Pair of Vintage Old School Fru
My devil! Don’t go

My devil! Don’t go

Tác giả: baohan399

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213555

Bình chọn: 7.5.00/10/1355 lượt.

g ở đâu đâu xuống. Chết thật! Lơ đãng quá!

Anh và tôi bước vào một lớp học Cảnh tượng trước mắt ập vào mắt tôi… Bàn ghế lung tung. Một tên DW đang nằm dài trên sàn, ôm lấy chân phải dập nát, cùng một vũng máu đỏ tươi, nhưng quái lạ là tên này chẳng tỏ ra đau đớn gì hết. Chẳng lẽ DW đều rất là trâu bò? Bị đến thế mà chẳng thấy đau?

– Mấy đứa làm cái gì mà bị thương như vậy?

Ajita trợn mắt liếc cả lớp. Ồ… Lần đầu tiên tôi thấy anh tức giận! Khuôn mặt anh nghiêm túc kinh khủng. Không lẽ là thật sự lo lắng cho học sinh của mình?

Cả lớp ai cũng nhìn anh với ánh mắt sợ hãi, có lẽ là lần đầu họ thấy được một anh giận dữ như vậy, ngày thường anh vốn rất hiền lành, lại quan tâm tới học sinh và vô cùng tâm lí.

Anh thở dài, tiến hành công việc với sự ‘giúp đỡ’ của tôi.



Sau khi sơ cứu và đưa tên đó đến nằm nghỉ ở phòng y tế, anh thả mình xuống giường. Tôi đặt hộp cứu thương lên bàn rồi ngồi cạnh anh:

– Tôi có thắc mắc này!

Ajita nhìn tôi ra ý cứ nói. Tôi lưỡng lự, nhưng tính tò mò thắng tất cả:

– Anh là DW, tại sao lại làm việc ở phòng y tế?

Ajita hơi ngạc nhiên, rồi những vệt nhăn nhó trên mặt anh biến mất hết, anh cười lớn:

– Em từ khi nào đã trở nên trưởng thành rồi hả Yuki? Để ý tới chuyện đó à? Anh cứ nghĩ em sẽ không biết đấy! Thông minh lắm!

Anh đưa tay vò đầu tôi, hệt như hai chúng tôi thời đó, cái cảm giác này… tôi đã mong chờ bao lâu rồi! Tôi cười trong vô thức. Anh thấy nụ cười của tôi đột nhiên dừng lại, mặt anh trở nên… vô cảm. Anh nắm chặt hai tay tôi, quay tôi ngồi đối diện với anh. Từ khi anh nắm lấy hai tay, tim tôi đã đập không ngừng… Anh cụng nhẹ đầu anh vào trán của tôi, nói khẽ:

– Vậy xem ra anh lo xa rồi! Anh hối hận vì đã không giải thích với em sớm hơn. Anh cứ nghĩ em sẽ rất buồn. Thấy em vẫn ổn, lại không hận anh nữa, thật sự anh rất hạnh phúc. Có thể bên cạnh em như ngày xưa… đó là giấc mơ của anh suốt năm năm qua.

Ajita nhíu mày, nhưng trên môi là một nụ cười mỉm. Phải làm sao đây?! Tôi vui quá! Cứ như mình vừa trút được một gánh nặng rất lớn ấy.

(Ngoài lề… cái thằng đang nằm bên kia, vì không có đau đớn gì hết, nên đến chút xíu mệt hay buồn ngủ cũng chẳng có -> không thể ngủ, vậy mà bị Ajita lôi xuống phòng y tế, giờ thì đang cố gắng quay mặt đi để không nhìn thấy gì… hơn thế nữa, ảnh đang FA ='> máu GATO đang nổi lên cuồn cuộn)

Đầu anh rời tôi, giữ một khoảng cách nhất định, anh nhìn tôi chăm chú, mặt anh bỗng hồng hẳn lên, miệng lắp bắp:

– Anh… anh…

– Yuki có đây không? – Ren đột nhiên mở toang cửa xông thẳng vào phòng.

