cơ hội này để hành hạ cậu chứ.
– Cái gì? – hắn giãy nãy lên.
– À nhầm… để chăm sóc cậu chứ! Hì hì… – tôi nhe răng cười trừ khi biết mình hố nặng – Nhưng ai đã đánh cậu thế?
– Không có gì đâu đừng hỏi. Au! Cô đúng là muốn giết tôi mà! – hắn trừng mắt với tôi.
– Á… tôi lỡ tay, ha ha… Xin lỗi nhé.
…
Sáng hôm sau, tôi đến trường với Ren, dù tôi đã dùng đủ mọi hình thức để ép hắn ở nhà.
Hắn lại vừa bước đi vừa nghe nhạc, tôi thì lầm bầm chửi rủa hắn:
– Vấp té nè… vấp té! Đâm đầu cột điện nè… Lọt cống nè… Muahahaha!
– Cô lên cơn sảng à? – hắn áp sát tôi hỏi.
– Tr… Tránh ra! – tôi lắp ba lắp bắp đẩy hắn ra.
Cái tên này nói chuyện cứ thích đứng gần người ta, lại còn kề mặt hắn sát mặt tôi, làm ngại chết được! Gez! Cứ đà này tim tôi kiệt quệ sớm!
– Yuki… – Ajita lù lù đứng sau lưng tôi. Anh đặt cằm lên vai tôi…
– A! Tránh ra! – tôi giật mình hét toáng lên, đồng thời phản xạ vô điều kiện là lùi về phía sau… cơ mà phía sau của tôi… nó có… có cái cục đá, thế là tôi mất thăng bằng…
Tôi vô thức túm lấy hai… anh chàng đẹp trai đứng kế bên. Họ cũng vô thức túm tôi lại… Thế là một cảnh tượng hung vĩ đã xảy ra…
Tôi thì đứng lên được, ngược lại, hai người họ mất thăng bằng, ngã ra đất… cơ mà đè lên nhau mới được a. Thiệt là lãng mạn mà!
Đám con gái xung quanh bắt đầu gào thét với cặp mắt hình trái tim vừa to vừa lớn. Ôi trời… Đúng là hot quá mà!
– Này… Cảm ơn hai người nhé. Nhờ hai người mà tôi không ngã, lại còn đóng một cảnh phim khiến cả trường thích thú.
Ren _ người đang nằm phía dưới, cáu gắt:
– Cái gì chứ? Còn cái tên này tại sao không ngồi dậy?! Chết tiệt!
Ajita _ người đang nằm phía trên, chỉ thở hắt một tiếng rồi đứng lên. Anh phủi phủi quần áo, nhíu mày nhìn tôi.
Tôi mỉm cười đầy khiêu khích và mờ ám, sau đó quay lưng bước đi lên lớp.
CHAP 32: Ô.
– Tuần sau chúng ta sẽ có một buổi đi dã ngoại ba ngày một đêm ở ngọn núi vùng ngoại ô. Các em hãy xin phép gia đình đi nhé! Trong buổi ngoại khóa chúng ta sẽ học và thực hành về những loại phép thuật sinh tồn. Nên tuyệt đối là phải có mặt đấy! – cô giáo huyên thuyên bất tận nói về buổi đi dã ngoại, trong khi đôi mắt tôi mở không lên nổi nữa – Rồi! Chúng ta dừng buổi học tại đây. Các em có thể về.
“Rào… rào…” _ mưa thường làm tâm trạng tôi khá hơn, nhưng tại sao hôm nay nó vẫn cứ nặng nề thế nhỉ? Suy nghĩ lại về quá khứ của tôi… về những hành động mà tôi đã làm với Ajita! Làm sao tôi có thể lại nói chuyện bình thường với anh.
Bận chăm sóc hắn mấy ngày qua, tôi đã hoàn toàn quên đi mất chuyện này…
Tôi lại thở dài.
– Ầy! Phải làm sao đây? Quên đem ô rồi!
