The Soda Pop
Nếu bỗng ta chạm nhau

Nếu bỗng ta chạm nhau

Tác giả: Gemini Ice

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325051

Bình chọn: 10.00/10/505 lượt.

đỏ phừng phừng, tai đỏ lựng sắp xịt khói, mặt nhăn như khỉ. Hắn nhìn lại càng thấy buồn cười, đầu tiên còn bụm miệng, lúc sau thì phá lên cười thoải mái làm nó đã ngượng còn ngượng hơn.

CHƯƠNG IX: NHỮNG NGÀY ĐẦU CỦA CHẾ ĐỘ MỚI (14)

– Đi ra._nó đẩy mạnh hắn, đóng cửa cái rầm.

Bị đuổi một cách phũ phàng mà hắn không hề tức giận, thậm chí còn đứng đó cười ngây ngô, còn nói một câu rất nhỏ:

– Ngốc ạ. Đây cũng là first kiss của tôi đấy. (đã bảo là second kiss rồi cơ mà =.=)

Nó ngồi dằn vặt, chửi rủa hắn chán chê mới chịu đi tắm. Tắm xong nó lại định ngủ tiếp nhưng cái bụng nó lại phản đối, biểu tình rầm rộ. Nó vốn ăn nhiều mà hắn cho ăn tí cháo từ trưa hết luôn ro.Nó xuống bếp nấu mấy món đơn giản, một loáng là xong hết.

Nấu xong thì lại có một vấn đề nảy sinh: CÓ NÊN GỌI HẮN XUỐNG ĂN HAY KHÔNG???

“Gọi hắn xuống ăn đi”_tim động lòng.

“Không được”_lí trí kiên quyết.

“Mình mà ăn một mình thì hắn sẽ hả hê vì trêu ngươi được mình đó”_tim lập luận.

“Cũng đúng. Thôi thì gọi. Chuyện kia không đáng quan tâm”._lí trí mềm lòng.

“Đi nào”.

Đến trước cửa phòng hắn, nó chần chừ mãi mới đưa tay ra gõ cửa.

“Cốc…cốc…cốc”

– Vào đi. Cửa không khóa._hắn cất giọng lạnh lùng.

Nó đẩy cửa bước vào. Hắn đang ngồi trên giường, hai tay khoanh ra sau đầu, mắt nhắm hờ ngồi nghe nhạc. Ánh sáng trắng nhợt nhạt buổi chiều hắt lên khuôn mặt hắn đẹp như tạc. Hàng mi dài, khuôn mặt nam tính với làn da mịn màng, sống mũi cao thẳng tắp, còn đôi môi mỏng mị hoặc kia nữa. Tim nó “thịch” một cái, lại nhớ tới cảnh hồi chiều, mặt không khỏi ửng hồng. Nó lắc đầu xua đi cái ý nghĩ linh tinh trong đầu, cất giọng nhỏ nhẹ:

– Thưa thiếu gia! Mời thiếu gia xuống dùng bữa.

– Tôi không muốn ăn.

– Xì. Đồ xấu xa, nhỏ mọn, lợi dụng, dê xồm, động vật nguyên sinh. Không ăn thì tôi ăn một mình. Đồ làm phách.

Nó lanh lảnh một tràng rồi xoay lưng định bỏ ra ngoài.

– Cô ra sớm hơn tôi nghĩ. Tưởng cô xấu hổ không dám ra luôn cơ._hắn mỉa mai

Nó tức điên nhưng lại cố kiềm chế, dùng giọng thản nhiên mà nói một câu:

– Chẳng sao hết. Ở nhà con cún nhà tôi cũng hay làm thế.

Mặt hắn biến sắc.

What??? Giống con cún nhà nó? Một đại thiếu gia đẹp trai, tài giỏi như hắn hôn nó mà nó bảo giống như con “cờ hó” nhà nó á? (anh này bệnh tự sướng cao quá :v). Thật quá quắt mà.

– Xuống ăn cơm._nó nhìn khuôn mặt hắn đổi màu không khỏi cười thầm.

– Ừ.

– Đồ công tử dỏm. Mới nói không ăn cơ mà.

– Bây giờ tôi muốn ăn rồi. Làm sao không?

– Không.

Nó ra khỏi phòng, cũng không để ý hắn đang đi ngay sau mà chửi:

– Đồ đàn bà, đồ ki bo, đồ chắp vặt, đồ lợi dụng, đồ…đồ…Đồ gì nhỉ?_nó cứ lẩm bẩm một mình.

– Đồ vô liêm sỉ chứ gì._hắn chen vào.

– A ha. Đúng rồi._nó nhảy cẫng lên, khoa chân múa tay thích thú.

– Cô được lắm._hắn trầm giọng.

– Ối!_nó giật thót.- Anh…anh theo sau tôi à?

– Ừ. Chửi hay lắm.

– Hờ. Xuống ăn nhanh kẻo nguội hết đồ._nó mau chóng chạy xuống dưới, không dám nhìn ánh mắt giết người kia.

Ăn xong, nó kêu mệt rồi phủi quần lên phòng, để mặc hắn với đống bát to tướng. Lúc hắn nhận ra bị nó gài nó đã đi từ lâu. Hắn gọi giúp việc tới rửa rồi bỏ lên trên.

Nó về phòng, nằm lăn lộn trên giường nghe ngạc. Chán chê mê mải rồi mà chả có gì thú vị, mới có 7h30 thôi. Hay là ngủ? Nó ngủ nhiều đến nỗi mắt sưng rồi, ngủ nữa chắc không mở được mắt mất. Nó chợt nhiws ra lần đụng độ hắn ở nhà sách. Đúng rồi! Hắn “cướp” sách của nó, bây giờ chắc chắn đang trong nhà, phải tìm đọc mới được.

Nó tới trước cửa phòng hắn, gõ cửa.

CHƯƠNG IX: NHỮNG NGÀY ĐẦU CỦA CHẾ ĐỘ MỚI (15)

“Cốc…cốc…cốc”

Không có động tĩnh gì cả, có lẽ hắn còn đang xem ti vi dưới kia. Nó thử xoay nắm cửa. Cửa không khóa, hắn không có thói quen khóa cửa sao? Nó chần chừ suy nghĩ xem có nên vào hay không? Kể cũng hơi vô duyên khi tự nhiên vào phòng con trai. Nhưng mà kệ, nó có trộm cắp gì đâu mà phải sợ cơ chứ. Nó bước vào, lúc chiều có vào phòng hắn nhưng nó không để ý lắm, bây giờ vào nó lại thấy khá ngạc nhiên với cách bài trí không giống châu Âu cũng chẳng ra châu Á, cách bài trí tưởng như lộn xộn nhưng nhìn kĩ lại thấy nó rất sáng tạo, lại hài hòa. Nó lại gần giá sách. Hai giá sách phải cao tới ba mét kê sát hai bên tường với đủ loại sách từ kinh tế, khoa học tới truyện tranh. Trông phòng hắn cũng giống cái thư viện thu nhỏ lắm. Nó cẩn thận tìm kiếm. Hừm, sao hắn cất kĩ quá vậy?

– A! Đây rồi._nó reo lên sung sướng.

Cuốn “Khoa học và đời sống 5” nó đang tìm ở trên giá cao tít. Nó với tay lên. Sặc. Giá sách cao thế không biết. Nó làm gì thấp lắm đâu mà với không tới chứ. Nó lại kiễng chân, cao hơn được tí nữa, gần tới rồi. Bỗng một bàn tay với lấy cuốn sách cho nó. Nó giật thót, đôi chân đang kiễng bỗng chới với, nó theo hướng sàn gỗ mà ngã tới.

Cảnh tượng trước mắt thật rất mờ ám. Hắn đang quấn một chiếc khăn tắm ở ngang hông nằm trên người nó, còn nó

thì nằm trên tấm thảm lông màu đen. Quan trọng nhất là hai người đang mắt chữ O miệng chữ O luôn, mặt đối mặt, mũi chạm mũi, môi chạm môi. Nếu bây giờ ai nhìn vào cũng sẽ hiểu lầm đôi trẻ (mà kẻ gây ra là ta *cười lớn*)

Hai người vẫn nằ