Hắn nuốt nước bọt trước khuôn mặt sư tử hà đông của tôi, chỉ biết ngoan ngoãn đi gần tôi. Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

Tôi và hắn chẳng mấy chốc đã đến Tiffa.

Quán có đồng phục mới!

Tôi mặc áo sơ mi trắng với ngực áo cách điệu rất sang trọng, khoác áo ghi lê ở ngoài, váy ca rô kéo cao che mất vạt áo, cùng với cài tóc hình cánh bướm, đôi giày búp bê cùng hoa văn với cái váy.

Tôi trong bộ đồng phục cười tươi như hoa lượn qua lượn lại trước mặt Ren, nhưng hắn chẳng nói gì ngoài cái giật mình và khuôn mặt đỏ gay trông đáng yêu tợn.

CHAP 33 : TRÒ ĐÙA QUÁI QUỶ.

(Như đã hứa :3)

– Thấy thế nào? Dễ thương lắm đúng không? – tôi nhếch môi với Ren, tạo dáng đủ kiểu cho hắn thấy.

– Ừ… dễ thương.

Hắn cho tôi một câu trả lời ngoài trí tưởng tượng. Đùa à…! Tôi chỉ giỡn thôi, hắn lại trả lời một cách nghiêm túc. Đã thế còn khen tôi làm gì để tự mình ngượng ngùng, cả khuôn mặt đỏ hồng lên, đầu cúi gằm xuống đất.

Hơ… dễ thương quá! Làm mặt tôi cũng đỏ theo, còn tim thì đập nhanh hết sức. Cái tên này thật là đáng ghét! Định đùa với hắn đến cuối cùng người chịu thiệt lại là mình. Chỉ với vài hành động cỏn con đó lại làm tôi thấy rung động, hắn dạo này cao tay ghê.

– Đùa thôi. – hắn bất ngờ cười đểu nhìn tôi. Tôi đơ toàn tập 1 phút 30 giây…

– Tên ngốc!

Tôi bặm môi mắng hắn rồi quay đi. AAA!!! Cái tên… Nhưng mà tôi… hình như còn ngốc hơn, lại tin lời hắn để giờ lại tức giận thế này!

Sau đó tôi chẳng thèm nói chuyện với hắn nữa. Ren cứ đeo theo năn nỉ tôi, từ Tiffa đến kí túc.

Tôi tắm trong phòng, thì hắn ngồi bẹp trước cửa cứ lải nhải:

– Này tôi đùa mà! Yuki à… Yuki ơi… Tha cho tôi đi.

Tôi tức điên, quấn bừa cái khăn ngang người, hung dũng mở cửa ra. Người hắn đổ vào trong phòng. Tôi nhếch mép, xịt nước xối xả vào hắn với giọng cười không thể nào man rợ hơn.

Cho đến khi hắn hết hơi, lật đật tránh dòng nước thì tôi bật cười sảng khoái. Trả thù được hắn rồi cảm thấy thật là dễ chịu a!!

Lúc này, cả tôi và hắn đều ướt như chuột lột, đều đứng nhìn nhau cười như điên.



Sau lần đó, Ren và tôi trở lại bình thường, vẫn cứ tự nhiên đùa giỡn với nhau thôi, giữa cả hai dường như không còn khoảng cách nữa. Tâm trạng tôi cũng thoải mái hơn hẳn, dù là những cơn giận dữ do hắn gây ra ngày càng nhiều hơn.

Một sáng đẹp trời ở The East…

– Này! Cậu nghe chuyện đó chưa? – một cô bạn ngồi sau lưng tôi trong lớp lên tiếng.

– Chưa. – tôi nghĩ trong đầu, vểnh tai lên nghe ngóng.

– Tớ nghe nói là có người thấy bóng ma ở sân sau trường mình đấy.

Hả? Đó không phải là địa điểm yêu thích của tôi sao? Á! Từ trước tới giờ, tôi đều ngủ ở đó cả, có khi nào tôi đã bị ám rồi không?! Ôi ôi… Tôi đột nhiên thấy sống lưng của mình trở nên lạnh lẽo a.

– Người ta kể là, hôm đó, lúc mà mặt trời đã mất dạng rồi, có một nữ sinh ở lại trường trễ do phải trực lớp. Cô ấy đem bịch rác ra sân sau để vứt vào thùng rác ở đó, thì thấy một bóng ma nữ, tóc đen dài chạm đất, đầm trắng dài đến mắt cá chân… cô ta bay qua bay lại đấy.

Tôi trợn mắt, gào thét trong lòng mình. Phút chốc tôi cảm thấy hãi vô cùng! Cùng lúc đó, cô nàng lớp phó lao động đanh đá đến trước mặt tôi, nhếch môi:

– Ngày mai tới phiên cô trực lớp đấy.

“Đoàng! Đoàng!” sét đánh giữa trời quang… tôi có nghe nhầm không??!!



Cả ngày hôm đó tôi như người mất hồn. Hình ảnh con ma lượn qua lượn lại trên đầu mình khiến tôi không thể tập trung làm cái gì cả. Hic! Có phải tôi sắp tàn đời rồi không? Vậy là không được đi ngoại khóa vào tuần sau sao? Vậy là chưa tìm được chính xác nguồn gốc và tình hình của pama tôi sao? Vậy là… vậy là… Có quá nhiều thứ tôi còn chưa làm được!

Tan học, tôi sẽ vào những hiệu sách dọc đường về! Nhất định phải có một cuốn sách nào đó nói về cách trừ ma diệt quỷ chứ! Tôi tự tin với suy nghĩ đó.

Nhưng dù gì thì tôi chẳng thể nào học được. Sợ ma đúng là một căn bệnh quái ác!

Giờ ra chơi, tôi chạy vội xuống phòng y tế để trả cho anh cái ô. Vừa bước vào phòng thì đụng trúng anh đang mở cửa ra ngoài. Tôi xoa xoa mũi ngước lên nhăn nhó nhìn anh. Ajita chỉ gấp gáp nói với tôi:

– Em… Em giúp anh đi! Cầm cái này rồi đi theo anh!

Anh vứt cho tôi hộp cứu thương, to gấp 2 lần cái hộp bình thường hắn hay mượn về phòng để chăm cho tôi.

Tôi lúng túng vứt luôn cái ô ở đó mà lật đật chạy theo anh. Anh bắt đầu vừa đi vừa đeo bao tay, đeo cả khẩu trang y tế, gọng kính đen được đẩy nhẹ lên, nhìn anh cực chất, cũng cực thư sinh, làm tôi có chút mê mẩn, đi không để ý đường xém tí vấp té. Làm hỏng chuyện gấp của anh chỉ vì cái lý do củ chuối là… mê trai, thế nào cũng bị mắng là ngốc! May là tôi còn chút ý thức tình hình hiện tại của mình. Nhưng tại sao anh lại gấp như vậy, có chuyện gì nhỉ?

– Này! Anh! Sao thế?! Sao thế? – tôi hỏi tới tấp.

– Có một học sinh bị thương, không thể di chuyển. Anh tới sơ cứu.

À… Tôi ậm ừ. Cơ mà… tại sao trực y tế lại là một DW chứ không phải một WW?! Thắc mắc to đùng a!

– Qua đây! – Ajita gọi tôi đang lơ lửn