Tôi chép miệng, rồi đi vào lại trong lớp.
– Ngủ một lát vậy.
Tôi tự nói nhảm một mình rồi leo luôn lên bàn ngủ.
…
Lời kể của Ren.
Tôi chạy như bay về lớp học của Yuki. Hôm nay ông thầy già giữ lớp ở lại lâu quá! Trời ạ! Cô ấy mà về mất rồi thì biết làm sao?! Nếu cô ấy đi cùng Ajita, chắc tôi hộc máu chết lâm sàng mất!! Khó chịu quá!
Thật sự tôi bắt đầu ghét cái cảm xúc này. Trước khi có người thứ ba xuất hiện, chỉ có hai đứa tôi bên nhau, tôi thấy vô cùng hạnh phúc, ngày nào cũng trêu chọc cô ấy là những ngày vui… Nhưng bây giờ, anh ta lại xuất hiện. Tôi bắt đầu lo lắng bâng quơ nhiều chuyện hơn, sợ hãi cô ấy sẽ rời xa mình.
Mệt mỏi quá! Thà không yêu, không thích, có lẽ sẽ tốt hơn. Yuki à! Sao cô nỡ hành hạ tinh thần tôi như vậy?
Cánh cửa lớp vừa mở ra, tôi chống tay vào bức tường thở dốc… Nhỏ nằm ở kia?! Bị thương sao?
Tôi lao tới bên Yuki, tích cực lay nhỏ, miệng cũng hoạt động hết công suất:
– Yuki! Yuki! Cô có sao không? Yuki! Yuki! Là ai đã tấn công cô?! Mau tỉnh dậy!
Nhỏ không có phản ứng gì, tôi hoảng hốt bế xốc nhỏ lên. Mắt hướng thẳng cửa lớp… định chạy… thì “Biến thái!”
– Hả…?
– Thả tôi xuống! Cậu đụng vào đâu thế hả? – Yuki trên tay vùng vẫy, miệng thì hét thẳng vào lỗ tai tôi.
– Cô không bị tấn công à? – tôi cúi xuống hỏi nhỏ, tình cờ lúc đó nhỏ cũng đang ngước lên.
…
Lời kể của Yuki.
Đang ngủ ngon lành, tôi đã mơ thấy một rừng khoai tây chiên… tại sao lại bị thằng điên nào đó gọi dậy? Tôi đã cố tình vờ là mình đang ngủ cho bõ ghét, thế quái nào lại bị nhấc bổng lên! Không biết là thực sự hay là giả ngốc nữa!
Dù tôi đã choai choai lên như thế, Ren vẫn không có cái phản ứng nào gọi là sẽ thả tôi xuống, lại còn cúi xuống hỏi một câu cực kì vô nghĩa! Nhưng lúc này, khuôn mặt của cả hai lúc này hoàn toàn kề sát… 1cm nữa là chạm nhau rồi.
– C… cậu… mau thả tôi xuống!
Ren nhìn tôi chăm chú, đến nỗi mặt tôi bắt đầu thấy nhồn nhột!
– Này… cậu! Mau thả tôi xuống!
Ren vẫn không có phản ứng gì. Tôi lắp bắp:
– Này! Điếc à? Tôi đang nói với cậu đấy! Nhìn gì mà nhìn mãi thế?! Mau thả tôi xuống đi!
– A! X… xin lỗi. Vậy là từ nãy đến giờ là cô chỉ ngủ thôi? – hắn đỏ mặt ấp úng hỏi tôi. Cái trò ủy mị gì thế này?
Tôi gật đầu. Liếc mắt qua cửa sổ, mưa vẫn còn đang rơi.
– Này! Cậu… có đem ô không?
– Không. Ban sáng tôi với cô cùng đi học mà, giờ lại hỏi câu như thế? Đầu óc cô đi đâu thế?
– Lắm lời! Chỉ cần trả lời có hoặc không thôi mà! – tôi chu mỏ cãi lại.
– Này! Cô…
–
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp
