kịp giải thích thì Rose đã nức nở.– Vì vậy anh và tôi phải cùng nhau xem lại tình cảm của cả hai. Đặc biệt là anh, anh hãy xác định lại rằng người anh yêu và Rose hay Tuyết Nhi. – Rose ấm ức nói.Tuấn Khôi trơ mặt, chẳng phải cả hai là một sao?– Rose, em làm sao vậy, không phải hai người là một sao, vì sao em lại hỏi anh câu đó chứ?– Anh về đi, khi nào tìm được câu trả lời thì hãy tìm gặp tôi. – Rose đứng lên đi vào bên trong. – Tôi nhắc lại câu hỏi, người anh yêu là Rose hay Tuyết Nhi?Tuấn Khôi ngơ ngác, chưa bao giờ anh lại gặp phải tình huống khó khăn như vậy, là Rose đang thử thách với anh sao. Hoặc là trả thù những ngày tháng anh lạnh lùng với cô, và cô đang khiến anh vô cùng đau đầu.***********************************Cuối cùng thì Thiên Bảo cũng điều tra ra tin tức của Tiểu Ái, Rose cầm trên tay địa chỉ mà vô cùng vui mừng, cô lại sắp được gặp người chị, người mang gương mặt của mẹ mình.Đi đến địa chỉ kia, là một phòng trọ bé xíu, Tiểu Ái đang ngồi hí hoáy viết gì đó nghe tiếng gõ cửa liền đi ra ngoài.– Chị, là em. – Rose thấy Tiểu Ái liền ôm chầm.– Sao em biết mà tới đây, Tuyết Nhi. – Tiểu Ái mỉm cười nói.– Em tìm chị khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được rồi. Vì sao chị đi không nói với em chứ. – Rose tỏ vẻ giận dỗi.– Chị nghĩ em quay về nhà sẽ không cần tá túc nhà chị nữa, em lại là một tiểu thư danh giá, chị sợ phải mang tiếng là lợi dụng nếu em quay lại tìm. – Tiểu Ái nói.– Chị nghĩ gì vậy, chị là người tốt nhất em từng gặp. – Rose nhìn đóng giấy tờ trên bàn. – Tiểu Ái, chị đang làm gì vậy?– Chị đang viết hồ sơ xin việc làm, chị phải lo cho em gái chị học hành tử tế.– Nơi này xem ra không bằng nơi trước đây em ở cùng chị, có chuyện gì mà chị phải dọn đi vậy?– Nhà kia hết hợp đồng nên họ lấy lại, nơi này tuy nhỏ thật nhưng gia đình chị sống quen rồi. – Tiểu Ái cười xót xa.– Hay chị đến nhà em đi, nhà em còn rất nhiều phòng trống. – Rose khẽ nói.– Không được, chị không muốn phiền em, và ba mẹ chị có lẽ cũng không đồng ý.Rose suy tính, sau đó mỉm cười.– Chị đang tìm việc đúng không, nhà em hiện tại đang thiếu người coi sóc nhà cửa, chị đến nhả em làm việc, bao ăn ở và sẽ trả lương đúng theo yêu cầu công việc. – Rose nắm tay Tiểu Ái. – Chị không được từ chối nha, đây là em đền đáp ơn chị đã cứu em mà tìm việc giúp chi thôi, không có gì to tát cả.– Nhưng… chị… – Tiếu Ái lúng túng.– Không nhưng gì cả, chúng ta đi ngay. – Rose nắm tay Tiểu Ái.– Chị phải nói với ba mẹ chị đã. – Tiểu Ái nói.– Vậy ngày mai em sẽ đến đón chị nha, em rất vui vì chị đến làm việc ở nhà em đó, chị Tiều Ái. – Rose mỉm cười hạnh phúc.Tiểu Ái cũng mỉm cười, cô gặp được cô gái này có phải là trời ban thiên thần xuống hay không. Cô gái ngày nào ướt như con chuột được cô cứu lên, hiện tại đang giúp cô có công việc để nuôi đứa em đang còn tuổi học hành.Hôm sau, Tiểu Ái ngạc nhiên trước biệt thự Phạm gia, nó thật sự to lớn và thiết kế khá độc đáo. Tiểu Ái bước vào bên trong thì người làm rất đông đúc, như vậy mà còn thiếu người sao, quả thật Tuyết Nhi quả thật rất may mắn.– Chị vào đây với em, đây là phòng của chị. – Rose nói. – Bên kia là phòng em.– Công việc của chị là gì vậy, chị thấy nơi này quả thật có rất nhiều người mà. – Tiểu Ái nói.– À, công việc của chị không hề đơn giản, là chị hằng ngày bầu bạn với em. – Rose mỉm cười.– Đó mà cũng gọi là công việc sao? – Tiểu Ái nhìn Rose nói.– Đúng vậy, chị cũng biết em đang mang thai mà nên có rất nhiều tâm sự suy nghĩ, em cần một người hiểu em và chia sẽ cùng em. Thời gian sống với chị, em cảm thấy chị rất thích hợp nên quyết định chị sẽ làm công việc không đơn giản này.– Em thật là, nhưng nơi này em sống cùng ai?– Em và baba em ở đây, nhưng ông ấy đang không có nhà, có lẽ vài ngày nữa sẽ về.Tiểu Ái muốn gặp mặt chủ nhân căn nhà này, ít nhất cũng phải xem ông ta có đồng ý cho cô bên cạnh con gái ông ấy hay không, những nguòi giàu có thường rất kĩ tính và khó khăn mà.*****************************Trong một biểu trình diễn ca nhạc lớn, trong phòng nghĩ Anh Thư bước vào bên trong. Cô vừa trình diễn xong buổi biểu diễn của mình, hiện tại cô chính là ca sĩ có bài hát xếp thứ hạng cao trong các bản xếp hạng, lại có số lượng FAn ngày một tăng lên. Thành công này là nhờ có Thiên Bảo và cả Hoàng Quân, đã giúp đỡ cô rất nhiều.– Em mệt không? – Hoàng Quân đi tới, đưa một chai nước cho cô.– Không, em cảm thấy rất vui. Sao anh còn ở đây, tiết mục tiếp theo là của anh mà. – Anh Thư nói.– Anh muốn đến hỏi em một việc?– Anh nói đi?– Nhưng anh nghĩ lại rồi, một chút nữa, khi anh quay lại nơi này, mong em hãy trả lời. – Hoàng Quân nói xong nhanh chóng bước đi, bên ngoài là tiếng reo hò cùa khán giả.– Hoàng Quân, trả lời điều gì, anh đã hỏi em điều gì đâu? – Anh Thư nói theo nhưng bóng dáng anh đã mất hút.Cô cảm thấy kì lạ, bước chân đi theo anh ra phía sau khán đài lắng nghe Hoàng Quân hát, đúng là giọng hát không chê vào đâu được, anh ấy đúng là người dẫn đầu mà.Hoàng Quân hoàn thành xong hai bài hát, âm nhạc cũng tắt đi chỉ nghe tiếng reo hò của khán giả, Anh Thư định bước vào bên trong thì nghe giọng nói củ