– Ren? – tôi và anh đồng thanh, trong cái tư thế… rất chi là mờ ám.

– Ừ. Ren là tên tôi đấy. – hắn lạnh nhạt.

Hắn cau mày đưa tầm nhìn xuống hai tay tôi và anh. Anh ngay lập tức buông ra, như thể ăn trộm bị bắt vậy.

– Cậu tìm tôi có việc gì không? – tôi hỏi hắn.

– Không có gì. Chỉ là tìm cô thôi. – hắn đáp như không đáp. Có cần thiết phải dư thừa thế không nhỉ?

Tôi gật nhẹ đầu. Sau đó, hắn cũng tiến lại giường, ngồi cạnh tôi và anh. Hắn rất là tỉnh và đẹp trai… còn bình thản:

– Hai người cứ tiếp tục. Tôi chỉ ngồi xem thôi, không có ý kiến gì đâu.

OMG! Ren nói câu đó với một vẻ mặt hết sức là không cảm xúc. Chẳng biết hắn có suy nghĩ không chứ?

Mặt anh đen lại. Anh thở dài, đứng lên, buông một câu nói rồi bỏ đi:

– Anh đi trước nhé, chuyện đó anh sẽ nói với em sau.

Tôi hăm he nhìn hắn. Cái tên chết tiệt này! Làm tôi tò mò quá! Ban nãy anh định nói gì nhỉ? (rds ai biết hong?!)

– Tôi nghe nói ngày mai cô trực lớp. – hắn đứng lên, chìa tay trước mặt tôi.

– Chuyện của tôi sao cậu biết nhanh thế? – tôi tỏ vẻ ngạc nhiên.

– Haha! Mạng thông tin của tôi rộng lớn vô cùng. – hắn phổng mũi cười lớn, có vẻ tự hào lắm a. Nhìn mặt hắn đáng yêu chết được!

– Đúng là đồ nhiều chuyện, lấp liếm làm gì cái lí do mạng thông tin? – nhưng cái đáng yêu đó của hắn càng làm tôi muốn trêu hắn. Tại sao làn da trắng đó, đôi môi đỏ đó, tróng mắt đen láy ấy… không phải của tôi… T^T Dù đang trêu Ren, nhưng tôi vẫn giữ tay hắn làm bàn đẩy đứng lên. Nắm lấy xong mới biết mình chơi dại.

Hắn nghe tôi nói hắn nhiều chuyện, tức giận vô cùng. Bặm môi, trợn mắt giữ chặt tay tôi. Hắn nhằm ngay lúc tôi đang đứng lên, kéo tôi dậy mới đau. Lực của tôi, thêm lực kéo của hắn, tôi mất đà nhảy bổ vào người hắn. Hắn nhếch mép tranh thủ cơ hội ôm chầm lấy tôi. Cái này là cố tình chắc chắn luôn!

– Ê! Buông ra!

– Không thích buông đấy! – giọng hắn lưu manh kinh khủng. (au tội nghiệp bạn trẻ FA bên kia ='>'>'>)

– Đừng để tôi đánh cậu nhé! – miệng tôi nói, nhưng tay đã thủ thế. Hắn có gan thì không buông, tôi cho hắn bay luôn!

– Tôi tuyệt đối… cả đời này sẽ không buông cô ra.

CHAP 34 : HÌNH PHẠT ĐÁNG YÊU!

C… Cái gì? B… Bây giờ tôi phải phản ứng như thế nào?! Hắn trông nghiêm túc quá! Có phải hắn đang bày tỏ lòng m…

– Đùa chút. – hắn chép miệng rồi buông tôi ra.

– … – tôi đơ, cả cơ thể lẫn cảm xúc trên mặt.

Tại sao dạo gần đây hắn thường dùng những từ khiến tôi hiểu lầm như vậy… Rõ ràng là cố tình đánh động vào tim tôi mà!

Gezz! Cả Ren và Ajita đều khiến tôi thấy thật khó chịu! Tại s