Ngàn năm đợi – Trần Thị Bảo Châu

Ngàn năm đợi – Trần Thị Bảo Châu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323105

Bình chọn: 9.5.00/10/310 lượt.

nói lúc nãy, anh chắc chắn ganh tỵ với ba mình

Thấy mắt Lĩnh long lên, Yến Nhi vội đứng dậy:

– Chọc anh, lên cơn bao nhiêu đó là đủ rồi. Em… biến đây!

Nhìn Yến Nhi duyên dáng bước đi, Lĩnh nuốt bực bội vào lòng. Anh dụi mẩu thuốc hút dở vào gạt tàn rồi với lấy cái túi xách, anh ra bãi giữ xe.

Một thằng nhóc đến bên Lĩnh mời mọc:

– Mua giùm con một vé đi chú.

Giọng lạnh lùng vô cảm, Lĩnh gằn:

– Không mua!

Thằng nhóc chợt ngẩng đầu lên nhìn anh rồi nó ấp úng:

– Con… con chào chú!

Dứt lời nó te te đi một nước, mặt sợ hãi y như vừa trông thấy ma

Thái độ của nó khiến Lĩnh ngạc nhiên, anh gọi giật lại:

– Này… nhỏ!

Thằng nhỏ rối lên:

– Con chỉ mời chú mua vé số chớ đâu có làm gì.

Giọng Lĩnh dịu hơn:

– Phải em là em của chị Khuê không?

Thằng nhỏ gật đầu. Lĩnh hỏi:

– Em bán vé số ở đây à?

Nó lại gật đầu đầy vẻ dè chừng. Lĩnh mỉm cười:

– Đưa anh mua cho.

Mặt thằng nhỏ dãn ra nhẹ nhõm, Lĩnh lấy năm tờ, đưa nó năm chục ngàn.

– Còn dư anh cho em.

– Sao lại cho con?

Lĩnh nói:

– Để em mua bánh ăn.

Thằng nhóc lưỡng lự rồi từ chối.

– Chị Hai dặn không được nhận tiền của ai hết. Con cám ơn.

Dứt lời nó lục tiền trong túi ra thối lại cho Lĩnh.

Anh không ngờ Sao Khuê lại có uy với bọn trẻ như vậy. Cầm mớ tiền lẻ trong tay, Lĩnh hỏi:

– Em tên gì?

– Tên Trí.

– Em ngoan lắm. Gặp chị Hai cho anh gởi lời thăm nhé.

– Dạ

Lĩnh dắt xe ra khỏi bãi, lòng chợt áy náy khi nhớ tới cái ngoéo tay trước đây với Sao Khuê. Anh đã không làm gì để chứng tỏ mình có tấm lòng, có phải vì thế mà sau này Khuê lơ lơ lạnh nhạt với anh không? Với cô bé bây giờ chắc anh là một gã hứa cuội. Lĩnh phải có hành động gì thiết thực đây?

Về nhà, bà Tý vừa mở cửa cho Lĩnh, vừa nói:

– Bà dậy rồi, nhưng cứ nằm mãi trong phòng, không chịu ăn uống gì hết. Thiệt khổ ghê.

Lĩnh thở dài. Anh bước vào phòng mẹ Bà đang ngồi lọt thỏm trong cái ghế mây mắt nhìn mông lung ra phía cửa sổ.

Lĩnh chưa kịp hỏi han gì, bà Nhân đã lên tiếng:

– Mẹ vừa mơ thấy nó. Tội nghiệp em con, nó vẫn còn sống, có điều nó sống cực khổ lắm

Ngập ngừng một chút, bà lại nói tiếp:

– Mẹ mơ thấy em con đạp xe ba gác… Nó chở bao nhiêu thứ nặng nề trông thương lắm. Phải làm sao để tìm ra nó hả Lĩnh?

Lĩnh đến bên giường đỡ mẹ dậy:

– Trước tiên mẹ ăn sáng cái đã, rồi chuyện gì sẽ tính sau.

Bà Nhẫn lắc đầu:

– Thằng Triều nó đang đói, mẹ đâu đành lòng ăn. Mình phải tìm ra nó con à.

Lĩnh nhẹ nhàng:

– Đó chỉ là giấc mơ, em con làm sao đạp xe ba gác được hả mẹ?

Bà Nhẫn ngồi thừ người ra, Lĩnh vòng tay ngang vai bà:

– Mẹ muốn đi chùa không? Con sẽ đưa mẹ đi.

Bà Nhẫn nhìn anh rồi chậm chạp gật đầu, Lĩnh nói:

– Vậy mẹ ăn sáng nhé. Dì Tý đã dọn sẵn cho mẹ rồi.

Bà Nhẫn đứng lên, giọng tỉnh táo:

– Để mẹ đi một mình.

Lĩnh khẽ nuốt tiếng thở dài. Lâu lâu mẹ anh lại… trở chứng một bữa, qua cơn bà lại bình thường. Ba anh rất dị ứng với những trạng thái này của bà. Ông cho là là giả vờ để làm tình làm tội ông, nên không khi nào thèm hỏi han để ý tới trò ông gọi là đồng bóng. Ngay cả Lĩnh lắm lúc anh cũng cho là mẹ giả vờ, nhưng anh phải chiều cho qua chuyện. Dầu gì, mẹ anh cũng đã quá đau khổ, Lĩnh không muốn bà buồn hơn nữa.

Vào phòng, Lĩnh đi tắm. Bửa nay chúa nhật anh không bị thúc bách bởi thời gian những lại biết làm gi cho hết khoảng thời gian trống ấy. Lĩnh không hảo ngọt cũng không đào hoa như ba mình.

Sự đỗ vỡ không thể hàn gắn lại của ba mẹ đã khiến Lĩnh có cái nhìn dè dặt lẫn hoài nghi về tình yêu, về hạnh phúc lứa đôi. Chính điều này đã khiến Lĩnh có vẻ lạnh lùng, dửng dưng với phụ nữ. Anh không nghĩ vẻ xa cách, ngạo mạn của mình lại khiến các bà các cô mê mệt. Với Lĩnh, tình yêu không mang sắc màu lãng mạn, hôn nhân lại càng thực tế hơn. Anh sẽ cưới cô gái nào do anh chọn, chắc chắn cô ta rất hãnh diện vì có diễm phúc được làm vợ anh. Lĩnh không bao giờ trăng gió như ba mình. Anh là người nghiêm khắc và nghiêm túc, hôn nhân của anh cũng sẽ thế.

Đang lau khô tóc, anh nghe tiếng gõ cửa phòng rồi giọng bà Tý vang lên:

– Có bà Cẩm tới chơi. Bà muốn gặp cậu.

– Vâng tôi ra ngay.

Tròng cái áo thung qua đầu, Lĩnh thong thả xuống nhà. Bà cô của anh đang ngồi trò chuyện bói toán với mẹ. Vừa thấy anh, bà Cẩm hỏi ngay:

– Ba mày đâu?

– Dạ chắc còn trong sân tennis. Có chuyện gì không cô?

Bà Cẩm oang oang giọng:

– Số ba mày năm nay xấu lắm. Tao mới vào chùa cúng sao cho ổng hôm qua.

Cười cười, Lĩnh hỏi:

– Thế còn số của con? Có xui không?

Bà Cẩm nhướng mày:

– Mày hả? chắc năm nay cưới vợ đó.

Lĩnh chép miệng:

– Biết cưới ai bây giờ cô ơi.

– Mày kén quá, than gì ma than.

Quya sang bà Nhẫn, bà Cẩm nói tiếp:

– Chị vào sửa soạn rồi đi chùa với em. Nếu muốn cúng cho thằng Triều nhà cửa xe cộ, ngươi ăn kẻ ở trong nhà, mình sẽ mua đốt cho nó một thể.

Lĩnh nhăn nhó:

– Cô bày ra chuyện này làm gì. Con không tin chút nào.

Bà Cẩm cao giọng:

– Nhưng má mày tin. Quan trọng là bà ấy vui kìa.

Nhún vai, Lĩnh nói:

– Tiền để làm từ thiện có ích hơn

Bà Cẩm lắc đầu:

– Giong điệu mày với ổng y như nhau.

Đợi bà Nhẫn đi khuất, bà Cẩm mới hỏi:

– Lĩnh nè! con biết d


XtGem Forum catalog